Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1646:

Tể Tể: “Vậy cha ơi, nếu chú Tống và đám quỷ hút máu hợp lực với nhau thì sao?”

Minh Vương lại cười ha hả: “Ha ha ha! Không đâu. Mặc dù chú Tống con có lòng riêng, nhưng không tới nỗi không phân biệt được đại nghĩa quốc gia, ông ta nhiều nhất chỉ là tọa sơn quan hổ đấu, ngư ông đắc lợi mà thôi.”

Tể Tể nghe không hiểu lắm: “Cha, tọa sơn quan hổ đấu, ngư ông đắc lợi nghĩa là gì?”

Nụ cười trên mặt Minh Vương cứng đờ. Minh Vương ẩn ý sâu xa nói chuyện với con gái cưng.

“Tể Tể à, mặc dù còn mới ba tuổi rưỡi, nhưng tương lai con phải quản lý toàn bộ Địa phủ, lúc cần thiết… Có thể xem nhiều chuyện xưa, chuyện ngụ ngôn, thành ngữ một chút.”

Tể Tể hô vang: “Vâng, cha, tối nay Tể Tể sẽ xem ngay.”

Nói xong Tể Tể đáng yêu hỏi thêm: “Não hổ thì Tể Tể có rồi, bây giờ Tể Tể cũng đang ở trên núi, nhưng không thấy cá… Con có cần bắt một con về nuôi trước không?”

Minh Vương: “…”

Năng lực phân tích của cô con gái cưng đúng là không ai bì kịp.

“Tể Tể, câu đó không phải ý này. Con về hỏi cha nuôi trên trần gian của con đi, để anh ta giải thích cho con. Chỗ cha nhiều việc, cha cắt liên lạc trước đây.”

Minh Vương không để con gái cưng nói gì thêm nhanh chóng cắt đứt liên lạc, sau đó chuẩn xác xâm nhập vào ý thức của Hoắc Trầm Lệnh.

Hoắc Trầm Lệnh đang giúp đỡ gia đình bà ba Hoắc.

Ông cụ và bà cụ chưa về, anh là người lớn duy nhất trong nhà, tất nhiên đang bận rộn tất bật với đám người này.

Ngoại trừ bà ba Hoắc còn đang ở bệnh viện, Hoắc Chí Khôn và gia đình Hoắc Chí Dũng cũng đã quay về.

Bởi vì trúng độc phải rửa ruột, bọn họ gần như nhặt được một mạng từ Diêm Vương về, bọn họ trông đều ỉu xìu ủ rũ, ngay cả sắc mặt cũng trắng bệch.

Mặc dù vậy thói hư tật xấu của bọn họ vẫn y như cũ. Lúc này đám người đều vây quanh Hoắc Trầm Lệnh, muốn anh chịu hết toàn bộ chi phí chữa trị, lo luôn cả tiền mai táng.

Hoắc Trầm Lệnh vừa định nói chuyện thì đầu óc bỗng nhiên cảm thấy choáng váng, theo đó dần mất đi ý thức.

Khi đầu óc Hoắc Trầm Lệnh tỉnh táo lại, anh lập tức nhìn thấy Minh Vương mặt đen như đáy nồi.

“Hoắc Trầm Lệnh, chuyện Tể Tể đi nhà trẻ rốt cuộc thế nào rồi?”

Mặt Hoắc Trầm Lệnh không đổi sắc nhìn Minh Vương một chút, trong đáy mắt có chút tức giận nhè nhẹ.

“Họ Minh kia, anh có biết bây giờ là ban ngày không?”

Minh Vương cười lạnh một tiếng: “Ban ngày thì sao chứ? Chỉ cần bổn tọa muốn thì bổn tọa muốn vào giấc mơ của ai thì vào.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Tôi đang bị cả nhà ngốc kia đòi tiền!”

Minh Vương xem tiền tài như rác.

Có chuyện gì quan trọng bằng việc học tập và trưởng thành của con gái cưng à?

“Không có tiền sao? Uổng công anh là người nắm quyền của gia tộc hàng đầu Hoa Quốc! Được rồi, bổn tọa biết, bổn tọa lập tức đưa tiền cho anh! Có điều, họ Hoắc anh nhớ kỹ cho bổn tạo, không được để Tể Tể tùy tiện xin nghỉ phép không đi học, tới giờ con bé ngay cả tọa sơn quan hổ đấu hay ngư ông đắc lợi cũng không biết. Mấy cái này con bé còn không hiểu thì tương lai làm sao quản lý Địa phủ được?”

Minh Vương không đợi Hoắc Trầm Lệnh nói gì đã phất áo bào đen rồi bỏ đi.

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

****

Đầu óc của Hoắc Trầm Lệnh lại choáng váng, hận không thể đích thân xuống địa phủ bắt tên khốn nạn kia lại, đánh anh ta một trận tơi bời.

Anh tùy tiện xin nghỉ cho Tể Tể hồi nào?

Đó là vì Tể Tể bị thương cần phải được nghỉ ngơi.

Tọa sơn quan hổ đấu, ngư ông đắc lợi!

Đi hỏi Tư Thần, thằng nhóc Tư Thần còn chưa chắc đã biết!

Tể Tể chỉ mới ba tuổi rưỡi!

Chẳng lẽ một đứa bé ba tuổi rưỡi không xứng có một tuổi thơ hạnh phúc sao?

Hoắc Trầm Lệnh ôm một cục tức trong bụng.

Muốn xả giận, nhưng sau khi Phong Đô Đại Đế chỉ trích anh xong thì bỏ đi mất tiêu.

Hoắc Trầm Lệnh tức giận đến mức gân xanh trên trán đập dữ dội.

Vừa mở mắt ra, phát hiện mọi người đều đang nhìn mình.

Bởi vì nơi này là thôn trang nhà họ Hoắc và nhà cũ cũng ở đây, cho nên bên ngoài Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng lãnh đạm, khiến người ta nhìn thôi cũng thấy sợ hãi, nhưng ở thôn trang nhà họ Hoắc anh vẫn được tính là hoà nhã.

Nhưng lúc này...

Hoắc Trầm Lệnh đã mất hết bình tĩnh.

“Nhìn tôi làm gì?”

Hoắc Chí Khôn ho khan một tiếng, có chút nịnh nọt lên tiếng.

“Trầm Lệnh à, vừa rồi bọn anh đang bàn về chi phí mai táng, bọn anh cảm thấy…”

Hoắc Trầm Lệnh lạnh nhạt trả lời.

“Cũng không phải gia đình tôi tổ chức tang lễ, anh báo chi phí mai táng với tôi làm gì?”

Hoắc Chí Khôn không ngờ Hoắc Trầm Lệnh không hề nể mặt một chút nào, sắc mặt của ông ta lập tức tối sầm.

“Trầm Lệnh, cậu nói như vậy là không đúng rồi, nói thế nào thì...”

Hoắc Trầm Lệnh lại không thương tiếc ngắt lời ông ta.

“Lại là ân tình nửa miếng bánh ngô à? Nửa miếng bánh ngô đó là tôi ăn chắc?”

Hoắc Chí Khôn: “Đó cũng là do cha cậu ăn, không có cha cậu thì cậu từ đâu ra?”

Mã Như Hoa vội vàng gật đầu lia lịa, nước mũi chảy ròng ròng.

“Đúng vậy! Trầm Lệnh à, làm người không thể quên gốc đâu! Lần trước cậu không trả chi phí chữa bệnh cho Đông Hải và Tây Hải thì cũng thôi đi. Anh Chí Khôn và cậu Chí Dũng cũng không phải là người không nói đạo lý.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free