Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1563:

Tể Tể giải thích: “Linh hồn trong bụng dì Văn Tĩnh đang hối hận ấy, tại vì nó lại phải quay về địa phủ báo danh, xếp hàng lại từ đầu.”

Tương Tư Hoành: “…”

Hoắc Trầm Huy cùng với Hoắc Trầm Vân đều sợ ngây người: “Tể Tể, cháu còn có thể nhìn được… cả cái này nữa hả?”

Tể Tể gật đầu, xe cứu thường cũng đã tới nơi.

Trương Văn Tịnh sắc mặt trắng bệch được nâng lên xe cứu thương, chẳng mấy đã rời đi.

Hoắc Trầm Vân quay qua hỏi Tể Tể: “Tể Tể, Trương Văn Tịnh…”

Tể Tể hiểu ý của chú ba, nghĩ tới trên người Trương Văn Tịnh chẳng có mấy tử khí nên lắc đầu đáp: “Tạm thời dì ấy sẽ không có chuyện gì đâu ạ.”

Còn cụ thể thế nào thì cô bé không nhìn kỹ nên cũng không biết.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kế Nguyên Tu lại khá bình tĩnh, thần sắc trong đáy mắt sâu như biển rộng: “Đường do tự dì ấy chọn, có đau đớn hơn nữa thì dì ấy cũng cắn răng mà đi tới cùng thôi.”

Lúc ông cụ Hoắc bà cụ Hoắc biết chuyện này thì trời đã tối rồi.

Nghe chút rồi thôi.

Dù sao cũng là chuyện gia đình bà ba Hoắc.

Tuy cùng là phụ nữ nhưng bà cụ Hoắc lại không thể nào đồng cảm được với Trương Văn Tịnh: “Sao Trương Văn Tịnh lại thích thằng nhãi con Hoắc Triệu Lâm kia tới thế nhỉ? Thích tới mức bị đánh cũng phải sinh con cho nhà người ta?”

Sắc mặt của ông cụ Hoắc vô cùng khó coi: “Đánh cả phụ nữ có thai thì là vấn đề về phẩm hạnh, Trương Văn Tịnh hoàn toàn có quyền báo cảnh sát.”

Tể Tể rung đùi đắc ý phản bác như người lớn: “Không có chuyện đó đâu ạ… cha Minh Vương vảo là dì Văn Tịnh quá u mê ái tình, trừ khi đổi đầu không thì dì ấy sẽ không báo cảnh sát đâu ạ.”

Đám người Hoắc Trầm Huy: “…”

Chờ Hoắc Trầm Lệnh tam làm xong thì về nhà cũ ăn cớm tối. Hoắc Trầm Vân vẫn ở lại nhà cũ để phòng ngừa nhỡ đâu. Hoắc Trầm Huy cùng với Hoắc Trầm Lệnh thì dẫn theo bọn trẻ con về lại gia trang nhà họ Hoắc, chuẩn bị để sáng hôm sau ai đi học thì đi học, ai đi làm thì đi làm.

Trên đường trở về, tụi trẻ con cùng ngồi ở phía sau tu luyện chung với nhau.

Hoắc Tư Thần ôm lấy Tể Tể, Lục Hoài dựa vào người cậu ấy, Tương Tư Hoành thì ngồi ở bên cạnh. Mấy đứa trẻ con thấy Tể Tể ngủ rồi thì cũng chậm rãi tiến vào mộng đẹp.

Xe mở ra. Hoắc Tư Tước nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa xe. Sắc mặt thay đổi: “Cha ơi, có phải cha đi lầm đường không?”

****

Hoắc Trầm Lệnh đang lái xe nhíu mày đáp: “Đi sai đường ư?”

Hoắc Trầm Huy ngồi ở ghế phụ lái nở nụ cười, đưa tay hạ cửa sổ xe: “Đây chẳng phải chính là đường về nhà đó sao?”

