Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1624:

Ông ấy cũng nhìn huyền thiết liên, trong mắt đầy lo âu.

“Tôi cũng không biết tối nay còn có thể xích được thằng bé không nữa.”

Yến Nguyệt Thần vội vàng nói.

“Cha ơi, hay là cha nhổ hết răng của con đi.”

Tương Tư Hoành ngay lập tức nghĩ đến Tể Tể, người rất giỏi nhổ răng.

“Nhưng anh Nguyệt Thần à, Tể Tể vẫn đang ngủ, nếu không thì Tể Tể có thể nhổ răng cho anh rồi.”

Yến Trường Ly từ chối không chút do dự.

“Nguyệt Thần, không được. Con chỉ mới tám tuổi, nếu bây giờ nhổ hết răng đi thì sao này con phải làm sao đây?”

Cho dù răng giả có tốt đến mấy thì sao có thể tốt bằng răng nguyên bản của mình chứ?

Hoắc Trầm Lệnh vỗ nhẹ vào cái đầu nhỏ của Tương Tư Hoành.

“Tiểu Tương, răng của anh Nguyệt Thần có lẽ khác với răng của cháu. Răng của cháu có thể tái sinh vô hạn nhưng có lẽ anh Nguyệt Thần của cháu lại không được.”

Yến Trường Ly gật đầu.

“Đúng vậy.”

Nhưng Yến Nguyệt Thần lại sợ rằng đến lúc đó mình không thể kiểm soát được cơn khát máu hung bạo trong huyết mạch, há miệng ra cắn người nên cậu ấy cảm thấy nhổ hết răng đi là một cách không tệ.

“Cha…”

Ngay khi Yến Nguyệt Thần vừa hét lên thì màn hình giám sát tầng hầm hiển thị cảnh tượng ở cổng sân lầu một.

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên đứng ở cổng sân, cả hai như bị cơn mưa to nhấn chìm vậy, hình như trong tay họ còn đang ôm lấy thứ gì đó, trông họ thật nhếch nhác biết bao.

“Chú Trầm Lệnh! Chú Trầm Lệnh!”

Hoàng Tử Duẫn sủa gâu gâu với họ.

Tương Tư Hoành hiểu ý của Hoàng Tử Duẫn, nó đang thúc giục họ mau chóng rời đi.

Nhưng Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên lại không định rời đi.

Hai anh em nhấn chuông nhưng không thấy phản hồi, thế là họ đập cửa rầm rầm.

“Chú Trầm Lệnh! Chú Trầm Lệnh có ở nhà không? Tể Tể! Tiểu Tương? Mọi người mau ra đây đi, ông nội nói rằng chỗ của mọi người có vài thứ dơ bẩn nên bảo mọi người đến nhà chúng cháu ngồi chơi trước!”

Khi Hoắc Trầm Lệnh mở hộp thoại ra chuẩn bị thúc giục hai anh em Triệu Hàn và Triệu Hiên rời đi thì hai anh em Triệu Hàn và Triệu Hiên trong màn hình đột nhiên biến mất không thấy đâu.

Hoàng Tử Duẫn và Chu Đại Phúc thấy tình hình không ổn nên lập tức chui ra ngoài.

Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần cùng lúc ngồi thẳng lưng.

“Đến rồi!”

Vừa dứt lời, Tương Tư Hoành đã biến mất ngay tại chỗ và lao thẳng về phía cổng.

Yến Nguyệt Thần cũng muốn đuổi theo nhưng lại sợ mình rời đi rồi không ai bảo vệ cha và Hoắc Trầm Lệnh nên cậu ấy do dự ở lại.

Trên chiếc giường trong phòng ngủ, Tể Tể đang say giấc chợt nhúc nhích chiếc mũi nhỏ thẳng tắp.

Cô bé thậm chí còn chưa mở mắt ra nhưng cơ thể mũm mĩm lại bò dậy theo mùi mình ngửi được.

