Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1546:

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh đã rất bình tĩnh.

Vấn đề này đã được giải quyết xong nhưng còn có những vấn đề khác.

Bọn Thỏ Đen cũng đi học theo nhưng đám nhóc thối tuyệt đối không được khoe khoang trong trường.

Có quỷ mới biết cả ngày hôm nay ông đã nhận được biết bao nhiêu cuộc gọi từ nhà trường.

Nghĩ đến đây, Hoắc Trầm Lệnh hơi đau đầu về vấn đề đi học của con gái cưng.

“Tể Tể à…”

Tể Tể chớp đôi mắt to long lanh, buồn ngủ nhìn cha nuôi trần gian và phát ra âm thanh ủ rũ ngây ngô.

“Cha, có chuyện gì vậy?”

Hoắc Trầm Lệnh thương xót sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của con gái cưng.

“Không có gì, cha đã biết rõ những gì Tể Tể và Tiểu Tương nói rồi, cha sẽ bảo chú Trần chú ý nhiều hơn, Tể Tể cứ ngủ đi.”

Tể Tể cười toe toét và nở ra một nụ cười ngây ngô.

Chẳng mấy chốc, trong vòng tay của Hoắc Trầm Lệnh đã vang lên tiếng ngáy nhỏ quen thuộc.

“Khò~”

Hoắc Trầm Lệnh không khỏi mỉm cười.

Tương Tư Hoành thấy Tể Tể đã ngủ thiếp đi, cậu ấy cũng dụi đôi mắt to và buồn ngủ ngáp một cái.

Hoắc Trầm Huy thấy vậy thì vỗ nhẹ vào lưng cậu ấy.

“Tiểu Tương, ngủ đi.”

Tương Tư Hoành ậm ừ.

“Cha ơi, con cũng muốn ngủ với Tể Tể.”

Hoắc Trầm Huy cưng chiều mỉm cười.

“Được!”

——

Hơn năm giờ sáng mà trời vẫn chưa sáng.

Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và Cự Sâm Nhiêm theo người giấy nhỏ lén lút trở về trang viên nhà họ Hoắc.

Lúc bảy giờ rưỡi sáng, ngoại trừ Hoắc Tư Tước tự học sớm đã đến trường từ lâu ra, Hoắc Tư Thần, Kế Nguyên Tu từ nhà cũ trở về, sau đó là Tể Tể và Tương Tư Hoành, bốn đứa nhỏ ăn sáng xong rồi lên xe đến trường.

Khi dùng bữa, bốn đứa nhỏ suýt chút vùi mặt vào chiếc bát trước mặt.

Quản gia La nhìn đến vừa đau lòng vừa buồn cười.

Sau khi ăn sáng xong, bốn đứa nhỏ ngủ khò khò trên chiếc xe đến trường.

Chú tài xế dở khóc dở cười khi nhìn tướng ngủ lộn xộn của đám nhỏ.

Chú tài xế vẫn như thường lệ, đưa hai học sinh tiểu học Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đi học trước rồi đến đưa Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đi học.

Khi Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đến cổng trường tiểu học, ở trước cửa khoa tiểu học có rất nhiều giáo viên và lãnh đạo.

“Tư Thần, Lục Hoài, hai đứa đến rồi à.”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài bối rối.

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ đang trốn trong cặp của họ không dám nhúc nhích chút nào vì sợ sẽ bị phát hiện.

Hiệu trưởng nhanh chóng nhìn vào trong xe, Tể Tể vẫn đang ngủ khò khò.

Hiệu trưởng sợ cô bé sẽ tỉnh dậy và lại đến khoa tiểu học, thế là hiệu trưởng tay trái dắt Hoắc Tư Thần, tay phải dắt Lục Hoài rồi chạy nhanh vào sân trường.

Chú tài xế: “…”

Khi đến cổng trường mẫu giáo, cổng trường cũng người đông nườm nượp.

Hiệu trưởng Lý đứng ở đằng trước, sau đó là các giáo viên mẫu giáo.

Tiếp đó là các bậc phụ huynh đưa con đến trường và các con của họ.

Thoạt nhìn, một mảng tối om.

Tể Tể vẫn đang ngủ say thì bị đánh thức bởi tiếng gọi “Tể Tể” hết lần này đến lần khác.

Cô bé buồn ngủ bò dậy, dụi mắt rồi mê man chớp mắt bước xuống xe.

“Tạm biệt chú tài xế.”

Chú tài xế cười ha hả vẫy tay.

Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu nhanh chóng bị các bạn nhỏ đợi ở cổng trường mẫu giáo bao vây.

“Tể Tể, cậu có mang theo con chuột lớn không?”

“Tể Tể, cậu có mang theo rùa con không? Hôm nay tớ cũng có mang theo rùa con, cậu xem nè.”

“Tể Tể, tớ có mang theo chim họa mi, đẹp lắm đó.”

“Tể Tể, tớ có mang theo cỏ lan chi, đẹp vô cùng, cậu xem đi.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành mỗi người có một rùa con ở trong cặp, lần lượt là quỷ trụi lông và Bút Tiên.

Hai rùa con nghe thấy tiếng líu lo líu ríu của đám nhỏ, chúng sắp sụp đổ dù vẫn chưa đến lượt chúng xuất hiện.

Mẹ ơi!

Có quá nhiều trẻ em!

Trẻ em nói nhiều quá!

Bọn trẻ thật ồn ào!

Bọn trẻ quả thật sẽ ồn chết rất nhiều con ba ba nhỏ trong hồ ước nguyện!

Lúc này quỷ trụi lông và Bút Tiên mới biết, hóa ra cô chủ đột nhiên đến tìm chúng không phải vì nhớ chúng, mà là cô chủ đã hứa với đám bạn nhỏ sẽ mang rùa con đến mẫu giáo chơi.

Quỷ trụi lông và Bút Tiên: “…”

Cô chủ xưa giờ luôn đặt bẫy!

Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đứng hai bên trái phải của Tể Tể để chặn lại đám bạn nhỏ muốn chen lấn.

Kế Nguyên Tu khí tụ đan điền.

“Mọi người xếp hàng lại rồi xem từng người một.”

Tương Tư Hoành không còn buồn ngủ nữa, đứng thẳng tắp.

“Bên tớ cũng có rùa con, nó là một cặp với rùa con của Tể Tể, mọi người cũng phải xếp hàng để xem đấy!”

Đám bạn nhỏ đưa mắt nhìn nhau.

Không cần các giáo viên và phụ huynh lên tiếng, đám nhỏ chẳng mấy chốc đã tự động xếp thành hai hàng.

Tể Tể rất hài lòng.

Mặc dù vẫn còn buồn ngủ lắm nhưng chuyện đã hứa với bạn nhỏ thì cô bé nhất định phải làm được.

Sau khi các bạn nhỏ xếp hàng, Tể Tể lấy quỷ trụi lông ra khỏi cặp của mình.

Hiệu trưởng Lý, các phụ huynh và các giáo viên đều xuýt xoa kinh ngạc khi thấy vậy.

“Ôi này, Tể Tể, cẩn thận bị cắn đấy.”

Tể Tể lắc đầu, mơ hồ ậm ừ.

“Không, không đâu, rùa con của Tể Tể cũng ngoan như rắn vậy, không cắn người đâu.”

“Các cậu cứ sờ đi, sờ thỏa thích!”

Đám bạn nhỏ reo hò.

“Tuyệt vời!”

“Có rùa con để sờ!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free