Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1611:
Nó giận dữ gầm lên một tiếng rồi lao về phía Tương Tư Hoành bằng tốc độ nhanh nhất.
“Cậu chủ!”
Quỷ hút máu thấy vậy thì bật cười ha hả.
“Đúng là tự tìm đến cái chết!”
Trận pháp huyền môn là sự tồn tại mà đến cả quỷ hút máu bọn chúng cũng phải kiêng dè ba phần.
Con chó đó chỉ là một quỷ tu.
Nó nhào qua đó không khác gì với việc con thiêu thân lao vào lửa, tự giết chết bản thân!
Khi Chu Đại Phúc nhìn thấy hành động của Hoàng Tử Duẫn, con ngươi của nó co rúc lại và cũng chạy tới.
“Hoàng Tử Duẫn! Cậu muốn chết hả!”
Tương Tư Hoành tạm thời vẫn không thể chết được, mà Hoàng Tử Duẫn lao đến như vậy thì sẽ biến mất hoàn toàn khỏi đất trời!
Quỷ tu không hề có kiếp sau!
Quỷ hút máu thấy vậy thì cười càng điên cuồng hơn.
“Very good!”
“Nice!”
…
Bằng cách này thì họ không cần phải ra tay nữa, thế là một con yêu quái và một con quỷ tu sẽ chết mà không có đất chôn thân.
Họ chỉ cần đứng xung quanh trận pháp, đợi đến khi yêu quái và quỷ tu sắp bị trận pháp xóa sổ thì họ sẽ lao đến hút sức mạnh của chúng là được.
Bọn quỷ hút máu vỗ tay bôp bốp.
Họ cười rộ lên.
Trên tay và răng họ vẫn còn dính máu của Hoàng Tử Duẫn và Chu Đại Phúc, trông vô cùng đẫm máu đáng sợ.
Sự tham lam trong từng cặp mắt gần như sắp tràn ra khỏi hốc mắt, ước gì có thể nuốt chửng Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn ngay lập tức.
“Go go go!”
Bọn quỷ hút máu điên cuồng la hét!
Họ đang đợi một bữa ăn ngon!
Nào ngờ Tể Tể mũm mĩm đã lặng lẽ đến sau lưng họ.
Mùi máu tanh, âm khí và cả hơi thở muốn dùng bữa mà cô bé ngửi thấy trên người quỷ hút máu đều khiến cô bé không ngừng nuốt nước bọt.
Cô bé buồn ngủ vô cùng.
Nhưng thức ăn lại quá ngon!
Cho dù không đói nhưng cô bé cũng muốn cắn vài miếng.
Tể Tể mài răng nhọn, khi cô bé đang định nhìn xem chuyện gì đang xảy ra thì đằng xa vang lên tiếng kêu sợ hãi của Tương Tư Hoành.
“Tiểu Hoàng, Chu Đại Phúc, mau chạy đi, đừng lo cho tao!”
“Nếu tao thực sự có xảy ra chuyện gì thì cha sẽ đến cứu tao!”
Tể Tể đang rất buồn ngủ giật mình và lập tức mở to mắt ra.
Khi nhìn thấy trận pháp huyền môn chói lóa, con ngươi của cô bé lại mở to hơn.
“Trận pháp huyền môn?”
Mà còn là đối phó anh Tiểu Tương ư?
Người của Huyền Môn điên rồi à?
Tể Tể lập tức nổi giận.
“Anh Tiểu Tương!”
Ngay khi nhìn thấy Minh Tể Tể xuất hiện thì Thân vương Jesse đã lập ra trận pháp lập tức ẩn núp.
Ngay cả khi anh ta biết Minh Tể Tể là công chúa nhỏ của địa phủ, anh ta cũng đã có được sát trận huyên môn lợi hại nhất từ nhà họ Kỷ nhưng anh ta cũng không chắc rằng có thể giết được Minh Tể Tể.