Mùi vị đó quá nồng nặc và rất thơm.

Cho dù cô bé đã thấy no rồi nhưng vẫn nuốt một ngụm nước bọt.

Cô bé không hề nhấc mí mắt lên, cứ nhắm mắt lại ngáy khò khò và cắm đầu vào trong bức tường dày, sau đó biến mất khỏi phòng ngủ.

****

Khi Tương Tư Hoành và Thân vương Jesse đang giao đấu thì Hoàng Tử Duẫn và Chu Đại Phúc cũng bị hơn chục con quỷ hút máu vây quanh.

Sức mạnh của đám quỷ hút máu này không hề yếu, mặc dù Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn đều là yêu quái quỷ tu hơn ngàn năm nhưng chúng vẫn không thể ngăn được việc tu vi của chúng không tiến bộ mà còn thụt lùi trong những năm nay.

Trong vòng chưa đến ba phút, chúng vốn chiếm thế thượng phong gần như đang bị hơn chục con quỷ hút máu đàn áp đánh đập.

Khi hơn chục con quỷ hút máu nhìn chúng thì sự tham lam hiện lên trong từng cặp mắt lại không hề giấu giếm chút nào.

Như thể sợ chúng không hiểu tiếng nước ngoài nên đám quỷ hút máu này thậm chí còn nói bằng tiếng Hoa Quốc mà mình không mấy thành thạo.

“Không ngờ lại là… yếu (yêu) quái! Bổ lắm đấy!”

“Đúng vậy! Chúng ta đã tổn thất biết bao nhiêu tộc nhân ở Hoa Quốc, lần này… chuối tùng (cuối cùng cũng) khóa thể (có thể) trà thúc (trả thù) cho tộc nhân rồi.”

“Nhào lên! Hút cạn máu của chúng đi!”

“Nuốt chửng cơ thể của chúng!”

“Biến chúng thành chất dinh dưỡng của chúng ta!”

Hơn chục con quỷ hút máu lao tới vây lấu Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn từ mọi hướng, sau đó mạnh mẽ vồ tới.

Đôi mắt đỏ ngầu, những chiếc răng nanh sắc nhọn, sát khí và sát ý đan xen vào nhau, cộng thêm sự che phủ của màn mưa lớn nên màn đêm trở nên hỗn loạn.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, trong màn đêm đã có mùi máu tanh nồng nặc tỏa ra.

Tương Tư Hoành cau chặt mày lại khi ngửi thấy mùi máu tanh, cậu ấy nhanh chóng xoay người lại để đi giúp một tay.

Thân vương Jesse lấy từ trong ngực ra một chiếc gương đồng cổ xưa rồi dán một tấm bùa chú lên mặt gương đồng.

Một luồng ánh sáng vàng chói lóa đột nhiên xuất hiện, vô số văn phật lấp lánh ánh vàng ngay lập tức tạo thành một trận pháp khổng lồ, nhốt Tương Tư Hoành vào trong trận pháp này.

Tương Tư Hoành bay lên trời cảm thấy như bị Thái Sơn đè đầu vậy.

Nhưng cậu ấy đã quá quen với việc đó rồi nên hoàn toàn chả quan tâm chút nào.

Mãi đến khi cậu ấy nhảy lên, cuối cùng chạm vào trận pháp khổng lồ lấp lánh ánh sáng vàng đang bao phủ trên đỉnh đầu cậu ấy.

Đầu của cậu ấy đau như búa bổ, khi cả người đau nhức không thể chịu nổi như thể bị rót vào dung nham nóng hổi thì cậu ấy mới nhận ra được sự lợi hại của trận pháp.

“A!”

Cậu ấy đau đến ngã xuống đất và toàn thân co giật.

Trong mớ hỗn loạn đằng xa, Hoàng Tử Duẫn đang bị quỷ hút máu cắn xé nhận thấy cậu chủ nhỏ bị thương, thế là đôi mắt của nó như thể sắp rướm máu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free