Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1593:

“Cái đó, Hoắc Đông Hải... đâm vào tường như vậy, sẽ không... sẽ không...”

Tể Tể cất giọng non nớt giải thích.

“Sẽ không đâu! Với tốc độ và cú va chạm đó, cùng lắm thì trán bị trầy, đầu bị sưng trong vài ngày thôi.”

Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm.

Vợ chồng Hoắc Chí Dũng đã đến.

Vô cùng tức giận!

****

Vợ của Hoắc Chí Dũng – Trương Giai Oánh vội chạy tới, bế Hoắc Đông Hải lên gọi con trai.

“Cục cưng Đông Hải con sao thế? Mau để mẹ xem nào!”

Hoắc Đông Hải vừa mới ngẩng đầu, máu tươi chảy ròng ròng, dọa cho Trương Giai Oánh sợ hãi hét toáng lên: “Chí Dũng! Chí Dũng, mau gọi 911, Đông Hải… Đông Hải không được!”

Hoắc Chí Dũng bị dọa nhảy ngược.

“Cái gì?”

Tể Tể khẽ cất tiếng nói: “Hoắc Đông Hải vẫn ổn mà, chỉ bị thương ở trán chứ không có nguy hiểm về tính mạng, cũng không… cái gì nhỉ… cái gì đãng í!”

Tương Tư Hoành nhanh chóng bổ sung: “Bị chấn động não!”

Tể Tể gật đầu: “Đúng! Cũng không bị chấn động não!”

Trương Giai Oánh nghe thấy ba chữ chấn động não đã nhào luôn tới chỗ Tể Tể: “Là mày làm đúng không? Con nhãi con ở đâu chui ra sao mà tàn nhẫn tới mức này, lại nặng tay với Đông Hải nhà tao như thế hả? Mày mới có mấy tuổi đầu hả? Giờ tao không dạy dỗ mày thì chờ mày lớn hơn mày còn phá như thế nào nữa?”

Tương Tư Hoành nhanh chóng tiến tới.

Người đàn ông kia còn nhanh hơn cậu ấy, vội cản Trương Giai Oánh lại.

“Mẹ Đông Hải bình tĩnh lại chút đi, giờ phải đưa Đông Hải đi bệnh viện khám mới đúng.”

Chồng của người phụ nữ này cũng tiến tới, phụ họa: “Đúng thế!”

Hoắc Tây Hải đứng ở bên cạnh cũng kêu lên một tiếng. Trương Giai Oánh vội chạy qua xem con trai thế nào thì thấy nó rơi răng cửa, miệng toàn máu là máu, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

“Đúng! Đi bệnh viện đã!”

Hoắc Chí Dũng cũng sợ khiếp vía.

Con trai không thể xảy ra chuyện gì được, tương lai anh ta còn trông chờ được con trai dưỡng già cơ mà.

Thế là vợ chồng Hoắc Chí Dũng vội lái xe đưa hai đứa con trai đi tới bệnh viện kiểm tra, hơn nữa còn dặn dò đôi vợ chồng ở lại là: “Hải Lương, Tiểu Vân, hai người nhớ trông chừng hai đứa nhãi con kia cẩn thận, đợi chúng tôi về thì chắc chắn sẽ tìm phụ huynh chúng nó để nói!”

Hoắc Hải Lương cùng với Khương Tiểu Vân xấu hổ gật đầu: “Yên tâm đi, cùng là người chung làng không đi trốn đâu được. Hai người mau dẫn con đi bệnh viện kiểm tra xem thế nào mới có thể an tâm được.”

Lúc này Hoắc Chí Dũng mới giậm mạnh chân ga, một nhà bốn người tiến thẳng tới bệnh viện.

Hoắc Hải Lương quay qua hỏi vợ mình: “Bí thư chi bộ của thôn đâu?”

Khương Tiểu Vân xấu hổ trả lời: “Không thấy ở nhà, hình như là đi họp trên trấn rồi.