Hoắc Tư Tước không dám tin tưởng nhìn về phía cha cùng với bác mình, lại nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe thì thấy cỏ dại bao quanh xe, còn có cảnh đổ nát thê lương ở nơi xa xa dưới ánh trăng lạnh lẽo.

“Cha, bác cả, cảnh mà hai người nhìn thấy là cái gì thế ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh có hơi buồn cười, cất lời: “Đường nhựa, cây ngô đồng.”

Hoắc Trầm Huy cũng cười: “Đúng! Chẳng phải đường đi từ trang viên nhà họ Hoắc toàn là cây ngô đồng hay sao?”

Hoắc Tư Tước lập tức móc điện thoại ra tính chụp lại cảnh tượng hoang vắng quỷ dị ở bên ngoài cửa sổ xe.

Kết quả không chụp được cái gì ngoài đôi môi đỏ cùng gương mặt trắng bệch thét chói tau, đôi mắt không tròng xuất hiện trong màn ảnh.

“Á đù!”

Hoắc Trầm Lệnh đang lái xe nhíu mày quát: “Tư Tước, con ngứa da đúng không?”

Hoắc Tư Tước thở dài nói: “Cha, cha nhìn ra ngoài kìa có quỷ đấy!”

Hoắc Trầm Lệnh cùng Hoắc Trầm Huy đồng thời nhìn ra ngoài đường.

Ngoài đường vẫn là mặt đường nhựa, đèn đường bát giác ưu nhã mang đậm nét cổ phong được bố trí đều hai bên, cái này cách cái kia mười mét, lá cây lay động trong gió.

Thi thoảng còn có xe đi ngược chiều, không có điểm nào bất thường cả.

Ánh mắt Hoắc Trầm Lệnh trầm xuống: “Giờ thì sao nào, có ma quỷ gì đâu?”

Tuy Hoắc Tư Tước bị dọa sợ nhưng cũng là vì nữ quỷ kia xuất hiện đột ngột.

Tể Tể vẫn còn đang ngủ khò khò ở bên cạnh, cậu ấy còn sợ cái gì nữa đây?

Hoắc Tư Tước quyết đoán nghiêng đầu nhìn chỗ khác.

Ngoài cửa sổ chẳng có cái gì.

Hoắc Tư Tước: “…”

Hoắc Trầm Lệnh quay qua hỏi cậu ấy: “Tư Tước, con nhìn ra ngoài cửa sổ xem có cái gì không?”

Hoắc Tư Tước vội trả lời: “Hoang vu heo hút, nơi xa xa còn đổ nát thê lương ạ.”

Hoắc Trầm Huy nghe thấy thế thì vội ló đầu ra ngoài xem thì thấy vẫn là đường nhựa, cây ngô đồng cùng với đèn đường bát giác hoài cổ như cũ.

Hoắc Trầm Lệnh liêc mắt nhìn Hoắc Trầm Huy, chú ý thấy trên mặt ông ấy là biêu cảm không thể tưởng tượng được, nắm chặt tay lái.

“Tư Tước, gọi Tư Thần với Tiểu Hoài dậy đi cho hai đứa xem thế nào.”

“Ưm!”

Hoắc Tư Thần ôm Tể Tể đang ngủ say thì bị anh hai đánh thức, dỗi tới mức quai hàm cũng nổi rõ.

“Anh hai, về tới nhà rồi hả? Về tới nhà rồi thì anh cũng không cần phải gọi em dậy đâu mà. Em đã tắm ở nhà cũ xong hết rồi, lát anh đỡ em về phòng là được mà.”

Khóe miệng Hoắc Tư Tước hơi nhếch lên: “Em tưởng tượng đẹp nhỉ! Lại còn đỡ về phòng chứ!”

Hoắc Tư Thần cười hì hì: “Anh trai đỡ em trai là thiên kinh địa nghĩa!”

Hoắc Tư Tước đập cái bốp lên ót của cậu ấy.

“Anh trai đánh em trai thì lại càng thiên kinh địa nghĩa!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free