Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1622:

“Đúng đúng đúng! Trường hợp gì mà nguy cấp đến mức khiến anh Cố của chúng ta ngay cả quần cũng không kịp mặc vậy!”

“Người đâu, cứu được chứ?”

Cố Thích Phong: “…”

Tể Tể và Tương Tư Hoành thừa cơ hội chui vào thang máy, Tương Tư Hoành nhón chân lên và nhanh chóng nhấn nút đóng cửa.

Tể Tể cười toe toét, cười đến mức thấy răng không thấy mắt và vẫy bàn tay mũm mĩm chào Cố Thích Phong.

Cố Thích Phong: “…”

Cửa thang máy đóng lại, che đi khuôn mặt điển trai gần như sắp méo mó của Cố Thích Phong.

Trong thang máy, ngay khi Tể Tể và Tương Tư Hoành chuẩn bị dịch chuyển tức thời thì Tể Tể chợt nắm lấy tay áo của Tương Tư Hoành.

“Anh Tiểu Tương, hình như anh Nguyệt Thần đến rồi.”

Tương Tư Hoành bối rối: “Ở đâu?”

Đôi mắt của Tể Tể sáng vô cùng và rất hưng phấn.

“Dưới đất!”

Tương Tư Hoành chớp mắt.

“Nhà xác?”

Tể Tể suy nghĩ một hồi rồi gật đầu lia lịa.

“Đúng!”

Dứt lời, cô bé nhìn nút thang máy rồi quả quyết nhấn vào nút tầng hầm hai.

Tương Tư Hoành như thể nghĩ đến điều gì đó nên cũng vui vẻ theo.

“Tể Tể, có phải lại có quỷ hút máu để ăn không?”

Tể Tể gật đầu.

“Ừm! Tể Tể ngửi được mùi rồi.”

Thơm vô cùng!

Nếu ăn thêm chút nữa thì cô bé sẽ no, đến lúc đó cô bé hoàn toàn có thể giúp chú Yến đổi ánh sáng công đức thành tuổi thọ đã mất.

Khi thang máy đến nhà xác và cánh cửa vừa hé mở ra thì Tể Tể nóng lòng lao ra ngoài như một viên đạn đại bác nhỏ.

Tương Tư Hoành theo sát phía sau.

Yến Nguyệt Thần đang đợi ở cửa nhà xác.

“Tể Tể, Tiểu Tương, đây này.”

Tể Tể lao tới ôm lấy Yến Nguyệt Thần.

“Anh Nguyệt Thần, anh lại bắt được quỷ hút máu à.”

Yến Nguyệt Thần cười tủm tỉm gật đầu.

“Đúng, ở trong đây, bị nhốt vào tủ đông rồi.”

Tể Tể nuốt một ngụm nước bọt, ngây ngô nói lời cảm ơn, sau đó buông Yến Nguyệt Thần ra, đôi chân nhỏ ngắn chạy mất hút lao thẳng đến tủ đông đang chứa quỷ hút máu.

Lại thêm ba con khác!

Đôi mắt to của Tể Tể sáng đến mức sắp thành bóng đèn năm triệu watt.

Cô bé kéo tủ đông ra, ngay khi quỷ hút máu trong đó mở đôi mắt màu máu ra thì bàn tay nhỏ mập lập tức tát thẳng vào thiên linh cái của đối phương.

Đối phương thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại thì linh hồn đã bị Tể Tể dùng ngón tay móc ra cơ thể.

Cô bé thành thạo vo lại và ăn.

Hai con quỷ hút máu còn lại trong tủ đông như thể cảm nhận được cái chết của đồng loại nên họ vùng vẫy dữ dội.

Yến Nguyệt Thần và Tương Tư Hoành nhanh chóng chạy tới.

Trước khi Yến Nguyệt Thần kịp hành động thì Tể Tể đã ăn xong một con, lập tức dùng hai bàn tay nhỏ mập kéo hai tủ đông ra.

Cô bé xử lý hai con còn lại như xử lý con đầu tiên vậy.

Dưới vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm của Yến Nguyệt Thần và vẻ không có gì làm lạ của Tương Tư Hoành, cô bé ăn vô cùng ngon miệng.

