Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1648:

Hoắc Chí Khôn theo đó gật đầu.

“Đúng vậy!”

Ông cụ cả Hoắc hoàn toàn cạn lời.

Thế mà trước đây ông còn coi trọng đại gia đình này, chỉ nghĩ rằng bên nhà ông tư hơi keo một chút thôi. Nhưng xem ra người ta luôn coi nhà ông tư là một cái túi tiền, một cái máy rút tiền.

Dùng bất cứ lúc nào mà người ta muốn!

Ông cụ cả Hoắc hít một hơi rồi đi đến trước mặt Hoắc Trầm Lệnh.

“Trầm Lệnh, cháu đi đi.”

Ông hai Hoắc và ông năm Hoắc từ bên ngoài bước vào đều không đồng ý.

Ông hai Hoắc: “Anh cả, chuyện hôm nay không giải quyết xong thì Trầm Lệnh không thể rời đi được đâu.”

Ông năm Hoắc ho khan một tiếng.

“Đúng vậy, anh cả, chuyện này ít nhiều gì cũng có liên quan đến Trầm Lệnh mà.”

Đúng lúc Tể Tể và Tương Tư Hoành dẫn theo Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên với vẻ mặt đờ đẫn đi đến ngoài sân.

“Ông nội cả ơi, chuyện gì có liên quan gì đến cha thế ạ?”

Tương Tư Hoành cũng tò mò.

“Đúng vậy! Không phải chú hai đã tới giúp đỡ rồi sao ạ?”

Ông hai Hoắc và ông năm Hoắc đồng thời lên tiếng, có chút khinh thường nhìn Tể Tể.

Con nhóc lừa đảo này, xen vào làm gì?

Vì vậy, cả hai đều đồng loạt lên tiếng mà không hề nhắc đến tên của Tể Tể.

“Tiểu Tương à, đây là chuyện của người lớn, bọn nhỏ các cháu ra ngoài chơi đi.”

Tể Tể nhíu mày, cô bé rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác, lập tức phát hiện ra ông hai và ông năm cực kỳ không thích cô bé.

Được rồi!

Cô bé càng muốn nhúng tay vào.

****

Cái chân béo mập của Tể Tể chạy hự hự vào trong.

“Tể Tể là con gái của cha, chuyện của cha cũng chính là chuyện của Tể Tể! Cha, Tể Tể không muốn ra ngoài chơi, Tể Tể muốn nghe ạ.”

Ông hai Hoắc cùng với ông năm Hoắc đồng thời nhíu mày.

Ông hai Hoắc chau mày, vẻ mặt vô cùng ghét bỏ.

“Trầm Lệnh, đây không phải chỗ cho trẻ con chơi. Hơn nữa Tể Tể là con gái, mau bảo nó ra ngoài đi!”

Ông năm Hoắc cũng phụ họa.

“Đúng thế! Một đứa con gái mà ở đây làm cái gì? Mặc dù đúng là nó họ Hoắc thật đấy, nhưng sau này cha nó, ông nó, bà nó già đi, mất cũng là do mấy đứa anh nó đóng hòm, không tới phiên nó, đi mau đi mau!”

Tể Tể không hiểu ra sao.

Cô bé ngẩng đầu nhìn cha loài người của mình.

“Cha ơi, đóng hòm là cái gì thế ạ? Sao lại không phải chuyện của Tể Tể ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh khom lưng bế cô bé lên, thơm thơm lên cái má đẫy đà thịt hồng hào của cô bé.

“Con đừng nghe bọn họ nói hươu nói vượn, tương lai của cha là của Tể Tể hết!”

Tể Tể vẫn kiên trì hỏi cha nuôi: “Vậy cha ơi, cả đóng hòm cũng có phải không ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh nở nụ cười: “Đúng!”

Ông cụ cả Hoắc nhếch miệng đang tính nói gì đó thì Hoắc Triệu Hàn, Hoắc Triệu Hiên đưa Tương Tư Hoành vào cùng với Tể Tể vội tiến tới che miệng ông lại.

