Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1749:
Cho dù là vậy, đôi mắt của Tể Tể vẫn sáng rực khi thỉnh thoảng nhìn Cự Sâm Nhiêm.
Cự Sâm Nhiêm sợ đến chết khiếp.
Hai người trò chuyện thêm một lúc nữa, Hoắc Trầm Vân thấy cũng muộn rồi, anh ấy còn phải đến trường đón Tư Thần và Lục Hoài nên giờ anh ấy mới dẫn hai đứa nhỏ rời đi.
Vừa ra khỏi cửa nhà họ Bách thì Tể Tể chợt dừng lại.
Hoắc Trầm Vân thắc mắc: “Tể Tể, có chuyện gì vậy?”
Tể Tể chớp mắt, tiến lên vài bước rồi lại dừng lại.
Hoắc Trầm Vân thấy thật khó hiểu, Tương Tư Hoành lập tức ngồi xổm xuống và kéo mạnh viên gạch đá trên mặt đất.
Ngay khi viên gạch đá ở giữa ông cụ Bách và Tể Tể được kéo ra, ông ấy nhanh chóng dán lá bùa bình an vào người Hoắc Trầm Vân, sau đó đưa tay ra chộp lấy trên mặt đất.
“Ha ha ha!”
Phía dưới viên gạch đá nhảy ra một con hình nộm đang ngạo nghễ cười lớn.
Tể Tể lắng nghe cẩn thận, phát hiện đó là giọng nói của ông chủ Mã, người đã biến mất vào tang lễ của bà ba Hoắc.
“Bách Tắc Trạch, đã lâu không gặp! Tôi đang đợi ông dùng tất cả mạng người trong nhà họ Bách của ông để chôn cùng với bốn mạng người trong nhà họ Mã của tôi!”
Dứt lời, người rơm biến thành bột và bị gió thổi bay, chỉ để lại một lá bùa bù nhìn đã mất tác dụng.
Tể Tể như thể đã nghĩ đến điều gì đó và vội vàng tìm kiếm trong túi.
****
Tương Tư Hoành cũng nghĩ đến điều gì đó và nhanh chóng hỏi Tể Tể.
“Có phải Tể Tể đang cầm cái lược nhỏ không?”
Tể Tể gật đầu.
Cô bé tìm đến tìm lui mà vẫn không tìm thấy cái lược nhỏ.
Tể Tể: “…”
Tương Tư Hoành chớp mắt nhìn cô bé.
“Tể Tể, sao vậy?”
Tể Tể trợn tròn mắt, phồng má lên và khuôn mặt đầy vẻ khó tin.
“Anh Tiểu Tương, cái lược nhỏ mà Tể Tể để trong túi đã mất rồi.”
Tương Tư Hoành kinh ngạc.
“Cái lược nhỏ Tể Tể để trong túi mà cũng biến mất sao?”
Tể Tể còn sốc hơn cả cậu ấy.
“Đúng vậy, sao có thể biến mất rồi chứ?”
Tương Tư Hoành vội vàng nói.
“Có phải con quỷ nhỏ trong cái lược nhỏ đã thức dậy, sau đó mang theo cái lược nhỏ bỏ chạy rồi không?”
Tể Tể lắc đầu.
“Nếu con quỷ nhỏ kia đã thức dậy thì Tể Tể không thể nào không phát hiện ra được.”
Tương Tư Hoành nhẹ nhàng nhắc nhở cô bé.
“Nhưng Tể Tể à, gần đây em bị phản phệ dữ dội, liệu em… có phải không phát giác ra được không?”
Tể Tể: “…”
Ông cụ Bách không hề ngắt lời trò chuyện của hai đứa nhỏ và ông ấy cũng không cảm thấy buồn cười.
Kể từ khi phát hiện người rơm bị bùa bù nhìn điều khiển thì sắc mặt của ông ấy trở nên cực kỳ nghiêm túc.
Thấy Tể Tể đang ngây người thì ông cụ Bách trìu mến hỏi cô bé.