Thuật pháp của ba con quỷ hút máu đều không thấp, Tể Tể ăn đến no căng bụng.

Khi Tương Tư Hoành và Yến Nguyệt Thần gọi cô bé thì cô bé nhìn họ bằng đôi mắt to ngấn nước, lời nói hàm hồ khó nghe.

“Anh Tiểu Tương, bụm ngủ ~ quá ~”

Tương Tư Hoành ngẩn người.

“Hả?”

Thấy mí mắt của Tể Tể không ngừng cụp xuống, Tương Tư Hoành giật mình định thần lại, nhanh chóng bế Tể Tể lên trước khi Yến Nguyệt Thần kịp ra tay.

“Tể Tể?”

Tể Tể chẹp miệng ậm ừ.

“Bụm… bụm ngủ…”

“Khò!”

Tương Tư Hoành nhìn cái bụng nhỏ của Tể Tể và thấy bụng của Tể Tể phòng lên như quả dưa hấu nhỏ vậy, có lẽ cô bé đã ăn quá no nên thấy buồn ngủ.

“Anh Nguyệt Thần, chúng ta về thôi.”

Yến Nguyệt Thần giơ tay lên, vào khoảnh khắc sức mạnh của quỷ hút máu đời thứ nhất tản ra, xác của ba con quỷ hút máu biến thành đống bột và tan biến trong tủ đông.

Sau khi làm xong những thứ này, cậu ấy đầy lo lắng nhìn Tể Tể đang ngủ khò khò.

“Tiểu Tương, Tể Tể…”

Tương Tư Hoành cười ha hả.

“Không sao, không sao, Tể Tể ăn no rồi nên buồn ngủ, ngủ một giấc là sẽ ổn thôi.”

Đây là lần đầu tiên Yến Nguyệt Thần nghe thấy có người ăn no rồi thấy buồn ngủ.

Tuy cậu ấy vẫn lo lắng nhưng thấy Tương Tư Hoành cười ha hả, mà Tể Tể quả thực đang ngáy nên cậu ấy chỉ đành vội vàng gật đầu.

“Vậy chúng ta mau về thôi, xe ở bãi đậu xe bên kia.”

Dứt lời, cậu ấy lập tức xoay người dẫn đường.

Tương Tư Hoành bế Tể Tể theo sát phía sau.

Khi ba đứa nhỏ vừa rời khỏi nhà xác thì bên trong vẫn còn luồng sát khi nồng nặc chưa tiêu tán hoàn toàn.

Thân vương Jesse và một người phụ nữ có thân hình như ma quỷ xuất hiện ở cửa.

Trong nháy mắt, họ đến trước tủ đông.

Đới Lâm nhanh chóng mở ba tủ đông ra và phát hiện bên trong trống rỗng nhưng còn hơi thở nhàn nhạt do đồng tộc để lại.

“Sếp ơi, chúng đã bị xóa sổ rồi.”

Đôi mắt xanh đậm của Thân vương Jesse lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

“Có sáu người bên phía bệnh viện Số Một nhưng giờ đã không còn ai nữa!”

Đới Lâm cúi đầu xuống, đáy mắt hiện lên vẻ sợ hãi.

“Sếp, có thể xử lý sạch sẽ hết sáu người đồng tộc ẩn náu trong bệnh viện với thời gian ngắn như vậy, liệu đối phương có phải đã thức tỉnh huyết mạch đời đầu rồi không?”

Thân vương Jesse thầm cười khẩy, trên khuôn mặt lạnh lùng có thêm sát ý u ám.

“Thức tỉnh thì đã sao? Huyết mạch đời thứ nhất không phải là thứ mà một đứa trẻ mấy tuổi có thể dễ dàng gánh chịu được! Ngày mai là đêm trăng tròn đấy!”

Đới Lâm lập tức hiểu ra.

“Vâng! Sếp, tôi sẽ đi điều tra tung tích của đứa trẻ đó ngay lập tức, chắc chắn sẽ khiến cho đứa trẻ đó và những người đã giúp đỡ nó chết không có đất chôn thân!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free