Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1748:
Nếu thực sự có chuyện gì xảy ra thì có lẽ cậu ấy cũng sẽ không bị người khác kiểm soát.
Khi Yến Trường Ly đang mất hồn, Tể Tể nằm trong vòng tay của cha nuôi trần gian và nhìn chằm chằm vào vết phồng rộp nơi khóe miệng của anh.
“Cha ơi, nó sưng lên rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
“Không sao, chỉ cần cha uống thêm nhiều nước nóng là ổn thôi.”
Tể Tể nghe thấy vậy, nhanh nhẹn tuột khỏi vòng tay của anh rồi tuột xuống ghế sofa, sải đôi chân nhỏ mập hì hục đi vào nhà bếp, sau đó nhanh chóng cầm hai ly nước nóng đến.
Cô bé đưa một ly cho Yến Trường Ly, một ly cho cha nuôi trần gian.
“Chú Yến, cha ơi, uống nước nóng đi.”
Yến Trường Ly vội vàng mỉm cười nhận lấy.
“Cảm ơn Tể Tể, Tể Tể ngoan quá.”
Tương Tư Hoành từ bên ngoài chạy vào.
“Tể Tể ơi, sáng nay khi anh Minh Tư đi học, anh ấy nói rằng lá bùa trên trán em sắp mất tác dụng rồi, chúng ta đến nhà ông Bách để đổi cái mới đi.”
Trước khi Tể Tể kịp lên tiếng thì Tương Tư Hoành lại nhìn sang Hoắc Trầm Lệnh và Yến Trường Ly.
“Chú hai ơi, chú ba mới từ công ty trở về và đang đợi bọn cháu ở cổng, chú ở nhà nghỉ ngơi và nói chuyện với chú Yến đi.”
Hoắc Trầm Lệnh có chút buồn cười khi nhìn Tương Tư Hoành đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đó.
“Được.”
Tuy anh cũng muốn ở bên Tể Tể lâu hơn nữa nhưng anh quả thực có việc cần bàn với Yến Trường Ly.
Tương Tư Hoành nắm lấy tay của Tể Tể, sau khi hai đứa nhỏ chào tạm biệt hai người lớn thì nhanh chóng chạy đến bãi cỏ bên ngoài và lao thẳng ra cổng.
“Chú ba ơi, bọn cháu đến đây!”
Hoắc Trầm Vân xuống xe mở cửa hàng ghế sau ra, đợi hai đứa nhỏ lên xe rồi anh ấy mới lái xe cùng nhau đến nhà họ Bách.
Ông cụ Bách vô tình bị cảm lạnh nên thỉnh thoảng sẽ ho lên vài tiếng.
“Trầm Vân, Tể Tể, Tiểu Tương, các cháu tới rồi.”
Hoắc Trầm Vân kinh ngạc.
“Dường như bác Bách biết rằng bọn cháu sẽ đến?”
Ông cụ Bách mỉm cười gật đầu rồi lại ho.
“Người thân đã báo mộng nói trước một tiếng rồi, hơn nữa Minh Tư cũng nói Tể Tể và Tiểu Tương mấy ngày nay được nghỉ phép nên bác đoán rằng sáng nay các cháu sẽ tới đổi bùa.”
Khi nghe thấy hai từ “báo mộng” thì Hoắc Trầm Vân sờ gáy.
“Ha ha… Hóa ra là vậy.”
Ông cụ Bách mỉm cười hiền hậu rồi dẫn một lớn hai bé ra sân sau nơi ông cố bế quan.
“Tể Tể vào đi, Tiểu Tương đợi ở cửa, còn Trầm Vân, cháu có muốn chơi cờ không?”
Hoắc Trầm Vân hơi lúng túng.
“Bác Bách, cháu chơi cờ không giỏi.”
Ông cụ Bách mỉm cười nhìn anh ấy.
“Không sao, đừng suốt ngày hồi cờ là được.”
Hoắc Trầm Vân: “… Vậy, bác Bách ơi, có lẽ cháu không thể chơi được ván cờ này rồi.”
