Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1597:

“Không có chuyện gì cả!”

Tể Tể thân thiết rúc vào trong vòng tay của Trương Yến Hồng, ôm lấy cổ cô ấy và ngẩng đầu lên ngây ngô giải thích với Hoắc Triệu Hàn.

“Anh Triệu Hàn, chuyện là vào sáng nay, anh Đông Hải và anh Tây Hải muốn đánh con heo do Tể Tể và anh Tiểu Tương nuôi…”

Tương Tư Hoành thấy vậy thì lập tức tiếp lời, mở cái miệng nhỏ ra, ăn nói lanh lẹ.

“Heo Đen và Tiểu Hoàng, họ bị tụi em phát hiện, sau đó họ muốn đánh tụi em nhưng đánh không lại và bị tụi em làm bị thương, bây giờ họ vẫn đang trong bệnh viện, nói rằng muốn tìm chú hai để đòi tiền thuốc men một triệu tệ!”

Ba mẹ con Trương Yến Hồng, Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên sửng sốt.

Mồm miệng của thằng nhóc Tiểu Tương này đúng là lanh lẹ!

Sau khi hiểu được sự việc, ba mẹ con đồng thời không nói nên lời.

Trương Yến Hồng thấy xấu hổ thay cho thím ba Hoắc.

“Một triệu? Sao bà ta không đi cướp luôn đi?”

Tể Tể nghe thấy vậy thì nghiêm túc trả lời.

“Bác Yến Hồng, nếu bà ba cướp thì chắc chắn không thể giật lại được bọn cháu đâu!”

Tương Tư Hoành gật đầu lia lịa.

“Đúng vậy! Bà ta thậm chí không thể giật lại được Tiểu Hoàng nhà bọn cháu!”

Ba cha con Hoắc Khánh Dương, Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên tò mò.

“Tiểu Hoàng là ai?”

Tương Tư Hoành: “Đó là một chú chó vàng mà mẹ đã tặng cho cháu.”

Ba cha con Hoắc Khánh Dương, Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên hỏi tiếp.

“Thế Heo Đen là?”

Tể Tể mềm mại lên tiếng.

“Họ tên của Heo Đen là Chu Đại Phúc, nó là một con heo đen mập mạp to lớn!”

Dứt lời, Tể Tể lại ngây ngô nói thêm.

“Bà ba cũng không thể giật lại được Heo Đen đâu!”

Hoắc Khánh Dương nghĩ đến gia đình thím ba thì không khỏi hỏi tiếp.

“Vậy nếu cả nhà họ cùng nhào lên thì sao?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành lại đồng thanh nói với vẻ chê bai.

“Cũng không được! Họ không thể sánh được với Heo Đen lẫn Tiểu Hoàng đâu!”

Hoắc Triệu Hiên vô thức nói.

“Cho nên… thật sự là… không bằng chó heo sao?”

Hoắc Khánh Dương, Trương Yến Hồng và Hoắc Triệu Hàn: “…”

Nghe xem đây là đang nói gì vậy?

Nhưng mà… hình như… thực sự… đúng… là… như vậy nhỉ?

****

Gia đình bốn người Hoắc Khánh Dương câm nín!

Ông cụ cả Hoắc đã tiễn bà ba Hoắc Tào Tú, người sắp khiến ông suy sụp đi, vừa rẽ vào đến thăm thì tình cờ nghe thấy câu “không bằng chó heo” của đứa cháu út Triệu Hiên nói.

Ông cụ cả Hoắc: “Cái gì mà không bằng chó heo? Ai không bằng chó heo?”

Gia đình bốn người Hoắc Khánh Dương.

“Gia đình của thím ba (ba bà)!”

Ông cụ cả Hoắc: “…”

Ông cụ cả Hoắc sợ hãi giật mình rồi nhanh chóng quay đầu chạy ra ngoài. Khi đến ngã tư thì thấy Tào Tú đã rẽ vào hành lang nơi mình ở rồi nên ông mới thở phào nhẹ nhõm.

