Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1645:
Tể Tể cứ cảm thấy chú Tống rất kỳ lạ, có điều cô bé không ngửi được mùi hương đặc trưng của quỷ hút máu xung quanh chú Tống.
Vậy rốt cuộc chú Tống có hợp tác với quỷ hút máu không?
Tể Tể ngẫm nghĩ, rồi nhân lúc Tống Đế Vương đang thất thần, cô bé nhanh chóng liên hệ với cha Minh Vương.
“Cha~”
Minh Vương đang xem danh sách những cư dân mới gia nhập Địa phủ do nhân viên cấp dưới trình lên, chỉ một ngày thôi mà đã lên tới cả năm chục ngàn người, trong đó số người chết bình thường khoảng chừng ba chục nghìn, còn lại tầm hai chục người nếu không phải do tai nạn xe cộ thì là do có người ra tay.
Con số này rất lớn, so với số lượng chưa tới ba chục người của tháng trước thì gần như tăng lên gấp đôi.
Minh Vương vẫn còn đang nổi giận.
Nhân viên cấp dưới cúi gằm đầu xuống thật thấp, sợ đầu mình sẽ bị người sếp đang nổi nóng san bằng luôn.
Tính tình của Minh Vương đang rất gắt gỏng.
“Theo số liệu mà Bộ đầu thai báo cáo lên thì cho dù bọn họ không ăn không ngủ không nghỉ hai mươi bốn tiếng cũng chỉ có thể làm cho tỉ lệ sinh hàng ngày của Hoa Quốc đạt tới con số năm nghìn năm, không ngờ tỉ lệ tử vong tăng gấp đôi so với tháng trước, giờ phải làm sao? Muốn bổn tọa xây thêm Địa phủ trên trần gian luôn sao?”
“Lão già Thiên Đạo uống quá nhiều nước tiểu ngựa hay là bị cửa kẹp hỏng đầu rồi?”
“Tới thế này rồi vẫn cứ áp chế thực lực của đám yêu quái, không thấy số lượng quỷ hút máu ở trần gian càng lúc càng nhiều à, trong số ba mươi nghìn người chết này có hơn phân nửa là chết trong tay quỷ hút máu rồi?”
“Đờ mờ! Đồ chó chết tiệt! Có bản lĩnh thì lần trước đừng bỏ chạy!”
“Có ngon thì cả đời này đừng để bị ông đây tìm ra!”
…
Minh Vương điên cuồng mắng chửi, vô cùng hùng hổ, thậm chí cả tổ tiên mười tám đời của Thiên Đạo cũng không tránh thoát.
Bàn tay to lớn của anh ấy gõ xuống bàn gỗ tử đàn một cái đùng, biến nó thành đám bột phất mỏng manh.
Nhân viên cấp dưới yên lặng lùi về sau, sợ rằng đám cá trong chậu bọn họ sẽ bị giáng tai họa xuống đầu.
Minh Vương còn đang muốn đập đồ vật nữa, trong đầu đột nhiên vang lên giọng nói trẻ con bi bô của cô con gái cưng: “Cha~”
Minh Vương đang nổi nóng sửng sốt một chút, lặng lẽ hít một hơi thật dài, kiềm chế cơn giận tàn ác của mình xuống, rồi dùng thần thức rất dịu dàng để nói chuyện với con gái cưng.
“Tể Tể à, con nhớ cha rồi sao?”
Tể Tể cười hì hì.
“Vâng, Tể Tể nhớ cha. Cha, cha còn nhớ chuyện lần trước cha truy đuổi Thiên Đạo không?”
Minh Vương đang cố gắng không bốc cháy: “…”
Tể Tể không nghe thấy cha Minh Vương nói gì cả, đôi mắt to đảo quanh.
“Cha, có phải cha không bắt được Thiên Đạo đúng không?”
Vẻ mặt Minh Vương càng dữ tợn hơn, gần tới tình trạng nghiến răng nghiến lợi rồi. Nhưng thần thức của anh ấy khi nói chuyện với con gái cưng vẫn ấm áp và ôn hòa.
“Khả năng chạy trốn của lão già đó cao siêu, hơn nữa còn ở trần gian, cha… Đúng là không bắt được.”
Tể Tể còn cười ha hả.
“Không sao, không sao, đợi lần sau nó xuất hiện, Tể Tể lại đuổi theo. Gầy đây Tể Tể ăn ngon lắm, còn được ăn no nữa, lúc đó con nhất định có thể đuổi kịp nó.”
Hình như Minh Vương nhớ tới chuyện gì đó, nhanh chóng hỏi thăm.
“Gần đây Tể Tể ăn không ít quỷ hút máu à?”
Tể Tể kinh ngạc: “Sao cha biết? Cha, có phải cha đang lên đây không?”
Minh Vương cũng muốn lên trần gian nghỉ ngơi ở bên cạnh con gái mình, nhưng nhìn danh sách dân số lít nha lít nhít lơ lửng ở trước mắt kia, thái dương anh ấy nổi lên, đập thình thịch.
Cũng may Minh Vương vẫn còn nhớ bản thân đang nói chuyện với con gái, anh ấy thở phì phò mấy cái, vươn tay vuốt ve trái tim mình.
“Không có đâu, gần đây cha tương đối bận, dân số ở Địa phủ tăng quá nhanh.”
Đôi mắt to của Tể Tể đảo quanh.
“Cha, có phải là vì Hoa Quốc có quá nhiều quỷ hút máu không?”
Trong chớp mắt Minh Vương cảm thấy vui vẻ, cười ha hả
“Ha ha ha!”
“Ha ha ha!”
…
Các nhân viên cấp dưới: “…”
Thử hỏi có người sếp vừa nóng tính vừa như kẻ điên thế này có ai mà không sợ chứ?
“Cha?”
Minh Vương nhanh chóng dừng lại không cười nữa.
“Ừ, đúng thật là đám quỷ hút máu đã khiến cư dân ở Địa phủ trong chớp mắt tăng lên gấp đôi, sắp bằng luôn cả số dân được sinh ra trên trần gian rồi. Tất cả nhân viên đang nghỉ ngơi của Bộ đầu thai đều bị gọi về làm việc, tăng ca làm thêm giờ.”
Tể Tể ngó ngó Tống Đế Vương.
“Vậy cha, cha có sắp xếp chú Tống lên trần gian để giải quyết đám quỷ hút máu không?”
Minh Vương cười tủm tỉm, giọng nói âm trầm: “Sao thế, Tể Tể gặp chú Tống rồi à?”
Tể Tể ngó Tống Đế Vương, nhỏ tiếng dạ.
“Gặp rồi, Tể Tể còn tưởng là chú Tống nói dối. Chú Tống dẫn theo năm con ác quỷ rất mạnh tới, nói là trước đó khi làm nhiệm vụ bị thương nặng nên dẫn theo năm con ác quỷ kia đi cùng đề đề phòng.”
Minh Vương nhướn mày hỏi lại: “Năm con ác quỷ?”
Tể Tể trịnh trọng gật đầu.
“Đúng! Cha, Tể Tể cảm thấy rất kỳ lạ, năm con ác quỷ đó đều từng dính máu, giờ nó đã bị Tể Tể vo lại nhốt vào quả cầu rồi.”
Minh Vương lại lần nữa phấn khích vui vẻ nói: “Tốt lắm! Tể Tể giữ lại ăn vặt còn tốt hơn. Còn về chú Tống của con… Tể Tể không cần để ý tới ông ta, ông ta không dám động tới con đâu.”