Hoắc Triệu Hàn: “Ông nội, mình đừng can thiệp vào ạ!”

Hoắc Triệu Hiên: “Đúng, ông ơi, mình xem là được rồi, giờ mình về nha?”

Ông cụ cả Hoắc đột nhiên bị hai đứa cháu bịt miệng: “…”

Ê, hai thằng nhóc này hôm qua chạy đi bắt thỏ chán rồi ngứa mông hả?

Dám che miệng ông hả?

Ông chính là bí thư chi bộ đó!

Trước mặt nhiều người như này mà dám làm như thế, ông không cần mặt của bí thư chi bộ nữa hay gì?

Ông cụ cả Hoắc hung hăng liếc mắt nhìn hai thằng cháu nhà mình.

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên quay qua nhìn Tể Tể theo bản năng nhưng thấy Tể Tể chỉ tập trung vào chú Trầm Lệnh thì vội vàng thầm thì với ông nội.

Hoắc Triệu Hàn: “Ông nội, ông đừng tham gia! Nếu ông muốn tham gia thì nhớ đứng về phe Tể Tể, dùng hết năng lực mà giúp đỡ cô bé ấy.”

Hoắc Triệu Hiên: “Đúng! Tể Tể bảo muốn đào mộ tổ tiên nhà mình thì ta phải mang cuốc mang xẻng tới phụ, tuyệt đối không được để Tể Tể mệt nhọc ạ.”

Ông cụ cả Hoắc: “…”

Hai thằng nhóc này có thật là cháu ông không đây?

Lại còn đòi đi đào mộ tổ tiên?

Tối qua đi bắt thỏ gặp quỷ rồi à?

Tuy rằng ông cụ cả Hoắc không tin những chuyện này nhưng mấy thằng cháu còn nói được cả chuyện đào mộ tổ tiên bất kính như thế thì ông cụ cả Hoắc bắt đầu thấy lo lắng.

Ông gật đầu, mắt như muốn nói với hai đứa cháu là ông biết rồi.

Lúc này Hoắc Triệu Hàn với Hoắc Triệu Hiên mới thu tay lại.

Ông cụ cả Hoắc chỉ chờ có thế là giơ tay đánh hai thằng cháu bôm bốp.

“Nhóc con, cho lên trời luôn bây giờ!”

Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên: “…”

Hoắc Triệu Hàn cùng với Hoắc Triệu Hiên lại giơ tay, ra vẻ như sẵn sàng che miệng ông cụ cả Hoắc tới nơi đây.

Ông ơi, họa từ miệng mà ra cả đấy ạ!

Người khác thì sao cũng được!

Tuyệt không được nói Tể Tể nửa chữ đâu ạ!

À không!

Nhà chú Trầm Lệnh không động vào được.

Nhóc con Tể Tể kia lại là tam quan rất chính trực, yêu người nhà không khác gì bọn họ.

Đây là thường tình.

Hai anh em còn chưa kịp bịt miệng thì ông năm Hoắc ở bên kia nghe Hoắc Trầm Lệnh nói mà đen cả mặt lại.

Hai anh em họ bất chấp, vội liếc qua nhìn.

Ông cụ cả Hoắc nhân lúc hai đứa cháu không chú ý mình nên vội vàng bảo ông ba Hoắc mau đi người làm lễ.

Ông năm Hoắc bất mãn nhìn chằm chằm Hoắc Trầm Lệnh.

“Trầm Lệnh, cháu nói như này là không được! Từ xưa tới nay…”

Không đợi ông năm Hoắc nói xong thì Hoắc Trầm Lệnh đã cắt ngang ông ta: “Chú năm, trọng nam khinh nữ là tật xấu. Truyền thông cũng thường xuyên nhắc tới chuyện này. Mấy chuyện như gõ trống khua chiêng mang cờ các thứ, chú muốn con trai cháu trai làm còn cháu thì muốn để Tể Tể làm. Mỗi nhà sống một kiểu riêng, cháu không can thiệp vào nhà chú, chú cũng đừng hòng can thiệp vào nhà cháu!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free