Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1629:
Từ nơi xa đột nhiên truyền tới một giọng nói quen thuộc: “Tiểu Tương, Tể Tể, có phải hai đứa ở trong đó không?”
Tương Tư Hoành đang chuẩn bị một lần công kích vô cùng mạnh mẽ đột nhiên cứng đờ: “Anh Minh Tư?”
Bên ngoài trận pháp lại lần nữa truyền tới giọng nói của Bách Minh Tư.
Hình như cậu ấy đang ở cách đó khá xa, trong cơn mưa lớn, giọng nói lúc ẩn lúc hiện.
Nếu không phải thính lực của Tương Tư Hoành tốt thì có khi cũng không thể nghe thấy.
“Tể Tể, Tiểu Tương? Các em ở bên trong à?”
Tương Tư Hoành thu tay về, cậu ấy đột nhiên ngẩng đầu, há miệng để lộ răng nanh nhọn hoắc trong miệng, ngửa mặt lên trời hét một tiếng dài: “Gừ!!!”
Con trai của vua cương thi gầm thét, còn mang theo Âm Sát vô tận, đồng thời bị vây lại bên trong mê trận, khiến toàn bộ mê trận bắt đầu rung chuyển.
Thời khắc đó, mưa to dường như cũng dừng lại, trong không khí có tiếng thứ gì đó ầm ầm đổ vỡ.
Tương Tư Hoành giơ tay lên, toàn bộ lực lượng tập trung lại, vô cùng mạnh mẽ tấn công về phía vết rách.
Tiếng xé rách cái xoẹt vang lên, trận pháp nhanh chóng vỡ tan.
Tiếp theo đó, mưa to trong trận pháp cũng lập tức biến mất, để lộ ánh trăng sáng tỏ treo trên cao giữa bầu trời đêm.
Sau khi Chu Đại Phúc nhìn thấy rõ bốn phía xung quanh thì đột nhiên cảm thấy chột dạ.
Sự chú ý của Tương Tư Hoành đều tập trung lên người Bách Minh Tư ở đằng xa, không chú ý tới vẻ mặt của Chu Đại Phúc, cậu ấy ôm lấy Tể Tể nhanh chóng chạy về phía đó.
“Anh Minh Tư, sao anh lại ở đây?”
Bách Minh Tư liếc nhìn đỉnh đầu quá là bằng phẳng của Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, em bị thương à?”
Tương Tư Hoành xấu hổ lắc lắc đầu: “Anh Minh Tư, chỉ là vết thương nhỏ thôi, không sao hết.”
Lục Hoài ở bên trong rừng cây cũng nhanh chóng đi tới, để ý thấy tinh thần Tương Tư Hoành không tệ nên đoán cậu ấy chỉ bị thương ngoài da, thế là cười trả lời câu hỏi của Tương Tư Hoành:
“Tiểu Tương, anh Minh Tư điều tra ra được có không ít quỷ hút máu ở chỗ thôn trang nhà họ Hoắc, vậy là lái xe trong đêm dẫn anh tới đây học tập thực tế.”
Nói xong Lục Hoài cũng đồng thời nhìn theo ánh mắt của Bách Minh Tư, nhìn Tể Tể đang ngáy o o.
Tương Tư Hoành còn chưa kịp giải thích thì mọi người đồng thời ngẩng đầu lên nhìn.
Ánh trăng trắng nõn đang treo cao giữa bầu trời đêm hình như đang bị một tấm lụa màu đỏ máu che kín.
Cứ như thế, chẳng mấy chốc, ánh trăng sáng trên cao biến thành một hình tròn máu quỷ dị kinh khủng.
Tể Tể đang nằm ngáy o o cũng giật mình, mí mắt cảm thấy đau nhói, Cửu U Minh Hỏa đột nhiên hiện lên.
Đôi con ngươi đen láy của Tể Tể đột nhiên mở ra.
