Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1594:
Bà ba Hoắc thấy thế thì vội giữ lấy ống tay ông.
“Anh bí thư, anh không thể đi như thế được, anh…”
Ông cụ cả Hoắc ngoái đầu lại: “Tôi không đi đâu cả, chẳng qua tôi thấy có hơi nóng. Nào chúng ta ra ngoài nói chuyện đi!”
Trước đó ông đã nghe thấy chuyện hồi trước bà ba Hoắc bôi nhọ người nhà Hoắc Ân khinh bạc bà ta.
Giờ cũng cả bó tuổi rồi, đến lúc đó không như ý bà ta thì ông cũng khó mà nói được!
Chẳng phải là khó giữ khí tiết tuổi già hay sao?
Đến lúc đó thì oan lắm?
Bà ba Hoắc cũng không nghĩ gì nhiều, đi theo ông cụ cả Hoắc ra ngoài, vừa đi vừa khóc lóc kể lể.
“Anh bí thư ơi, anh nói xem, nhà em có ý tốt mời cả nhà Hoắc Ân tới uống rượu mừng. Ngày mai mới mở tiệc mà hôm nay hai đứa cháu trai, cháu gái nhà anh ấy đã đánh hai đứa cháu nhà em tới mức nhập viện. Mới nãy vợ của Chí Dũng còn gọi tới bảo là chưa thoát khỏi tình trạng nguy hiểm kia kìa hu hu hu…”
Ông cụ cả Hoắc mặt lạnh lùng nói: “Ồ.”
Bà ba Hoắc tiếp tục cáo trạng.
“Hoắc Ân chắc vẫn đang ở bên chỗ nhà thờ tổ, còn đứa con thứ Hoắc Trầm Lệnh bất cận nhân tình của ông ta ở đây. Vẻ mặt kia của cậu ra… Em nhìn mà sợ hãi. Anh thư ký, anh giúp e với, ít nhất thì bắt nhà đó thanh toán trước cho em tiền thuốc men với!”
Ông cụ cả Hoắc yên lặng ngẩng đầu lên nhìn trời: “Bao nhiêu tiền?”
Bà ba Hoắc lắc đầu: “Em cũng không biết nhưng còn phải vào phòng U cái gì ấy thì chắc chắn không rẻ chút nào! Kiểu gì cũng từ tám trăm đến một triệu tệ.”
Ông cụ cả Hoắc: “…”
Hoắc Khánh Dương trốn ở chỗ lối đi nhỏ nghe thấy bà ba Hoắc nói như thế thì quay qua nhìn biểu cảm của cha mình, nỗ lực nhịn cười, quay người rời đi.
Đi đâu à?
Tất nhiên là đi tới chỗ xa hoa nhất đằng đông rồi.
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành mỗi đứa cầm một cái xẻng nhỏ bận rộn đào đất ở góc tường.
Bỗng nhiên nghe thấy Tiểu Hoàng kêu gâu gâu.
Tương Tư Hoành vội ngẩng đầu: “Bác này, bác tìm ai thế ạ?”
Tể Tể cũng ngẩng đầu, nhìn một lúc nhận ra là không quen nên quay qua gân cổ lên gọi: “Cha ơi! Cha ơi! Có bác này tìm cha nè!”
Hoắc Khánh Dương nhìn hai đứa trẻ xinh đẹp thì rất có hảo cảm.
Đặc biệt là anh ấy còn không có con gái, nên không có sức chống cự nào trước Tể Tể đáng yêu.
“Cháu là Tể Tể đúng không?”
Tể Tể thở phì phò đáp lại. Cô bé bỏ cái xẻng nhỏ qua một bên, chạy lóc cóc tới cạnh ao rửa tay sau đó chạy hự hự vào trong phòng khách.
Tương Tư Hoành nhìn lại, gật đầu với Hoắc Khánh Dương rồi cũng buông cái xẻng ra đi tới cạnh ao rửa tay rồi lại chạy hự hự vào trong phòng khách.
Hoắc Khánh Dương đang buồn bực thì thấy cả hai đứa trẻ cùng với Hoắc Trầm Lệnh bước ra.
