Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1621:
Khi nhìn thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành thì Trương Siêu hai mắt sáng lên.
“Tể Tể, Tiểu Tương, chào hai đứa, chú là cha của Trương Dương.”
Tể Tể chỉ liếc nhìn Trương Dương rồi lập tức hỏi.
“Chú Trương, tiền của chú đâu?”
Không nhắc đến chuyện này vẫn còn ổn, ngay khi vừa nhắc đến thì cả người Trương Siêu đều cảm thấy khó chịu.
Ông ta xoa mặt, mặt đầy vẻ lúng túng bất lực.
“Tể Tể, tiền của chú Trương… đã bị cô Dương lấy đi hết rồi.”
Dứt lời, ông ta vội vàng giải thích với Cố Thích Phong.
“Viện trưởng Cố, không phải tôi không muốn đóng tiền cho Trương Dương, mà… mà tiền của tôi thật sự… đã bị Dương Hiểu lấy đi hết rồi.”
Cố Thích Phong khoanh tay trước ngực, vô cảm nhìn ông ta.
“Vậy thì bảo cô ta đến đây đóng tiền!”
Trương Siêu càng lúng túng hơn, sắc mặt lúc trắng lúc đỏ.
“Viện trưởng Cố, tôi… gần đây tôi đang xử lý việc ly dị với Dương Hiểu, cô ta… cô ta đã dẫn Lạc Lạc đi rồi nên tôi tạm thời không liên lạc được với cô ta.”
Cố Thích Phong phì cười một tiếng.
“Thế thì sao? Nể tình ông không chỉ bị cắm sừng, giúp người ta nuôi con mà còn bị người ta lừa sạch tài sản sao?”
Trương Siêu cong lưng xuống thêm vài phần và càng lúng túng hơn.
Nhưng Cố Thích Phong nói đúng, sự thật chính là như vậy.
Cố Thích Phong nghĩ đến chuyện của nhà họ Trương mà Hoắc Trầm Lệnh đã nói với mình trước đây, anh ấy nhất thời không biết nói gì.
Anh ấy không phải nhất mực lấy được khoản tiền này cho bằng được.
Anh ấy vốn dĩ chỉ muốn chống lưng ủng hộ cho đứa trẻ đáng thương Trương Dương này.
Suy cho cùng thì có mẹ kế rồi tiếp đến có cha dượng.
Kết quả thì sao…
Nể tình Trương Siêu cũng là một người oan ức vô tội!
Dương Hiểu mới là người khôn khéo lợi hại nhất.
Tể Tể và Trương Phán Nam cùng lúc nói.
“Dương Hiểu (mẹ) đang ở phòng 1703, tòa nhà số chín của khu dân cư Kim Hủy.”
Trương Siêu hai mắt sáng lên.
Ông ta còn chưa kịp nói gì thì một số điện thoại lạ đã gọi đến.
“Đúng vậy, tôi là Trương Siêu.”
“Đúng, được.”
Tể Tể thấy Cố Thích Phong cứ nhìn chằm chằm Trương Siêu, cô bé ghé sát đến trước mặt Cố Thích Phong, kéo tay áo Cố Thích Phong, sau khi Cố Thích Phong cúi người xuống thì cô bé nói với anh ấy.
“Chú Cố, đó là cuộc gọi của chú cảnh sát, có lẽ Dương Hiểu đang ở đồn cảnh sát.”
Cố Thích Phong nhướng mày, hạ thấp giọng hỏi Tể Tể.
“Tại sao?”
Tể Tể cũng thấp giọng nói.
“Bởi vì Dương Hiểu bị đánh đến mặt mũi sưng vù nên cô ta chắc chắn đã báo cảnh sát.”
Cố Thích Phong nhìn Tể Tể, vô cùng kinh ngạc và thử hỏi cô bé.
“Do cháu làm ư?”
****
Đây là lần đầu tiên khóe miệng của Tể Tể co giật.
Cô bé tức giận phồng má lên.
Tương Tư Hoành nghe rõ cuộc nói chuyện của họ nên cậu ấy lập tức giải thích cho Tể Tể.
