Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1610:

“Anh Nguyệt Thần, anh đến rồi à.”

Yến Nguyệt Thần: “…”

Cậu ấy đang rất vui khi ban đầu được Tể Tể ôm lấy.

Nào ngờ còn chưa ấm người thì Tương Tư Hoành đã kéo Tể Tể ra rồi nhét bản thân mình vào.

“Ừm, anh tới… tới rồi…”

Yến Nguyệt Thần cũng ngẩn ngơ.

Đến khi cậu ấy định thần lại thì Tương Tư Hoành đã rời khỏi vòng tay của cậu ấy và đứng cùng với Tể Tể, nắm lấy bàn tay nhỏ mập của Tể Tể và lễ phép chào hỏi.

“Chào chú Yến, cháu là Tiểu Tương.”

Tể Tể cũng ngây ngô chào hỏi.

“Chào chú Yến, cháu là Tể Tể.”

Yến Trường Ly nở ra nụ cười ấm áp dịu dàng, ông ấy khẽ cúi người xuống, duỗi hai tay ra và bế hai đứa nhỏ lên.

“Chào Tiểu Tương và Tể Tể, chú là cha của Nguyệt Thần.”

Tương Tư Hoành kinh ngạc nhìn Tể Tể, trong đôi mắt to đen láy của Tể Tể cũng có chút kinh ngạc.

“Chú Yến, chú bế được Tể Tể sao?”

Nụ cười của Yến Trường Ly càng thêm dịu dàng, giọng nói của ông ấy cũng rất ôn hòa, đó là niềm vui nhẹ nhàng toát ra từ xương tủy.

“Có lẽ vì chú đã học thuật Kỳ Hoàng được vài năm.”

Lúc này Tể Tể mới quan sát Yến Trường Ly cẩn thận hơn.

Cô bé phát hiện Yến Trường Ly đang bế họ có một nụ cười rất đẹp, giống như đóa hoa hướng dương nở rộ vậy, vô cùng sáng ngời rực rỡ.

Nhưng sắc mặt của ông ấy hơi tái nhợt và hơi thở không được đều lắm.

Cô bé vội vàng nắm lấy tay của Tương Tư Hoành rồi tuột khỏi vòng tay của Yến Trường Ly, động tác trơn tru giống như một con cá chạch béo.

Yến Trường Ly còn chưa kịp phản ứng lại thì hai đứa bé đã tự mình đứng vững rồi.

Hoắc Trầm Lệnh vừa mới tới cổng.

Yến Trường Ly dịu dàng xoa đầu hai đứa nhỏ.

“Nguyệt Thần, con đi chơi với các em đi.”

Yến Nguyệt Thần cười híp mắt gật đầu.

“Tiểu Tương, Tể Tể, anh có mang quà cho hai đứa này.”

Tương Tư Hoành không thèm nhưng cậu ấy thấy Tể Tể hai mắt sáng ngời, thế là cậu ấy chớp đôi mắt to và trên mặt cũng lộ ra vẻ tò mò vui mừng.

“Cảm ơn anh Nguyệt Thần.”

Yến Nguyệt Thần cười và dẫn hai đứa nhỏ đến cốp xe để lấy quà.

Còn chiếc hộp gỗ nhỏ tinh xảo trong tay thì cậu ấy nhét thẳng vào trong vòng tay của Tể Tể.

“Tể Tể, đồ ăn ngon nè.”

Đôi mắt to long lanh của Tể Tể đang sáng lên.

“Cảm ơn anh Nguyệt Thần! Anh Nguyệt Thần, anh thật tuyệt vời!”

Khuôn mặt nhỏ của Yến Nguyệt Thần hơi ửng đỏ, trông lịch sự nho nhã, cậu ấy nhếch khóe miệng lên.

Tương Tư Hoành đứng bên phía cốp xe.

“Anh Nguyệt Thần, bên này.”

Yến Nguyệt Thần vội vàng gật đầu.

Cậu ấy nhấn công tắc và cốp xe tự động mở ra.

Ngay khi cốp xe vừa mở ra thì đồ đạc trong đó được chất đầy ắp.

Tể Tể kinh ngạc.

