Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1630:
Cậu ấy phấn khích gầm lên một tiếng, hệt như đã bị bỏ đói suốt mấy trăm năm, sau đó chẳng chút do dự mà há mồm, nhào thẳng về phía cổ Hoắc Trầm Lệnh.
Khoảnh khắc cặp răng nanh sắc lẻm đó sắp cắn phập vào cổ Hoắc Trầm Lệnh, Yến Nguyệt Thần bỗng hét lên một tiếng đau đớn, sau đó cả người bị đẩy mạnh về sau.
"A!"
Yến Trường Ly kịp thời chạy tới trước mặt Hoắc Trầm Lệnh, rồi tức tốc lôi từ trong túi là một lá bùa, dán lên vết thương trên tay anh.
"Sau khi thức tỉnh huyết mạch đời đầu, một khi bị Nguyệt Thần chạm vào vết thương đang chảy máu, nếu không kịp thời xử lý, khả năng cao người đó sẽ bị đồng hóa, trở thành thành viên của tộc quỷ hút máu."
Khóe miệng Hoắc Trầm Lệnh giật giật: "Tôi là người nước Hoa!"
Yến Trường Ly vội gật đầu: "Tôi biết, yên tâm, tôi sẽ không để cậu bị đồng hóa đâu."
Nói đoạn, ông ấy lại chèn thêm một câu: "Mà dù có bị đồng hóa thành công thì vì là người nước Hoa, nên cuối cùng cậu sẽ trở thành cương thi."
Hoắc Trầm Lệnh ngậm miệng không nói, tỏ ý cam chịu. Có điều cơn đau nơi cánh tay ngày một tăng dần, không bao lâu sau, toàn bộ cánh tay anh bắt đầu nóng bừng lên, cảm giác như thể mạch máu ẩn bên dưới sắp nổ tung tới nơi vậy.
Thấy vậy, trái tim Yến Trường Ly như hẫng một nhịp: "Bùa chú sắp không chặn nổi nữa rồi."
Dứt lời, ông ấy lấy thêm một lá bùa nữa, đồng thời lẩm nhẩm vài câu gì đó.
Ngay giây sau, lá bùa tự bốc cháy, hóa thành một nhúm tro tàn. Sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh cũng theo đó mà biến thành màu xám trắng, sắc đỏ thoắt ẩn thoắt hiện nơi đáy mắt.
Đúng lúc này, giọng nói non nớt của Tể Tể chợt vang lên, như xé tan không trung: "Chết đi!"
Nghe thấy giọng Tể Tể, Yến Trường Ly vô thức ngoái đầu nhìn về phía giường, sau đó phát hiện trên giường có người.
"Tể Tể, mau tới giúp cha cháu cầm máu đi, bằng không cậu ấy sẽ biến thành quỷ hút máu đấy."
Ý thức của Tể Tể hẵng còn chìm trong giấc ngủ sâu, nhưng lúc vừa vội vàng trở về, đập vào mắt lại là gương mặt trắng bệch của cha nuôi trên trần gian. Bé vội vàng lao tới trước mặt cha nuôi, vươn tay xé toạc tay áo của anh, nâng cánh tay đang chảy máu của anh lên, tức giận há lớn miệng, ngoạm lấy vết thương, sau đó bắt đầu nuốt: "Ực ực ực!"
Lúc này, Yến Nguyệt Thần bị máu Minh Vương đánh bay cũng ngóc đầu trở lại.
Thấy vậy, Yến Trường Ly vội vã đứng dậy, tiến lại gần cậu ấy: "Nguyệt Thần, con mau tỉnh lại đi!"
Khi Yến Trường Ly sắp chạm vào người Yến Nguyệt Thần cũng là lúc Tể Tể hút nốt giọt độc cuối cùng của quỷ hút máu trong người Hoắc Trầm Lệnh. Sau đó, bé quay phắt người lại, xông tới tấn công Yến Nguyệt Thần, trong đôi mắt đen láy hừng hực lửa giận, cũng chẳng buồn lau đi vết máu còn đọng nơi khóe miệng.
