Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1649:
Tuy Tể Tể không hiểu chuyện giống trống khua chiêng kia là như thế nào nhưng vẫn thấy cha nói vô cùng đúng.
Thế là cô bé vỗ tay phụ họa.
“Đúng thế, đúng thế! Ông cụ Tôn đã từng nói người không giống với người, chúng ta không nên can thiệp quá nhiều đâu ạ.”
Ông cụ Hoắc không dám cãi lại Hoắc Trầm Lệnh nhưng đối với Minh Tể Tể mà ông ta luôn coi thường thì không nhịn mà gầm lên: “Minh Tể Tể, ở đây không có chỗ cho mày lên tiếng, mày…”
Mặt Hoắc Trầm Lệnh trầm như nước, giọng nói lại lạnh thấu xương.
“Chú đừng có nói nữa!”
Ông năm Hoắc mở to mắt, hiển nhiên bị giật mình trước những gì Hoắc Trầm Lệnh nói.
Ông hai Hoắc ngồi bên cạnh cũng há hốc mồm, chắc là vì quá ngạc nhiên cho nên nhất thời cũng không nói thêm được cái gì.
Tể Tể thấy thế thì vội vàng giúp cha nuôi thuận khí.
“Cha đừng tức giận nha, Tể Tể không có tức chút nào hết. Bọn họ không phải ông nội của Tể Tể, bọn họ không làm chủ nhà mình được.”
Tương Tư Hoành đứng bên gật đầu.
“Đúng! Chuyện nhà mình để cho nhà mình quyết, chú hai không cần tức bọn họ làm cái gì. Trên TV đã nói thân thể là của mình, tức giận sẽ làm ảnh hưởng tới cơ thể, chú hai đừng như thế nhé.”
Nói rồi Tương Tư Hoành cũng đi tới, khiễng chân vỗ vai thuận khí cho Hoắc Trầm Lệnh.
Nhưng mà chiều cao của cậu ấy có hạn nên không đến được lưng của Hoắc Trầm Lệnh, cái tay nhỏ chạm luôn vào mông của Hoắc Trầm Lệnh.
Khuôn mặt lạnh lùng của Hoắc Trầm Lệnh suýt chút nữa vỡ vụn.
Thế là anh ôm Tể Tể nhích sang bên cạnh, sợ Tương Tư Hoành lại chạm vào nhầm chỗ nên vội vàng dắt cả tay Tương Tư Hoành nữa.
“Chú hai biết mà, chú hai không tức giận đâu.”
Nói thế làm Tương Tư Hoành cười toe toét.
Hoắc Trầm Lệnh thở phào nhẹ nhõm.
Tể Tể chui ra khỏi ngực cha nuôi, đứng dưới đất kéo tay to của cha nuôi: “Cha ơi, hay là mình về được không ạ?”
Hoắc Trầm Lệnh dịu dàng gật đầu: “Được!”
Ông năm Hoắc tức muốn hộc máu, gào lên: “Hoắc Trầm Lệnh, cháu không coi chú ra gì đúng không? Theo bối phận cháu còn phải gọi chú một tiếng chú đấy nhé?”
Ông hai Hoắc cũng muốn phụ họa thì bị bà hai Hoắc giữ chặt tay.
“Ông tham gia vào làm cái gì? Những năm qua Trầm Lệnh đã đưa cho bên nhà ông ba đủ nhiều rồi, chẳng qua ông ta thấy không đủ, lòng người mà như rắn nuốt voi, tham lam ích kỷ không có điểm dừng, ông nói ông…”
Bà hai Hoắc còn chưa nói xong đã bị ông hai Hoắc đẩy ra.
“Đàn bà thì biết cái gì? Cút sang một bên!”
Bà hai Hoắc đột nhiên bị ông hai Hoắc đẩy ra bất ngờ nên ngã nhào xuống đất.
Không chỉ có bà hai Hoắc đờ ra mà đến cả đám Tể Tể cũng đờ ra.
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành là người phản ứng lại đầu tiên nên chạy tới.
“Bà hai, bà có đau ở đâu không ạ?”
Bà hai Hoắc mất một lúc mới có thể hồi phục tinh thần. Lúc này Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiện cũng tới đây.
Bà ấy xấu hổ nở nụ cười, vội đứng dậu.
“Không sao cả, bà hai không sao, cảm ơn các cháu nhé…”
Bà ấy nói tới đây thì ông hai Hoắc căm tức nhìn bà mà nói: “Ngày thường nhàn rỗi ăn nhiều thế mà tiện tay đẩy có cái đã ngã như thế rồi!”
Bà hai Hoắc: “…”
Tể Tể phát hiện sắc mặt bà hai Hoắc trắng bệch, chân run run.
“Bà hai Hoắc, bà có đau đâu không ạ?”
Ông hai Hoắc đi tới, đẩy Tể Tể qua một bên.
“Đã bảo là mày ở đây không có ích gì rồi! Đi ra chỗ khác nhanh!”
Tay của ông hai Hoắc còn chưa chạm tới Tẻ Tể thì Tương Tư Hoành, Hoắc Triệu Hàn, Hoắc Triệu Hiên cùng với Hoắc Trầm Lệnh vội vàng vây quanh.
Kết quả họ còn chưa chạm tới ông hai Hoắc thì ông ta đã bị vợ mình đá vào chân, đau đến mức kêu thảm thiết: “Á!”
Bà hai Hoắc căm tức nhìn ông ta, gào lên: “Hoắc Hưng, bà đây dễ với ông quá đúng không?”
Ông hai Hoắc: “…”
Mọi người: “...”
****
Đừng nói tới đương sự là ông hai Hoắc há hốc mồm mà cả ông năm Hoắc cùng với những người hàng xóm ở thôn trang nhà họ Hoắc cũng bị giật mình.
Đây có thật là ba hai Hoắc không thế?
Ai trong thôn trang nhà họ Hoắc mà chả biết ông hai Hoắc nói như rồng leo, làm như mèo mửa, chơi bời lêu lổng nhưng được cái nhà ngoại của bà hai nhiều của cải, mà bản thân bà hai lại cần mẫn, tính cách lại ôn hòa dễ nói chuyện.
Cho dù ông hai những năm qua chẳng làm được công việc gì ra hồn thì người làm chủ trong gia đình vẫn luôn là ông hai Hoắc chứ không phải bà hai.
Nhắc tới bà hai Hoắc, đáp án mà mọi người đưa ra nhất trí là con người bà rất tốt, cực kỳ dịu dàng, trong nhà hay ngoài ngõ đều làm tốt.
Kể cả ba đứa trẻ trong nhà cũng là nhờ ba hai nuôi lớn. Ông hai không đánh bài uống rượu, nuôi chim nuôi chó thì chính là đánh bài uống rượu, nuôi chim nuôi chó ngoài đường.
Cho nên đột nhiên bà hai Hoắc gào lên với ông hai làm ai ai cũng giật mình.
Người không sợ chắc là Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành.
Dù sao ở nhà họ cũng đã từng gặp bà ba Hoắc rồi cho nên bà hai có dữ hơn nữa thì hai đứa cũng không sợ.
Tể Tể còn vui vẻ cổ động vỗ tay bộp bộp.
“Bà hai tuyệt vời!”
Tương Tư Hoành lập tức hùa theo: “Bà hai giỏi vô cùng!”
Bà hai bị hai đứa trẻ làm cho ngạc nhiên, đối diện với đôi mắt chân thành của hai đứa thì nhất thời có chút xấu hổ!