“Wow! Thật là nhiều đồ ăn ngon!”

Tương Tư Hoành: “Nhưng Tể Tể à, em sẽ không no khi ăn những thứ này.

Đôi mắt to của Tể Tể vẫn sáng ngời.

“Nhưng anh Tiểu Tương ơi, những thứ này vẫn ngon mà~”

Tương Tư Hoành: “…”

Cậu ấy ngay lập tức nghĩ ra được rất nhiều thứ.

Biết rồi, lần sau cậu ấy cũng sẽ mua thật nhiều đồ ăn ngon cho Tể Tể.

Cậu ấy với tư cách là một người anh trai thì không thể nào thua kém một người anh xa lạ mới quen biết không bao lâu như Yến Nguyệt Thần này.

Hơn nữa, đối phương còn là quỷ hút máu!

Thậm chí còn là quỷ hút máu thuần chủng!

Nhất định phải đề phòng!

Lỡ như có chuyện xấu xảy ra thì sao!

Một khi nhìn thấy đồ ăn thì Tể Tể sẽ bất động nên cậu ấy nhất định phải trông chừng giúp.

Khi Tương Tư Hoành giúp Yến Nguyệt Thần cùng nhau bưng đồ ra khỏi cốp xe thì Tể Tể đã nóng lòng muốn mở chiếc hộp gỗ nhỏ có hoa văn tinh xảo ra.

Trước khi ma quỷ bên trong kịp ló đầu ra thì cô bé đã bắt đầu ăn ngoàm ngoàm.

Con Quỷ Vương bị nhốt hàng trăm năm ở trong hộp: “…”

Quỷ Vương thậm chí còn chưa kịp cầu xin tha thứ thì đã trở thành bữa ăn của Tể Tể chỉ trong nháy mắt.

Cô bé không ngờ đó là một con Quỷ Vương và có nghiệp sát sinh cực nặng.

Khi ăn nó, cô bé đã phớt lờ đi mùi vị mà hoàn toàn bị thu hút bởi âm khí nồng nặc đến mức sắp hóa thành thực chất đó, cô bé ăn một cách vô cùng thích thú.

Chiếc hộp nhỏ không lớn nhưng bên trong lại có ba con quỷ.

Một con Quỷ Vương và hai con Lệ Quỷ.

Để ngăn chặn ba con quỷ nuốt chửng lẫn nhau nên đã đặt ra cấm chế trên người chúng.

Những hoa văn tinh xảo trên hộp cũng là trận pháp cổ xưa dùng để trấn áp chúng.

Chúng tưởng rằng chiếc hộp đã bị vài đứa trẻ vô tình mở ra nhưng không ngờ chúng thực sự lại bị xem là đồ ăn lót dạ.

Cùng với những tiếng thét thảm thiết vang lên mà người thường không thể nghe thấy, ba con quỷ làm nhiều điều ác và bị giam cầm hàng trăm năm đã biến mất sạch sẽ.

Tương Tư Hoành lại tìm thấy hai chiếc hộp nhỏ khác ở trong cốp xe.

Yến Nguyệt Thần thấy vậy thì nở ra một nụ cười dịu dàng y như cha Yến Trường Ly của mình vậy.

“Đó cũng là đồ ăn cho Tể Tể.”

Tương Tư Hoành ồ một tiếng rồi nhanh chóng nhét vào trong tay Tể Tể.

Khi Tể Tể vẫn ăn chưa được hả hê thì phát hiện mình đã ăn xong mất rồi.

Sau đó anh Tiểu Tương lại nhét thêm hai chiếc hộp nhỏ cho mình, mặc dù âm khí không đậm đà như hộp đầu tiên nhưng nó cũng không ít.

“Cảm ơn anh Nguyệt Thần ~ ngoàm… sụt…”

Yến Nguyệt Thần bưng chiếc hộp xốp cuối cùng ra khỏi cốp xe, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Tể Tể đang ăn ngoàm ngoàm, đôi mắt to nheo lại vì thích thú thì nụ cười của cậu ấy càng trở nên dịu dàng hơn.

“Tể Tể khi ăn đồ thật đáng yêu.”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free