Bách Minh Tư ngay lập tức nhận ra cơ thể của Tể Tể đã tỉnh, nhưng ý thức vẫn còn ngủ say.
“Tể Tể?”
Dường như Tể Tể không nghe thấy giọng nói của cậu ấy, cô bé thì thào kêu: “Cha!”
Sau đó, cứ như thế, đột nhiên biến mất trong lòng Tương Tư Hoành.
****
Lúc này, ở nhà cũ, Yến Nguyệt Thần đã hoàn toàn đánh mất lý trí. Con ngươi cậu ấy nhuốm màu đỏ rực, mặt mày trắng bệch như tờ giấy, lại thêm bốn cái răng nanh nhọn hoắt.
Khi ánh trăng dần bị sương máu che khuất, sắc đỏ trong mắt Yến Nguyệt Thần ngày một đậm, chút lý trí cuối cùng cũng biến mất, sức mạnh đời đầu vừa thức tỉnh gần như chạm tới đỉnh điểm.
Yến Trường Ly vốn đang dùng bùa chú để ngăn cản cậu ấy cũng bị sức mạnh đột ngột tăng vọt đó đánh răng ra ngoài, va đập mạnh vào vách tường phía sau.
Ông ấy há miệng, hộc ra một ngụm máu.
Mặt Hoắc Trầm Lệnh sa sầm, vội chạy tới đỡ người dậy: "Tổng giám đốc Yến."
Yến Trường Ly phủi tay, căng thẳng nói: "Cậu Hoắc, mau rời khỏi đây ngay!"
Nguyệt Thần của hiện tại không còn đơn giản là đánh mất lý trí nữa, mà đã trở thành một kẻ chẳng còn chút tính người, thân xác cậu ấy lúc này đã bị bản tính khát máu của Huyết tộc thao túng triệt để.
"Đi nhanh đi!"
Nếu chần chừ thêm nữa thì cả hai người họ sẽ ngã gục tại đây đó.
Hoắc Trầm Lệnh không nói gì, chỉ im lặng đỡ Yến Trường Ly chạy nhanh như bay về phía phòng ngủ của Tể Tể. Nhưng không chờ hai người chạy được tới cửa, một luồng khí lạnh bỗng ập tới từ phía sau, kế đó là tiếng gào rống không giống con người của Yến Nguyệt Thần.
"Gừ!"
Ngay giây sau, năm ngón tay Yến Nguyệt Thần đã bắt được ống tay áo của Hoắc Trầm Lệnh, răng nanh dài nhọn nhắm thẳng về phía cổ Yến Trường Ly.
Con ngươi Hoắc Trầm Lệnh co lại, vô thức đẩy mạnh Yến Nguyệt Thần vào trong phòng, còn mình thì xoay người ngăn cản Yến Nguyệt Thần.
Yến Nguyệt Thần giận tới nỗi hai mắt long lên sòng sọc, hệt như một con dã thú bị chọc tức.
"Gào!" Một tiếng gầm đầy oán hận vang lên, Yến Nguyệt Thần lao tới cổ Hoắc Trầm Lệnh.
Rõ ràng chỉ là một đứa nhỏ năm tuổi, nhưng khoảnh khắc đôi tay nhỏ gầy kia tóm được hai cánh tay của Hoắc Trầm Lệnh, anh bỗng có cảm giác như bị kiềm cặp, không tài nào nhúc nhích nổi.
Yến Trường Ly hoảng sợ, vội vàng xông tới, bất chấp cơ thể đau đớn như bị nghiền nát.
"Nguyệt Thần, đừng!"
Nhưng cuối cùng, ông ấy vẫn chậm một bước.
Móng tay tuy ngắn lại cực kỳ bén nhọn của Yến Nguyệt Thần xuyên thủng tay áo Hoắc Trầm Lệnh, cắm sâu vào da thịt. Máu tươi lập tức tuôn trào, kích thích cổ họng Yến Nguyệt Thần khẽ di chuyển lên xuống.