Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1609:

Tể Tể rõ ràng không làm gì cả nhưng màu sắc linh hồn của anh ta lại càng lúc càng nhạt, dần nhạt đi.

Như thể anh ta sẽ tan thành từng mảnh vào giây tiếp theo và biến mất khỏi đất trời kể từ đây.

“Xin… xin lỗi… ngài, tôi… tôi sai rồi… tôi… tôi có mắt mà như mù, xin ngài … tha cho tôi lần này đi!”

Tể Tể mặt không cảm xúc, vẻ mặt giống hệt với Minh Vương.

Cô bé không nhìn Hoắc Triệu Lâm nữa mà nhìn sang hai nhân viên công tác địa phủ, giọng nói vẫn không mang theo bất kỳ cảm xúc, lạnh lùng đến mức khiến hai nhân viên công tác địa phủ cũng thấy thấp thỏm bất an.

“Mạo phạm cấp trên, cố tình hãm hại trữ quân địa phủ, đưa chúng đi! Xử lý chúng theo chế độ quy tắc của địa phủ!”

“Vâng! Công chúa nhỏ!”

Hoắc Triệu Lâm và Ngô Thiên Thiên không ngừng kêu khóc, cuối cùng bị hai nhân viên công tác địa phủ bịt miệng lại.

Con ngươi của Trương Văn Tịnh trợn tròn hết cỡ.

Cô ấy rõ ràng không thể nào tin vào đôi mắt của mình.

Nhưng cô ấy cũng đã trở thành quỷ rồi nên đương nhiên cũng biết thân phận của Tể Tể không hề gạt người.

Các ma quỷ tôn thờ sức mạnh, Tể Tể của lúc này đáng sợ và nguy hiểm hơn nhiều so với Tể Tể mà cô ấy đã nhìn thấy khi còn sống.

Trương Văn Tịnh quỳ xuống đất, khấu đầu ba lần về phía Tể Tể.

“Trương Văn Tịnh cảm ơn ngài đã chỉ bảo, tuy đã chết nhưng đây đều là do Trương Văn Tịnh tự chuốc lấy!”

Tể Tể lạnh lùng ừm một tiếng, Trương Văn Tịnh cũng bị nhân viên công tác địa phủ bịt miệng lại.

Sau khi có được sự đồng ý của Tể Tể, ba con quỷ đã được hai nhân viên công tác địa phủ nhanh chóng dẫn đi.

Khi Tể Tể và Tương Tư Hoành trở về cơ thể của mình thì hai đứa nhỏ đã được cha nuôi Hoắc bế về sân nhà tổ của mình.

“Cha~”

Tương Tư Hoành cười khúc khích.

“Chú hai!”

Hoắc Trầm Lệnh mỗi tay bế một đứa, sau khi thấy hai đứa nhỏ đã tỉnh lại thì anh đặt hai đứa nhỏ xuống.

“Linh hồn đã rời khỏi cơ thể?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành mỉm cười gật đầu.

Tể Tể tò mò.

“Sao cha biết?”

Cha nuôi Hoắc mím môi, hơi bất lực sờ vào cái đầu nhỏ của con gái cưng.

“Tể Tể là công chúa nhỏ của địa phủ, còn Tiểu Tương là con trai của vua cương thi, một chút thuốc mê sao có thể hạ gục hai đứa được?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc khen cha nuôi Hoắc.

“Cha (chú hai) thông minh quá!”

Cha nuôi Hoắc: “…”

Tể Tể nghĩ đến trong nhà bà ba Hoắc có rất nhiều người.

“Cha ơi, anh Triệu Hàn và những người khác đã tỉnh lại chưa?”

Cha nuôi Hoắc lắc đầu.

“Vẫn chưa, tất cả đều được đưa đến bệnh viện trên thị trấn rồi, bác sĩ nói họ chỉ ăn phải chút thuốc mê, ngủ một giấc sẽ tỉnh lại.”

Tể Tể gật đầu.

“Đúng! Nhưng đám người bà ba Hoắc thì khá giày vò.”

Cha nuôi Hoắc không chút thương cảm.