Tể Tể đứng ở bên trái Hoắc Trầm Lệnh, Tương Tư Hoành đứng ở bên phải.
Hai đứa trẻ một đứa bưng nước trà, một đứa bê đĩa bánh.
“Bác ơi, mời bác uống trà ạ!”
“Bác ơi, mời bác ăn bánh ạ!”
****
Hoắc Khánh Dương chưa bao giờ gặp đứa trẻ nào mới có ba, bốn tuổi đã ngoan ngoãn lại hiểu chuyện như thế này.
Lại nghĩ tới hai thằng con ở nhà….
Bưng bánh rót trà?
Không leo lên nóc nhà lật ngói xuống sông bắt cá là anh ấy đã thấy ngoan lắm rồi.
Hoắc Khánh Dương vẻ măt đầy hâm mộ: “Trầm Lệnh, nhà anh biết nuôi dạy các cháu quá.
Vốn dĩ sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh rất lạnh lùng, nghe thấy Hoắc Khánh Dương khen như thế thì cũng nhu hòa hơn nhiều.
Nhưng Hoắc Khánh Dương cũng không để ý tới sự thay đổi này, vẻ mặt hâm mộ đầy ao ước nhìn chằm chằm vào hai đứa trẻ xinh đẹp.
Hoắc Trầm Lệnh bật cười.
Tầm mắt nhìn xuống hai đứa trẻ đã đặt trà bánh xuống bàn, giọng vô cùng ôn hòa: “Do bọn nhỏ ngoan ngoãn thôi.”
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành cũng cười hì hì, đồng thanh nói: “Là do cha nuôi (chú hai) dạy dỗ tốt ạ.”
Hoắc Khánh Dương nghe thấy thế thì lại càng thích hơn: “Ai nha hai đứa nhỏ này ngọt miệng thật đấy!”
Tể Tể cười tới mức thấy răng không thấy mắt.
“Bác cũng rất cao rất đẹp trai ạ!”
Tương Tư Hoành chơp đôi mắt màu nâu nhạt. Hiện tại cậu ấy cũng đã có thể phân biệt được người tới có ý tốt hay xấu nên khen không chút do dự: “Hơn nữa còn là người tốt! Cháu với Tể Tể quý bác lắm ạ!”
Tể Tể gật đầu thật mạnh: “Đúng ạ!”
Hoắc Khánh Dương được hai đứa trẻ con thay phiên nhau khen nước nở thì mừng rỡ tới mức cười ha hả.
Một lúc sau, Hoắc Khánh Dương mới nhớ ra chuyện chính: “À đúng rồi, Trầm Lệnh này. Cô ba đi tìm cha anh rồi, năn nỉ cha anh làm chủ cho hai đứa cháu nhà bà ta đấy!”
Chẳng đợi Hoắc Trầm Lệnh cất lời, Hoắc Khánh Dương đã nhanh chóng bổ sung: “Há mồm đã đòi cha anh phải giúp bà ta đến nhà em đòi hẳn tám trăm đến một triệu tệ tiền thuốc men cho hai đứa cháu nhà bà ta!”
Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt đáp lại: “Trong dự kiến của em.”
Hoắc Khánh Dương: “…”
Thôi được rồi!
Tại vì bà ba Hoắc kia đi rêu rao khắp nơi nên giờ ai ai cũng biết năm đó ông ba Hoắc đã chia nửa cái bánh bột bắp cứu được người cầm quyền gia tộc nhà họ Hoắc - Hoắc Ân.
Người ngoài thì không nói, toàn bộ những người trong thôn trang nhà họ Hoắc đã nhắc tới thì ai mà không hâm mộ, ganh tị tới mức biến thành quả chanh chứ?
Tất nhiên cũng không ít người khinh thường!
Dù sao thì những năm qua, cả nhà bà ba Hoắc đã nhận được biết bao lợi ích từ nhà Hoắc Trầm Lệnh rồi?
Bọn họ ghen tị tới đỏ mắt, biến thành quả chanh rồi đây này!
Tể Tể ngạc nhiên: “Cha ơi, sao chúng ta phải bồi thường tận một triệu tệ tiền thuốc men cho cái anh hung dữ kia thế ạ?”