Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1596:

Cánh cửa nằm ở một hành lang hướng nam bắc, cả con đường hành lang rộng rãi sạch sẽ.

Hoắc Khánh Dương đã nhiều lần muốn bế Tể Tể lên nhưng lần nào Tể Tể cũng nhảy lon ton né tránh.

“Bác Khánh Dương ơi, Tể Tể và anh Tiểu Tương có thể tự đi được.”

Tương Tư Hoành đoán được suy nghĩ nhỏ của Tể Tể, cậu ấy biết cô bé không muốn bác Khánh Dương không thể bế được mình, thế là cậu ấy nói dối không chớp mắt.

“Đúng vậy! Bác Khánh Dương ơi, chú hai từng nói rằng bọn cháu đã lớn rồi, phải tự đi, không được lúc nào cũng để người lớn bế đi, không tốt đâu.”

Khóe miệng của Hoắc Khánh Dương co giật.

“Ôi dào, hai đứa còn nhỏ như vậy, lớn chỗ nào chứ?”

Dứt lời, anh ấy thầm nghĩ trong lòng rằng nếu hai đứa nhóc ngoan ngoãn này là con của mình thì anh ấy ước gì có thể cõng chúng trên vai mỗi ngày.

Ai lại có thể không phát thèm khi thấy vậy chứ!

Trương Yến Hồng ở trong sân không khỏi bật cười khi nghe thấy giọng nói vang dội của chồng mình.

“Cái gì mà hai đứa còn nhỏ như vậy, Khánh Dương, có phải anh đã dẫn con nhà ai về rồi không?”

Nghe thấy lời của vợ, Hoắc Khánh Dương cười đến thấy răng không thấy mắt.

“Đúng đúng đúng! Anh đã dẫn theo hai đứa nhỏ về! Yến Hồng, em mau đến xem này! Chúng thật xinh đẹp và đáng yêu!”

Trương Yến Hồng không khỏi bật cười khi nghe thấy những lời nói vui vẻ của chồng như thể đã trúng được năm triệu vậy.

“Được, được, được, để em xem nào!”

Khi nhìn thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành, Trương Yến Hồng không khỏi kinh ngạc kêu lên.

“Trời ạ! Anh có chắc đây là trẻ con thật không?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc lên tiếng chào.

“Chào bác Yến Hồng~”

Hai đứa nhỏ vô cùng thanh tú xinh đẹp và đều có đôi mắt to, một đứa thì có đôi mắt long lanh, đứa còn lại thì có đôi mắt trong sáng, cả hai ngây ngô gọi cô ấy, điều này khiến Trương Yến Hồng vô cùng thích thú.

“Ôi ôi ôi!”

Hoắc Khánh Dương vui vẻ cười ha hả.

“Em đã xác định được rồi chứ? Cả hai đều là trẻ con thực thụ đấy!”

“Bé gái là Tể Tể, con gái của Trầm Lệnh! Bé trai là Tiểu Tương, họ tên là Tương Tư Hoành, con trai út của Trầm Huy!”

Trương Yến Hồng thích thú ngồi xổm xuống, khi định đưa tay bế Tể Tể thì lại lo lắng rằng sẽ làm cô bé sợ.

Cô ấy không khỏi kinh ngạc tán thán.

“Thằng nhóc Trầm Lệnh đó đúng là, tại sao lúc nào cũng may mắn thế?”

Hoắc Khánh Dương chống nạnh trả lời.

“Thì đó! Một cô con gái ngoan ngoãn và đáng yêu đến vậy, tại sao lại không để chúng ta nhận nuôi chứ?”

Trương Yến Hồng chưa kịp nói thì Hoắc Khánh Dương lại nói tiếp.

“Hơn nữa chúng ta cùng là sinh con trai, em nhìn ba đứa con trai của cậu ấy với Trương Ninh kìa, và cả ba đứa con trai nhà anh Trầm Huy, có thằng nhỏ nào không đẹp trai hơn hai thằng cu nhà mình không?”