“Họ là đáng đời!”

Tương Tư Hoành gật đầu lia lịa.

“Đúng! Nếu họ không phải ngang ngạnh như vậy thì dì Văn Tịnh sẽ không ra tay tàn ác.”

Cha nuôi Hoắc nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.

“Trương Văn Tịnh, Hoắc Triệu Lâm và Ngô Thiên Thiên đã chết cả rồi, còn bà ba Hoắc và những người khác vẫn đang được cấp cứu nhưng nghe ý của Tể Tể thì họ sẽ không bị nguy hiểm đến tính mạng?”

Tể Tể mềm mại ừ một tiếng.

Những sợi tóc nhỏ trên đỉnh đầu cô bé tinh nghịch dựng đứng lên, gió nhẹ thổi qua và nó đung đưa trong gió.

Trông tinh nghịch dễ thương giống như cô bé vậy.

“Họ sẽ bị tổn hại đến sức khỏe, giảm thọ, về việc giảm bao nhiêu… thì Tể Tể tạm thời không nhìn ra.”

Sức mạnh bị hao tổn hơn một nửa, Tể Tể không muốn lãng phí sức mạnh để nhìn thêm nữa.

Đám người bà ba Hoắc không xứng đáng!

Khi ba người đang nói chuyện thì ngoài cửa vang lên tiếng xe tắt máy, sau đó là một giọng bé nam có chút quen thuộc và mang theo âm khí nồng nặc.

“Tể Tể!”

****

Khi Tể Tể nhận thấy âm khí nồng nặc thì đôi mắt to của cô bé lập tức sáng lên.

Một đôi chân nhỏ mập lập tức quay ngoắt 180°, sau đó đung đưa đôi tay nhỏ mập chạy hì hục về phía cổng.

Sắc mặt của Tương Tư Hoành tối sầm lại.

Tể Tể ngây ngô gọi người.

“Anh Nguyệt Thần~”

Khi nghe thấy vậy thì Tương Tư Hoành vội vàng đuổi theo.

“Tể Tể, đợi anh với!”

Tể Tể mơ hồ ừm một tiếng.

“Anh Tiểu Tương nhanh lên đi, anh Nguyệt Thần đã tới rồi!”

Và mang theo rất nhiều món ngon đến đây!

Khi Tể Tể lao tới cổng thì Yến Nguyệt Thần vừa mới xuống xe.

Cậu ấy xách theo một chiếc hộp nhỏ có khắc hoa văn cổ xưa, mặc một bộ vest nhỏ màu trắng đen, lưng thẳng tắp, trông vô cùng lịch lãm.

Bên cạnh cậu ấy là một người đàn ông có dáng người cao lớn, các đường nét trên khuôn mặt nhìn riêng thì thấy bình thường, còn khi ghép lại với nhau thì trông cũng không đẹp lắm.

Nhưng khi nhìn thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành chạy ra thì ông ấy mỉm cười như thể băng tuyết tan ra và hoa xuân nở rộ ngay tức khắc, khiến người ta không thể nào rời mắt đi.

Tể Tể hì hục chạy ra ngoài với đôi chân nhỏ mập lập tức khựng lại và quẹo cua.

Cô bé vừa hay tránh được người đàn ông và dừng lại ở trước mặt Yến Nguyệt Thần.

Yến Nguyệt Thần lo lắng Tể Tể sẽ bị ngã nên vội vàng đưa tay ra đỡ lấy cô bé.

Tể Tể tưởng rằng Yến Nguyệt Thần muốn ôm nên cô bé duỗi cánh tay nhỏ như các đốt sen ra ôm chầm lấy Yến Nguyệt Thần.

“Anh Nguyệt Thần~”

Tương Tư Hoành từ phía sau đi tới: “…”

Tương Tư Hoành nhanh chóng lao tới, cậu ấy trông như thô lỗ nhưng thực ra lại rất dịu dàng khi nắm lấy cánh tay nhỏ bé của Tể Tể.

Cậu ấy kéo Tể Tể ra rồi nhét cơ thể nhỏ bé của mình vào đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free