“Chú Cố, nếu là Tể Tể đánh thì Dương Hiểu hẳn đã đến địa phủ để điểm danh rồi!”
Tể Tể khoanh tay hừ một tiếng.
“Đúng vậy! Nếu Tể Tể muốn đánh cô ta thì cô ta đã đến địa phủ để điểm danh từ lâu rồi, hoặc là… đã tan biến.”
Cố Thích Phong lúng túng sờ mũi rồi nhéo nhẹ khuôn mặt mũm mĩm của Tể Tể.
“Chú Cố sai rồi, xin lỗi Tể Tể. Chung quy vì Tể Tể giỏi như vậy nên chú Cố theo bản năng tưởng rằng là do Tể Tể tuyệt vời của chúng ta đã ra tay bảo vệ công Lý.”
Tể Tể nghe thấy vậy thì hai mắt sáng lên.
Cô bé nghe thấy chú Cố đang khen mình nên mỉm cười khúc khích.
Đôi má mũm mĩm toát lên vẻ hồng hào, trông dễ thương vô cùng.
Tương Tư Hoành nhìn Cố Thích Phong, rồi nhìn Tể Tể đang vui vẻ, cậu ấy chớp mắt, mím môi và cùng cười với Tể Tể.
Trương Siêu cúp máy, lộ vẻ mặt đầy xấu hổ khó xử nhìn Cố Thích Phong.
“Viện trưởng Cố, tôi… phải đến đồn cảnh sát, còn Tiểu Dương…”
Cố Thích Phong xua tay.
“Ông đi trước đi, bên này đợi đứa trẻ xuất viện rồi nói sau.”
Trương Siêu thở phào nhẹ nhõm rồi nhìn sang Trương Phán Nam.
Ông ta lộ sắc mặt phức tạp, một lúc lâu sau mới lấy chiếc đồng hồ trẻ con ra nhét vào trong tay Trương Phán Nam.
“Nam Nam, đây là chiếc đồng hồ trẻ em mà cha đã hứa mua cho con, trong đó có số điện thoại của ông bà nội, cha… đi ra ngoài một lát, con gọi cho ông bà nội trước đi và nhờ họ đến bệnh viện chăm sóc anh hai của con.”
Đôi mắt của Trương Phán Nam vẫn còn đỏ hoe, cô bé khẽ ừm một tiếng.
Trương Siêu thấy gò má của cô bé sưng tấy, ông ta biết rằng cô bé lại bị Dương Hiểu đánh, thế là ông ta thở dài quay đầu rời đi.
Trương Phán Nam lập tức gọi cho ông nội.
Tể Tể nở ra nụ cười rạng rỡ hơn khi thấy trên người anh Trương Dương và chị Phán Nam không còn tử khí nữa.
Cố Thích Phong kêu y tá đến để xử lý vết sưng đỏ cho Trương Phán Nam.
Tể Tể nhìn thời gian và thấy mặt trời sắp lặn rồi.
Nhưng cha nuôi vẫn đang ở thôn trang nhà họ Hoắc.
Còn anh Nguyệt Thần…
Cho nên sau khi ông bà nội của anh Trương Dương đến, Tể Tể và Tương Tư Hoành chào tạm biệt chú Cố và Trương Phán Nam đang lưu luyến không nỡ rời xa, hai đứa nhỏ sải đôi chân nhỏ ngắn chạy hì hục xuống lầu.
Cố Thích Phong nhanh chân đuổi theo.
“Tể Tể, Tiểu Tương, chú Cố nhờ người lái xe đưa hai đứa qua đó.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc lắc đầu.
“Chú Cố, không cần đâu, bọn cháu tự đi được và nhanh hơn nữa.”
Cố Thích Phong còn định nói thêm gì đó thì một vài bạn học cũ mặc áo choàng trắng làm việc trong bệnh viện nhân dân tỉnh bước ra khỏi thang máy.
“Anh Cố, nghe nói hôm nay anh mặc chiếc quần lót đỏ lao thẳng vào phòng cấp cứu để cứu người, tinh thần thật đáng khen đấy! Thế nên tôi cố tình tới đây để gặp anh!”