Trương Yến Hồng cũng phàn nàn theo.

“Đúng vậy! Đẹp trai cũng thôi đi! Thế mà đứa nào cũng thông minh hơn hai thằng cu nhà mình!”

Hoắc Khánh Dương: “Thông minh cũng thôi đi! Thế mà đứa nào cũng cao hơn hai thằng cu nhà mình!”

Trương Yến Hồng: “Cao cũng thôi đi, thế mà đứa nào cũng hiếu thảo hơn hai thằng cu nhà mình!”

Hai thằng cu đã vội vàng từ trong thành phố chạy về để tham dự tiệc cưới của Hoắc Triệu Lâm vừa bước vào nhà: “…”

Được rồi!

Họ lại bị cha mẹ của mình chê đến chả còn chỗ để chê được nữa!

Hai anh em đưa mắt nhìn nhau, cạn lời nhìn lên trời.

Bộ gen không có thay đổi mà!

Nếu chỉ số IQ, nhan sắc và thân hình cũng giống như mấy anh em Tư Lâm và Tư Cẩn thì đoán chừng cha mẹ sẽ đưa họ đến bệnh viện để xét nghiệm ADN ngay trong đêm!

Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng đưa lưng về phía cửa nên không nhìn thấy hai đứa con trai nhà mình.

Mà Tể Tể và Tương Tư Hoành nhìn thấy họ.

Tể Tể ngay lập tức xác định được thân phận của hai người.

Cô bé ngây ngô chào.

“Chào hai anh, em là Minh Tể Tể ~ hai anh có thể gọi em là Tể Tể.”

Tương Tư Hoành cười và cũng chào hỏi theo.

“Chào hai anh, em là Tương Tư Hoành ~ hai anh có thể gọi em là Tiểu Tương.”

Hai người anh: “…”

Anh cả Hoắc Triệu Hàn cười: “Anh là Hoắc Triệu Hàn, hai em có thể gọi anh là anh Triệu Hàn.”

Em út Hoắc Triệu Hiên cũng cười, thậm chí ngồi xổm xuống.

“Anh là Hoắc Triệu Hiên, hai em có thể gọi anh là anh Triệu Hiên.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thanh nói, giọng điệu ngây ngô dễ nghe.

“Chào anh Triệu Hàn và anh Triệu Hiên~”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên cũng cười toe toét.

“Được, được, được rồi, chào các em~”

Hai vợ chồng Hoắc Khánh Dương và Trương Yến Hồng quay đầu lại.

“Sao hai đứa về rồi?”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên cạn lời.

“Cha, mẹ, không phải cha mẹ đã gọi điện bảo tụi con về tham dự đám cưới của anh Triệu Lâm sao?”

Hoắc Khánh Dương: “Hả? Thật sao?”

Trương Yến Hồng: “À, đúng rồi! Đúng là có chuyện như vậy!”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên biết tính tình của cha mẹ mình như thế nào nên họ không thèm để tâm.

Hoắc Triệu Hàn: “Vậy bây giờ tụi con qua đó phụ giúp sao?”

Hoắc Triệu Hiên: “Có thể dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đi cùng không?”

Trương Yến Hồng còn muốn ôm lấy Tể Tể và sờ khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của cô bé.

Cô ấy thực sự không muốn dính líu vào chuyện bên phía bà ba Hoắc.

“Tùy hai đứa thôi, đi nhanh đi nhưng không được dẫn Tể Tể và Tiểu Tương đi.”

Hoắc Khánh Dương: “Đúng!”

Hoắc Triệu Hàn và Hoắc Triệu Hiên: “…”

Hoắc Triệu Hàn cau mày.

“Mẹ ơi, có phải bên bà ba lại có chuyện gì không?”

Trương Yến Hồng chỉ muốn bế Tể Tể, thậm chí chẳng muốn nhắc đến chuyện đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free