Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1577:
Tể Tể cất lời: “Bà nội không ở nhà, bà cứ tìm tôi mà tính sổ luôn đi nè.”
Tể Tể còn chưa tính vụ năm cái thông bảo địa phủ đâu nha.
Bà ba Hoắc trông đã gầy hơn hẳn, lộ rõ xương gò má. Thần thái trông vô cùng chanh chua, ánh mắt âm u, trông mà dọa người.
Tể Tể cũng chẳng thèm để ý.
“Bà cứ nói đi, muốn tính sổ tôi chuyện gì nào?”
Bà ba Hoắc lạnh lùng mở miệng: “Rốt cuộc thì mày động chạm gì vào năm đồng tiền cổ kia hả? Tại sao tao vừa cầm về cái tối đã gặp ác mộng là sao?”
Bà ba Hoắc không có mặt mũi mà kể rằng lần nào cũng mơ thấy người bạn đời mất đã lâu của mình hiện lên mắng mình xối xả.
Ông ấy mắng bà ta đã hủy hoại tâm huyết bao đời của nhà họ Hoắc, bảo bà ta không biết nuôi con, đứa nào cũng ngỗ nghịch!
Làm bà ta tức điên…
Kết quả bạn già còn tức hơn.
Mơ mộng hai ngày liên tiếp, bà ta ở trong mơ đã bị bạn già đánh cho mấy lần!
Nếu không phải bà ta biết được chuyện bạn gái Trương Văn Tĩnh của cháu trai cả Triệu Lâm đang mang thai qua lời của con dâu cả Mã Như Hoa, lại còn chắc chắn là con cháu nhà họ Hoắc, cô Minh còn giúp đỡ Trương Văn Tịnh thì bà ta cũng không định qua đây làm gì.
Mang thai là chuyện tốt mà!
Bà ta lại càng có lý do đi tìm cái ông Hoắc Ân kia để đòi tiền mua nhà!
Cũng không thể nào bắt chắt trai của bà ta vừa mới sinh ra đã phải ở nông thôn đúng không nào?
Thế nên bà ta cũng không hỏi vết thương trên mặt Trương Văn Tịnh là như thế nào, vừa mới tới bệnh viện Số Một, bà ta đã kéo hết người tới nhà cũ nhà họ hoắc luôn.
Tể Tể liếc mắt nhìn: “Gặp ác mộng là vì bản thân bà ba Hoắc trong lòng có quỷ, chẳng có liên hệ gì với năm cái thông bảo địa phủ kia cả.”
Thông bảo địa phủ còn có thể giữ mạng trong lúc nguy cấp đấy nhé!
Nó không có hại người đâu!
Chỉ là thanh toán sau khi chết mà thôi!
Hoắc Trầm Huy với Hoắc Trầm Vân nghe thấy tiếng động thì đi ra.
Hoắc Trầm Vân trầm mặt: “Sao bà lại tới đây nữa vậy?”
Tương Tư Hoành theo bản năng đứng chắn trước mặt Hoắc Trầm Huy, hiển nhiên là sợ cha nuôi bị bắt nạt.
Hoắc Trầm Huy ấm lòng, dịu dàng xoa đầu con trai: “Tiểu Hoành yên tâm, cha không sao.”
Tương Tư Hoành vẫn không yên tâm.
Cha nuôi không giống với cha cương chi, cha cương thi nói đánh là đánh, cha nuôi thì quá dịu dàng, kiểu gì cũng bị bắt nạt, cần được cậu ấy che chở.
Tể Tể thấy thế cũng đứng che trước mặt Hoắc Trầm Vân.
Hai đứa nhóc một đứa đánh một đứa bảo vệ.
Kế Nguyên Tu cũng đi ra khỏi phòng sách, nhìn thấy bà ba Hoắc thì chỉ biết cảm thán: “Tể Tể, có cần chú nhỏ gọi điện báo nguy không?”
Bà ba Hoắc tức điên.
“Báo cảnh sát cái gì mà báo cảnh sát? Tao chỉ đến thăm nhà em trai em dâu tao thôi, báo cáo cái gì hả?”
Kế Nguyên Tu không thèm để ý, lôi điện thoại ra ra vẻ muốn gọi điện.
Bà ba Hoắc nhìn thấy nhăn hết cả mũi vì tức, thấy không chiếm được hời thì lại quay qua tát cho Trương Văn Tịnh cái nữa: “Con ả vô dụng này! Nhìn thấy tao già thế này rồi bị đám trẻ con bắt nạt mà cũng không biết giúp tao à! Tao mà là Triệu Lâm thì tao thà tìm thêm bảy tám con nữa cũng không cần mày!”
Trương Văn Tịnh há miệng thở dốc, không thốt nên nổi một câu. Bà ba Hoắc đẩy cô ấy ra, vội rời đi.
Trương Văn Tịnh ngã sõng soài trên mặt đất sắc mặt trắng bệch, ôm bụng kêu gào thảm thiết: “Á! Đau bụng quá… Bụng tôi đau quá…”
Hoắc Trầm Huy không rành về ngành y nên cũng không biết có thể hỗ trợ được cái gì, Tương Tư Hoành lại còn cản anh ấy lại.
“Cha nuôi, đây là tự dì ấy chọn.”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân ngạc nhiên nhìn về phía Tương Tư Hoành.
Tương Tư Hoành vội kể chuyện của Trương Văn Tịnh với Hoắc Triệu Lâm cho hai người họ nghe, cũng kể luôn chuyện Trương Văn Tịnh nhờ Tể Tể giúp đỡ ở bệnh viện.
Hoắc Trầm Vân đang tính gọi 911 thì Kế Nguyên Tu đã kết thúc cuộc hội thoại với 911 rồi.
Trương Văn Tịnh nằm liệt trên mặt đất, ôm lấy bụng, sắc mặt trắng bệch nhìn về phía Tể Tể.
“Tể Tể… Tể Tể cứu dì với…”
Tể Tể nghe thấy, nhìn thấy nhưng mặt không gợn sóng.
“Minh… Cha từng nói là, tuy đời người có định số nhưng cũng có biến số. Dì Văn Tịnh này, thật ra số mạng của dì không tệ nhưng tại vì dì… quá trầm mê trong ái tình cho nên mới đi đến bước đường ngày hôm nay.”
Giờ Trương Văn Tịnh đã đua tới mức không nghe nổi cái gì nữa, chỉ biết kêu cứu mạng.
Tể Tể nghĩ ngợi chốc lát rồi nhìn chằm chằm vào bụng cô ấy.
Hồn của phôi thai trong bụng đang đấu đá lung tung một cách vô cùng táo bạo.
Nó vừa đấm đá vừa tức điên lên mà mắng: “Đù đù, ông đây xếp hàng chờ hơn hai mươi năm mới được đầu thai chuyển kiếp, sao lại trúng vào cái thai chết yểu từ trong bụng mẹ như này là sao? A a a! Tại sao ông đây lại không chịu nghe theo lời mà nhân viên địa phủ đã nói nhỉ, cái thai này có tỷ lệ nguy hiểm cực cao, đến tận 99% không thể sinh ra nhưng ông đây lại nghĩ mình là 1% còn lại!”
…
Tể Tể nhìn hồn cái thai kia không còn mấy sinh khí thì chỉ biết thở dài.
Ôi nhân viên địa phủ này lại còn phải quay về địa phủ xếp hàng, đầu thai lại.
Tương Tư Hoành nhìn cô bé đầy thắc mắc: “Tể Tể ơi, sao thế?”