Cảnh tượng này khiến Yến Trường Ly vừa sợ vừa hoảng: "Tể Tể, cẩn thận, hiện tại Nguyệt Thần đã mất hết lý trí lẫn tính người rồi, cháu..."
Nhưng khi tận mắt chứng kiến sức chiến đấu khủng bố của Tể Tể, những lời phía sau lập tức tắc ngay cổ, chẳng tài nào thốt ra nổi nữa. Ông ấy chợt nhận ra mình không cần lo cho Tể Tể làm gì, thay vào đó hãy nên lo cho Yến Nguyệt Thần đã hoàn toàn đánh mất tính người thì hơn.
Lúc này, tâm trí Yến Nguyệt Thần đã bị bản tính khát máu lấn át, chẳng còn nhận ra người trước mặt chính là em gái Tể Tể mà mình hằng mong nhớ. Trong mắt cậu ấy chỉ còn mỗi sát khí dày đặc, như thể sẽ đánh tới khi không chết không ngừng.
Vì đang nằm mơ nên Tể Tể chỉ có thể ra đòn theo bản năng mách bảo, nhưng dù kẻ thù có là quỷ hút máu thì mỗi một đấm của bé vẫn vô cùng sắc bén, không hề qua loa.
Hiện tại, sức mạnh của bé đã trở về thời hoàng kim, trong người còn tích góp một lượng lớn âm khí với sát khi chưa tiêu hóa hết, đúng lúc cần người luyện cùng.
Yến Trường Ly lo lắng tới ho khan, ngay lúc ông ấy định nói thêm gì đó, một tiếng nổ rền trời chợt vang lên, chấn động cả căn nhà. Hoắc Trầm Lệnh đang hoa mắt chóng mặt khẽ giật mình, kéo tay Yến Trường Ly chạy nhanh như bay về phía cầu thang.
Yến Trường Ly vội nhắc nhở: "Tể Tể và Nguyệt Thần vẫn còn ở trong."
Môi mỏng của Hoắc Trầm Lệnh hơi cong: "Tầng hầm sắp sụp rồi, hai đứa nó không chết được đâu, nhưng chúng ta sẽ đi đời nhà ma thật đấy."
Yến Trường Ly: "..."
Hai người chạy một mạch từ tầng hầm lên tầng một, Hoắc Trầm Lệnh không dám ngơi nghỉ dù nửa giây, tiếp tục kéo Yến Trường Ly chạy như điên ra ngoài.
"Bùm!"
"Ầm!"
"Rầm rầm!"
***
Hoắc Trầm Lệnh vừa kéo Yến Trường Ly ra ngoài, cả khu vườn lập tức lún xuống, kéo theo căn nhà ba tầng kia cũng sụp đổ, biến thành một đống đổ nát.
Cảnh tượng đó....
Hoắc Trầm Lệnh bỗng có cảm giác cảnh tượng trước mắt quen thuộc tới lạ, hệt như từng nhìn thấy ở đâu rồi.
Trong lúc anh còn đang sững sờ, Yến Trường Ly chợt kéo tay áo anh, hỏi: "Cậu Hoắc, có thể... bảo Tể Tể... giơ cao đánh khẽ chút không?"
Lúc này, Tể Tể và Yến Nguyệt Thần cũng chui ra khỏi đống tàn tích, cả người Tể Tể ướt như chuột lột, chỉ có mỗi mái tóc được âm phong sát khí thổi khô, thoạt trông mềm mượt như nhung, che khuất gần hết khuôn mặt của bé.
Mặc dù trang phục trên người có hơi rách rưới, cũng may là không dính máu hay gì hết.
Về phía Yến Nguyệt Thần, nếu phải miêu tả bằng một chữ thì chắc chắn đó là "thảm". Quần áo trên người không phải ở mức bị rách, mà sắp thành giẻ lau tới nơi, lúc này không chỉ trần nửa thân trên, mà tới cả mông nhỏ cũng sắp lộ hết ra ngoài rồi.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