Hoắc Hải Lương: “…”

Không đến ba mươi phút thì hơn nửa cái thôn trang nhà họ Hoắc biết tin hai tên hỗn thế ma vương của trang viên của nhà họ Hoắc bị hai đứa trẻ xa lạ đánh.

“Con nhà ai mà liều thế, dám đánh cả hai hỗn thế ma vương Đông Hải, Tây Hải cơ mà?”

“Không biết nữa, trông lạ lắm, chưa gặp lần nào!”

“Tôi nghe bảo không lớn lắm, mới có ba bốn tuổi gì đó thôi!”

“Tôi cũng nghe nói mới có ba bốn tuổi gì đó, còn là một nam một nữ! Dẫn theo một con heo mập cùng với một con chó vàng gầy còm!”

“Tôi còn nghe nói Đông Hải với Tây Hải bị đánh thê thảm lắm!”

“Hình như còn bị sưng miệng!”

“Hình như đầu nở hoa luôn!”

“Hình như còn gãy cả tay nữa cơ!”

Cho tới khi tin tức truyền vào tai bí thư của thôn – Ông cụ cả Hoắc mới đi họp trên trấn về thì chuyện đã thành Hoắc Đông Hải cùng với Hoắc Tây Hải bị người ta đánh chết.

Ông cả Hoắc không dám tin, quay qua hỏi con trai cả nhà mình.

“Hai anh em Đông Hải, Tây Hải bị người ta đánh chết hả?”

Hoắc Khánh Dương lắc đầu trả lời: “Con cũng không biết đâu cha ơi, nhưng mà dúng là vợ chồng Chí Dũng đã đưa con lên bệnh viện, đến giờ còn chưa về. Nghe nói lúc đó chảy nhiều máu lắm.”

Ông cụ cả Hoắc nghe mà thở dài: “Thế ai đánh?”

Cái này thì Hoăc Khánh Dương đã điều tra từ trước: “Thưa cha, chính là hai đứa con nuôi mà Hoắc Trầm Huy cùng với Hoắc Trầm Lệnh nhận nuôi kia.”

Ông cụ cả Hoắc lại càng không dám tin: “Sao có thể như thế được?”

Cả gia đình nhà Hoắc Ân rất biết dạy người.

Con gái thì thôi không nói chứ con trai thì chắc chắn không được ra ngoài gây sự, càng không có chuyện vô duyên vô vớ đánh người ta chảy máu.

Ông cụ cả Hoắc lại hỏi.

“Đứa con trai kia bao lớn? Bốn tuổi hay là tám tuổi?”

Hoắc Khánh Dương vội đáp lời: “Bốn tuổi ạ.”

Ông cụ cả Hoắc: “…”

Đột nhiên ông cụ cả Hoắc quay qua hỏi con trai: “Hoắc Đông Hải vừa cao lại to, còn mười tuổi nữa, thể trọng có thẻ lên tới hơn năm mươi ký mà có thể bị một đứa trẻ bốn tuổi học mẫu giáo đánh tới mức nhập viện? Khánh Dương, có khi nào tin tức của con không được chuẩn cho lắm không?”

Hoắc Khánh Dương đang muốn giải thích cho bản thân thì bà ba Hoắc đã khóc hu hu chạy bào: “Ôi anh bí thư ơi, lần này anh nhất định phải làm chủ cho Đông Hải, Tây Hải nhà em đấy!”

Ông cụ cả Hoắc nhếch khóe miệng.

Hoắc Khánh Dương vội mở miệng: “Cha, con đột nhiên nhớ ra con vẫn còn có việc, con đi làm việc trước đây.”

Không chờ ông cụ cả Hoắc kịp nói gì thì Hoắc Khánh Du đã chạy nhanh như chân có bôi dầu vậy.

Ông cụ cả Hoắc: “…”

Một ông già bảy tám chục tuổi như ông sao có thể đơn độc chung phòng nói chuyện phiếm với một bà già bảy tám chục tuổi cơ chứ?

Cái này…

Ông cụ cả Hoắc cũng vội đứng dậy, bước ra ngoài.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free