“Tể Tể, cái lược nhỏ mà cháu nói có phải là màu trắng, trông rất tinh xảo xinh đẹp, nhưng chất liệu của nó lại được làm từ xương cánh tay của một đứa bé chưa tròn một tuổi, âm sát khí vô cùng nồng nặc, nếu người bình thường chạm vào thì sẽ chết bất đắc kỳ tử.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn ông cụ Bách.
“Ông Bách, sao ông lại biết chuyện này vậy?”
Trong mắt của ông cụ Bách lộ ra vẻ quả nhiên là vậy và khẽ thở dài.
“Đó là cách làm xưa giờ của nhà họ Mã, nếu họ không phải mặc kệ mạng sống, tu luyện tà thuật thì họ cũng sẽ không bị trục xuất khỏi gia tộc Huyền Môn, trở thành chuột qua đường mà ai cũng kêu đánh.”
Dứt lời, ông cụ Bách dịu giọng hỏi Tể Tể.
“Tể Tể đã gặp người nhà họ Mã ở đâu vậy?”
Tể Tể vội vàng trả lời.
“Vào lần trước ở trang viên nhà họ Hoắc, khi nhà bà ba Hoắc đang làm lễ tang.”
Tương Tư Hoành suy nghĩ một hồi thì giúp nói thêm.
“Anh Triệu Hàn nói rằng ông chủ Mã kia rất nổi tiếng ở thị trấn gần trang viên nhà họ Hoắc, bất kể nhà ai có đám tang đều sẽ mời ông ta đến.”
Ánh mắt của ông cụ Bách trở nên sâu thẳm hơn.
Thị trấn ở gần trang viên nhà họ Hoắc sao?
Đúng là biết chọn chỗ thật.
Bên trang viên nhà họ Hoắc không chỉ là nơi có địa hình tốt, mà còn là nơi tốt có non xanh nước biếc hiếm thấy ở phương bắc và mang theo chút linh khí mỏng manh.
Ba phía rộng rãi, sau lưng còn có núi thẳm.
Nơi đó vô cùng thuận tiện cho những gì Mã Thành Long muốn làm.
Ông cụ Bách không biết đã có bao nhiêu người vô tội chết dưới tay Mã Thành Long trong những năm ông ta ẩn náu.
Thấy ông Bách không lên tiếng, Tể Tể nhẹ nhàng gọi ông ấy.
“Ông Bách ơi?”
Ông cụ Bách định thần lại và hiền hậu sờ vào cái đầu nhỏ của Tể Tể.
“Không có gì, chỉ cần Mã Thành Long không trốn nữa thì ông Bách chắc chắn sẽ tìm được ông ta.”
Tể Tể gật đầu, chợt vội vàng nói.
“Ông Bách, có lẽ con quỷ nhỏ trong cái lược nhỏ đã thức dậy sau khi nhìn thấy người đặc biệt nào đó. Vào hai ngày trước, cái lược nhỏ vẫn còn ở trong túi của Tể Tể mà giờ lại biến mất rồi, chắc chắn vì Tể Tể đã gặp anh Minh Tư.”
Ông cụ Bách rõ ràng cũng nghĩ đến điều đó nhưng sắc mặt của ông ấy luôn rất dịu dàng hiền hậu.
“Không sao, tuy anh Minh Tư của cháu còn nhỏ tuổi nhưng sức mạnh đã tăng lên rất nhiều.”
Tể Tể vẫn lo lắng.
“Nhưng ông Bách ơi, con quỷ nhỏ đó trông rất mạnh.”
Hơn nữa, nó còn chưa tròn một tuổi, chết thảm và không biết gì cả, một khi tỉnh lại thì nó chỉ biết đến giết chóc và không thấy máu không thôi.
Ông cụ Bách mỉm cười an ủi Tể Tể.
“Ông Bách biết, nhưng Tể Tể à, cháu phải tin tưởng anh Minh Tư của cháu, sức mạnh của nó thực sự đã tiến bộ rất nhiều.”
Tể Tể chớp đôi mắt to và gật đầu.