Ông cụ Bách: “…”
Do Hoắc Trầm Vân là người chơi cờ cực kỳ dở, ông cụ Bách cũng không muốn tự làm mình mất vui nên ông ấy đành dẫn Hoắc Trầm Vân đến phòng trà bên cạnh uống trà đọc sách.
Nửa giờ sau, Tể Tể đã đổi lá bùa mới ở mi tâm từ sân nhỏ bước ra.
Tương Tư Hoành vốn đang nằm trên mặt đất xem đàn kiến dọn nhà như thể cảm nhận được điều gì đó, cậu ấy nhanh chóng quay đầu lại nhìn.
“Tể Tể, xong rồi sao?”
Tể Tể cười tủm tỉm chạy tới.
“Xong rồi, xong rồi, anh Tiểu Tương, anh đang xem cái gì vậy?”
Thấy Tể Tể đi tới, Tương Tư Hoành vội nắm lấy tay của cô bé và bò dậy khỏi mặt đất, cậu ấy vốn đang nằm dưới đất đã chuyển sang tư thế ngồi xổm rồi kéo Tể Tể cùng nhau ngồi xổm xuống.
“Tể Tể, anh đang xem đàn kiến mang thức ăn, em cũng nhìn đi, vui lắm.”
Tể Tể ngồi xổm xuống cũng nhìn nhưng cô bé không biết vui ở chỗ nào.
“Anh Tiểu Tương, cái gì vui vậy?”
Tương Tư Hoành cười khúc khích.
“Tể Tể đợi một lát rồi quan sát cẩn thận.”
Tể Tể gật đầu.
“Dạ!”
Khi đàn kiến sắp mang chiếc bánh quy to bằng ngón tay người lớn về hang thì Tương Tư Hoành đưa tay ra, đặt bánh quy về vị trí ban đầu.
Đàn kiến hỗn loạn nhưng chúng nhanh chóng tìm thấy “bánh quy” đã bay mất, sau đó chúng lại bắt đầu mang về.
Chúng cứ chạy đi chạy lại vài lần, Tể Tể nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.
Tương Tư Hoành hỏi Tể Tể.
“Có phải vui lắm không?”
Tể Tể cau mày lại.
Tương Tư Hoành sốt ruột.
“Không vui sao? Vậy Tể Tể ơi, chúng ta chơi trò khác đi.”
Tể Tể vội vàng lắc đầu.
Cô bé đưa bàn tay nhỏ mập ra, nhặt bánh quy lên giống như Tương Tư Hoành rồi ném ra xa hơn.
Sau đó khóe miệng nhếch lên, cô bé cười đến thấy răng không thấy mắt.
“Anh Tiểu Tương ơi, như vậy mới vui. Nếu bánh quy cứ ở mãi một chỗ thì đàn kiến sẽ nhanh chóng tìm được.”
Tương Tư Hoành ngẩn người rồi gật đầu.
“Tể Tể thật thông minh!”
Tể Tể cười càng rạng rỡ hơn.
“Anh Tiểu Tương cũng thông minh! Nếu không thì anh cũng không thể phát hiện được đồ chơi thú vị như vậy.”
Đàn kiến đang mãi mang đồ: “…”
Các người cao quý!
Các người tài giỏi!
Đồ chơi của các người là chúng tôi đây sắp mệt như chó rồi!
…
Trong phòng trà bên cạnh, Hoắc Trầm Vân uống xong một ly trà, nhìn hai đứa nhỏ đang tụm đầu lại như thể đang chơi cái gì đó, ánh mắt của anh ấy dừng lại trên khuôn mặt mũm mĩm của Tể Tể một hồi.
Ông cụ Bách biết anh ấy đang nghĩ gì nên mỉm cười an ủi anh ấy.
“Yên tâm đi, chỉ cần Tể Tể tạm thời không ăn gì hết thì hẳn sẽ không bị phản phệ đến hộc máu.”
Nghe thấy vậy, Hoắc Trầm Vân không hề cảm thấy mình được an ủi.
Do Tể Tể là một đứa nhỏ háu ăn.
Về việc không ăn đồ…
Tuy rằng trong ba ngày nay, cô bé luôn cười ha hả nhưng mọi người đều ngầm hiểu ý không ăn cơm ở nhà, thậm chí không nhắc tới đồ ăn.