Suy cho cùng vì đám ma quỷ Hoa Quốc đều nói rằng con bé Minh Tể Tể đó là bất tử và hơi khác với Phong Đô Đại Đế và Thập Điện Diêm Quân.
Anh ta đã từng thất bại bởi Minh Tể Tể ở địa phủ nên lần này anh ta hết sức cảnh giác.
Khi Minh Tể Tể lao về phía sát trận huyền môn bằng tốc độ mà anh ta không thể bắt kịp thì Thân vương Jesse không khỏi siết chặt tay lại.
Tất cả đều được ngưng tụ từ âm khí!
Sát trận huyền môn này đã dung hợp với thuật pháp Phật giáo, cho dù không thể giết được Minh Tể Tể nhưng cũng có thể khiến cô bé bị thương nặng.
Vào khoảnh khắc Tể Tể chạm vào sát trận huyền môn thì sát trận huyền môn lập tức phát ra ánh sáng vàng rực rỡ.
Ánh sáng vàng mãnh liệt đó khiến người ta không thể mở mắt ra bao trùm lấy mọi thứ, ngay cả Thân vương Jesse đang cố gắng hết sức mở to mắt ra nhìn cũng lập tức cảm thấy khó chịu và nhắm mắt lại.
Vào giây tiếp theo, sát trận huyền môn bể tan tành, gương đồng cũng hóa thành một đống bột.
Tể Tể lao vào trong trận pháp và đỡ Tương Tư Hoành đang nằm trên mặt đất không ngừng hộc máu dậy.
“Anh Tiểu Tương, anh thấy thế nào rồi?”
Tương Tư Hoành vội vàng nuốt ngụm máu trong cổ họng xuống rồi lắc đầu với khuôn mặt tái nhợt.
“Tể Tể, anh Tiểu Tương… vẫn… vẫn ổn.”
Tể Tể nhìn thấy vậy thì há hốc miệng.
“Anh Tiểu Tương, đầu của anh phẳng lì cả rồi mà vẫn nói là ổn sao?”
Tương Tư Hoành vội vàng đưa tay ra sờ đầu mình.
Khuôn mặt nhỏ tối sầm lại.
“Đỉnh đầu của anh… quả thực đã đụng đến phẳng lì rồi?”
Tể Tể thắc mắc.
“Đụng đến phẳng lì sao?”
Tương Tư Hoành lập tức kể lại những chuyện vừa xảy ra như mình coi nhẹ trận pháp huyền môn, sau đó muốn đột phá trận pháp để đi giúp Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn cho Tể Tể nghe.
Tể Tể hiểu rồi.
“Cho nên anh Tiểu Tương à, sức mạnh của anh vẫn chưa đủ lớn!”
Tương Tư Hoành cũng nghĩ vậy.
“Đúng! Nếu không thì tại sao trận pháp này có thể nhốt được anh, mà Tể Tể vừa đi tới thì nó đã bể tan tành.”
Khi Tể Tể đang định giải thích với Tương Tư Hoành thì hơn chục con quỷ hút máy đã nhào tới.
“Giết!”
“Ăn thịt chúng!”
…
Tương Tư Hoành sợ hãi, lảo đảo đứng dậy kéo Tể Tể đứng đằng sau mình.
“Tể Tể, em cẩn thận.”
Tể Tể: “…”
Người nên cẩn thận hiện giờ không phải là anh Tiểu Tương sao?
Nhưng Tể Tể không từ chối lòng tốt của anh Tiểu Tương nhưng nhiệt độ trong mắt cô bé dần dần rút lại và từ từ trở nên âm u rùng rợn tượng trưng cho cái chết.
Ngay khi bọn quỷ hút máu nhào tới, cô bé đưa một bàn tay nhỏ mập ra và bóp lấy con quỷ hút máu đầu tiên đang lao đến từ xa.
Khi đối phương thảm thiết kêu lên thì linh hồn của đối phương đã bị bàn tay nhỏ mập của mũm mĩm đâm xuyên qua.