Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1545:
Sắc mặt của Tể Tể và Tương Tư Hoành thay đổi.
“Hai mươi người?”
Quỷ hút máu số hai run rẩy gật đầu.
“Đúng! Cộng thêm tôi với anh ta, tổng cộng hai mươi hai người.”
Anh ta mà quỷ hút máu nói chính là quỷ hút máu số một đã bị Tể Tể nuốt chửng linh hồn.
Ánh mắt của Tể Tể trở nên lạnh lùng, đôi mắt to đen láy tràn ngập vẻ lạnh lùng u ám.
“Bây giờ họ đang ở đâu?”
Quỷ hút máu số hai nuốt một ngụm máu.
“Một bộ phận đã đến bệnh viện Số Một, một bộ phận hình như đã đến… gia tộc Huyền Môn, còn có một bộ phận… thì đang canh chừng nhà họ Hoắc và nhà họ Bách, giống như bọn tôi hôm nay vậy, tìm đúng cơ hội để hành động.”
Tể Tể ngay lập tức nhớ đến anh cả và anh Tư Lâm đã không về nhà gần đây.
Cha Minh Vương từng nói rằng khi đối phó những kẻ xấu không nghe lời với số lượng khổng lồ thì nhất định phải bắt vua trước khi bắt giặc.
Giọng nói ngây ngô của Tể Tể trở nên vô cùng lạnh lùng.
“Vua của các người đang ở đâu?”
Quỷ hút máu số hai lắc đầu.
“Không…”
Tương Tư Hoành giận dữ, tát gã ta một phát suýt đập nát thiên linh cái của gã ta.
“Anh nhất định phải biết!”
Trán của quỷ hút máu số hai rướm máu, sợ hãi đến mức liên tục cầu xin hai đứa trẻ tàn ác mất nhân tính này tha thứ.
“Xin tha mạng! Bây giờ tôi thật sự… thật sự không biết, nhưng… nhưng chỉ cần cho tôi thời gian, tôi … tôi chắc chắn sẽ biết!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành nhìn nhau.
Tể Tể hừ vài tiếng.
“Nếu anh thừa cơ chạy trốn thì sao?”
Quỷ hút máu số hai đúng là đang có ý định này, gã ta cúi mặt xuống và lắc đầu trong nỗi bàng hoàng sợ hãi.
“Không dám không dám, hai người lợi hại đến vậy, cho dù tôi có chạy đến chân trời góc biển thì chắc chắn cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay của hai người.”
Tể Tể lại hừ một tiếng, trong lòng bàn tay xuất hiện một dấu ấn đầu lâu máu rồi vỗ một phát vào linh hồn của đối phương.
“Anh biết vậy là được!”
Quỷ hút máu số hai tin cái rắm!
Gã ta mượn cớ giúp đi tìm vua của họ mà may mắn lụm lại mạng sống của mình, gã ta kéo cái chân què của mình bỏ chạy trong nỗi đau đớn tột cùng.
Tương Tư Hoành có chút lo lắng.
“Tể Tể, em không sợ gã ta thừa cơ hội cắn người sao?”
Tể Tể ngây ngô cười lớn.
“Không sợ. Vừa nãy Tể Tể đã lặng lẽ vỗ ấn Phệ Hồn vào trong linh hồn của gã ta, nếu gã ta dám cắn người dân Hoa Quốc của chúng ta thì linh hồn của gã ta sẽ đau đớn đến không thể chịu được trước khi cắn chảy máu.”
Nói đến đây, Tể Tể tràn đầy tự tin.
“Không có con quỷ nào có thể chịu đựng được cơn đau phản phệ của ấn Phệ Hồn, quỷ hút máu yếu như vậy nên càng không thể chịu đựng được!”
Tương Tư Hoành hai mắt sáng lên.
“Tể Tể giỏi quá!”
Tể Tể cũng khen Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương một cước đá gãy một chân của gã ta, thật tuyệt vời!”
Tương Tư Hoành vui đến thấy răng không thấy mắt.
Hai đứa nhỏ vẫn đang nhung nhớ về người nhà, thế là tay trong tay cùng nhau nhanh chóng trở về phòng khách của biệt thự dưới núi.
****
Hoắc Trầm Lệnh đi từ phòng sách đến phòng khách, Hoắc Trầm Huy cũng đã thức dậy.
Hoắc Trầm Vân ở lại nhà cũ, ba anh em vừa nói chuyện điện thoại và biết được bên phía nhà cũ có Cửu Phượng và Kế Nguyên Tu, mọi thứ vẫn bình thường.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đã đến nơi.
“Cha (chú hai) (bác cả)!”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười ôm hai đứa trẻ vào lòng.
Họ chưa kịp hỏi thì hai đứa nhỏ đã bô lô ba la kể hết tình hình ở sau núi cho họ biết.
Sau khi nghe xong, sắc mặt của hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh đều thay đổi.
“Cho nên hiện giờ có ít nhất hai mươi quỷ hút máu ở thủ đô?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc gật đầu.
“Đúng!”
Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt nói.
“Cho nên đám quỷ hút máu này chủ yếu nhắm vào nhà họ Hoắc chúng ta.”
Bệnh viện Số Một là sản nghiệp dưới trướng nhà họ Hoắc, còn bên phía gia tộc Huyền Môn… khoan nói đến mục đích của quỷ hút máu là gì nhưng nhà họ Hoắc và gia tộc Huyền Môn hiện giờ gần như là đang đối lập nhau.
Tiếp theo là tất cả những người trong nhà họ Hoắc!
Hừ!
Tự nhiên khi không quỷ hút máu phương tây lại nhắm vào nhà họ Hoắc của họ?
Nghĩ đến phương tây, Hoắc Trầm Lệnh ngay lập tức nhớ đến hai mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh từ nước ngoài trở về.
Họ vừa hay về từ phương tây.
Khi Hoắc Trầm Lệnh đang trầm tư thì Tể Tể ngây ngô nói.
“Cha đừng sợ, ông bà nội và các anh sẽ không sao đâu, có đám Thỏ Đen đi theo.”
Nói đến đây, Hoắc Trầm Lệnh mới nhớ tới một chuyện.
“Thỏ Đen, Hổ Nhỏ và Cự Sâm Nhiêm hiện vẫn đang ở công ty.”
Tể Tể: “…”
Hoắc Trầm Lệnh: “Bây giờ cha sẽ gọi cho Giang Lâm, bảo cậu ấy đưa chúng qua đây.”
Tể Tể liếc nhìn màn đêm bên ngoài, mí mắt lại bắt đầu đánh nhau.
“Cha ơi, chú tài xế nói giờ đã rất khuya rồi, liệu chú Giang có phải đã ngủ rồi không? Thế nên chúng ta đừng làm phiền chú Giang.”
Hoắc Trầm Lệnh bật cười.
“Vậy phải làm sao đây? Quỷ hút máu đang nhắm vào người của nhà họ Hoắc chúng ta, có đám Thỏ Đen canh giữ ở bên cạnh anh ba và những người khác sẽ càng an toàn hơn.”
Tể Tể cười cong mắt.
Cô bé lấy từ trong túi ra một người giấy nhỏ, ngây ngô dặn dò vài câu, người giấy nhỏ gật cái đầu bằng phẳng rồi lắc lư ra khỏi phòng khách.