“Mấy đứa…”

Còn chưa nói xong thì ông cụ cả Hoắc đã nhìn thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành.

“Đây là…”

Tể Tể và Tương Tư Hoành lại nhẹ nhàng tự giới thiệu.

“Chào ông bí thư chi bộ, cháu là Minh Tể Tể (Tương Tư Hoành) ~ ông có thể gọi cháu là Tể Tể (Tiểu Tương).”

Ông cụ cả Hoắc không thể tin được.

“Hai cháu là…”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thanh.

“Bọn cháu là Tể Tể (Tiểu Tương) của cha (chú hai), người đã đánh bể đầu và gãy răng cửa của anh Đông Hải và anh Tây Hải!”

Ông cụ cả Hoắc: “…”

Ông cụ cả Hoắc nghĩ rằng nếu Tào Tú còn chưa rời đi, biết được hai đứa nhóc này chính là hung thủ đã đánh cháu của bà ta nhập viện thì đoán chừng bà ta sẽ đánh trả mà mặc kệ cả sĩ diện.

Ông cụ cả Hoắc vội vàng kéo hai đứa nhỏ vào nhà.

“Ôi, nhỏ tiếng thôi, bà ba của các cháu còn chưa đi xa đâu, nếu để bà ta nghe được…”

Vợ chồng Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng đồng thanh nói.

“Tới công chuyện?”

Ông cụ cả Hoắc gật đầu.

“Đúng vậy! Ôi!”

Dứt lời, ông cụ cả Hoắc thở dài, mặt đầy chán nản nhìn con trai và con dâu.

“Con nói xem, ngày mai ở nhà sẽ tổ chức đám cưới, mà hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy! Hai đứa nhỏ Đông Hải và Tây Hải…”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên cười: “Lũ chó trong trang viên nhìn thấy cũng phải lắc đầu!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành nghe thấy vậy thì không khỏi lại giải thích với ông cụ cả Hoắc.

Tương Tư Hoành: “Ông bí thư chi bộ ơi, bọn cháu thật sự không có đánh họ quá mạnh đâu.”

Tể Tể ngây ngô bổ sung.

“Thật đấy ạ! Răng cửa rụng rồi vẫn sẽ mọc lại! Trán bị xước thương cũng sẽ lành lại, thật sự không có làm tổn thương đến não đâu!”

Ông cụ cả Hoắc nhìn hai đứa nhỏ có miệng mồm lanh lẹ, ông nhất thời thấy dở khóc dở cười.

“Được, được, được rồi! Ông bí thư chi bộ biết, nhưng…”

Tào Tú là một người khốn nạn vô lý mà vẫn phải tranh cãi cho bằng được!

Tể Tể và Tương Tư Hoành chớp đôi mắt to nhìn ông.

“Nhưng gì ạ?”

Ông cụ cả Hoắc không muốn để hai đứa nhỏ trông ngoan ngoãn lại xinh đẹp đáng yêu lo lắng nên ông mỉm cười xua tay.

“Không có nhưng nhị gì cả, dù sao ngày mai nhà họ sẽ tổ chức đám cưới, chắc chắn sẽ không cắn mãi không buông đâu!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành hừm vài tiếng.

Hai đứa nhỏ này đúng là cứng đầu.

“Cho dù có cắn mãi thì bọn cháu cũng không sợ đâu!”

Ông cụ cả Hoắc: “…”

Đúng là người có thể đánh đến hai anh em ma vương hại đời đến chó trong trang viên nhìn thấy cũng phải lắc đầu nhập viện.

Nhìn xem năng lực của hai đứa nhỏ này kìa!

Ông cụ cả Hoắc hiền từ sờ vào đầu hai đứa nhỏ rồi xoay người nói chuyện với con trai và con dâu.

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên ở lại chơi với hai đứa nhỏ.

Hoắc Khánh Dương vốn muốn cho vợ chơi với Tể Tể, nếu có thể bế được lên chơi cùng thì tốt nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free