Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1497:

Tể Tể lắc đầu và cau mày.

“Không được, đó là tiền của cha.”

Bà ba Hoắc không ngừng cố gắng.

“Bà ba biết đó là tiền do cha cháu kiếm được. Nhưng cha cháu kiếm tiền rất dễ dàng, doanh thu từ một dự án đã lên tới hàng chục tỷ đồng. Còn nhà bà ba của cháu thì… chú Chí Dũng và thím Giai Oánh của cháu sắp không có cơm để ăn nữa rồi.”

“Tể Tể yên tâm, số tiền coi như là bà ba mượn giúp chú Chí Dũng và thím Giai Oánh của cháu, bà ba sẽ trả tiền lại cho cha của cháu mà.”

Bà cụ Hoắc bất mãn lên tiếng.

“Chị dâu ba, bà làm vậy…”

Tể Tể ngây ngô chỉnh lại lời của bà ba Hoắc.

“Cha kiếm tiền không hề dễ dàng đâu, mỗi ngày cha đều mệt mỏi vô cùng, về nhà rất muộn, cha vất vả lắm đấy.”

Bà ba Hoắc thầm mắng nhóc con chết tiệt nhưng ngoài miệng thì vẫn đang nịnh nọt.

“Đúng, Tể Tể, cha của cháu quả thật cũng rất vất vả nhưng cũng được xem là có thu hoạch, kiếm được khoản tiền mà các cháu tiêu xài cả đời cũng không hết.”

Tể Tể ngây ngô ừm một tiếng.

“Không sao đâu bà ba à, cho dù cả đời này không tiêu hết thì cha vẫn có thể để dành đến kiếp sau xài mà~”

Bà ba Hoắc rất cứng họng.

“Tể Tể, người đã chết rồi thì không còn lại gì cả, tiền bạc khi sinh ra không thể mang đến mà chết rồi cũng không thể mang đi nên không có cách nói để dành đến kiếp sau xài đâu!”

“Cháu còn nhỏ, không biết gì cả, đừng nghe người lớn nói xằng bậy, đó cũng là để gạt những đứa nhỏ như cháu và Nguyên Tu thôi!”

Tể Tể cau mày và lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

Rõ ràng chỉ là đứa trẻ ba tuổi rưỡi mà lại trông vô cùng nghiêm túc.

“Bà ba, không phải đâu, người sau khi chết đi không phải xong hết mọi chuyện đâu, sẽ có kiếp trước và hiện tại, có nhân quả báo ứng và cả luân hồi chuyển kiếp nữa.”

Bà ba Hoắc không ngờ Tể Tể sẽ nói như vậy nên bà ta nghe đến trợn mắt há hốc mồm.

Sau đó trợn tròn mắt.

“Ôi chu choa! Tể Tể à, lão già nào lại nói những thứ vớ vẩn như vậy với cháu thế? Sau khi chết đi, sao con người còn có thể có kiếp trước hiện tại và luân hồi chuyển kiếp chứ? Đó toàn là những thứ gạt người thôi, Tể Tể đừng tin những lời đó.”

Tể Tể còn chưa kịp lên tiếng thì bà ba Hoắc lại nhanh chóng chuyển chủ đề sang vấn đề tiền bạc.

“Thật đấy, Tể Tể, cháu phải tin bà ba, con người cả một đời, ra đời với hai bàn tay trắng, đến khi chết đi cũng chỉ là hai bàn tay trắng, mọi thứ đều là sinh không mang đến chết không mang đi, cho nên cha của cháu kiếm được nhiều tiền như vậy, cả đời cũng không thể tiêu hết đúng là rất lãng phí, chi bằng lấy ra để mọi người dùng chung, cả gia đình vui vẻ, thoải mái thì tốt biết bao.

****

Tể Tể cau chặt mày đến mức sắp kẹp chết một con muỗi.

Đừng tưởng cô bé còn nhỏ mà nghe không hiểu.

Cô bé hiểu hết đấy!

Bà ba đến đây là vì tiền!

Tể Tể cũng không thua kém gì!

Cô bé hừm một tiếng rồi ngây ngô nói.

“Cha đã đưa hết tiền cho Tể Tể rồi nên bây giờ cha không còn tiền nữa!”

Nghe vậy, bà ba Hoắc không chỉ không giận dữ mà còn cười đến mức như nở một đóa hoa cúc trên mặt vậy.

“Thế thì tốt quá rồi, bây giờ Tể Tể là người giàu nhất trong nhà chúng ta. Tể Tể à, chú Chí Dũng của cháu và những người khác quả thật đã nghèo đến mức không có cơm để ăn rồi, cháu cứ tùy hỷ cho bà ba một ít đi, bà ba chắc chắn sẽ bảo chú Chí Dũng của cháu và những người khác nhớ đến điều tốt của Tể Tể.”

Tể Tể khoanh tay trước ngực và nói dối không chớp mắt.

“Không có! Tể Tể đã đổi hết toàn bộ tiền thành tiền âm phủ để chuẩn bị cho việc mở rộng địa phủ rồi!”

Bà ba Hoắc tưởng mình đã nghe nhầm.

“Tể Tể, vừa nãy cháu nói gì vậy? Bà ba già cả tai kém nên chưa nghe rõ, cháu có thể nói lại lần nữa được không?”

Tể Tể không từ chối, ngây ngô lặp lại.

Sau khi nghe xong, bà ba Hoắc cảm thấy cả người bất ổn.

Bà ta không phải tức giận mà là sầu thối ruột.

Nhìn ánh mắt của Tể Tể kìa, thật giống như đang nhìn đứa bé bị não úng nước vậy.

“Ôi giời ơi, Tể Tể à, cháu đây là… rốt cuộc đã xem bao nhiêu tivi vớ va vớ vẩn thế? Tể Tể, cháu nghe bà ba nói này, đừng tin những bộ phim thần thoại hay phim ma quỷ gì đó trên tivi, tất cả đều là dối trá.”

“Làm gì mà có địa phủ chứ, con người chết rồi thì thật sự chả còn gì cả, cháu phải tin bà ba, lẽ nào bà ba sẽ gạt cháu sao?”

Tể Tể hừm một tiếng.

“Tể Tể cũng không có lừa bà ba, tiền của Tể Tể đã được đốt xuống địa phủ rồi.”

Bà ba Hoắc giận đến mức… suýt mất bình tĩnh.

Nhưng lúc này Vệ Cẩm Lan không lên tiếng, Kế Nguyên Tu cũng không lên tiếng, Tể Tể là đứa nhỏ nhất và cũng chắc chắn là người dễ nói chuyện và dễ gạt nhất trong ba người này.

Bà ta phải ráng nhịn thêm chút nữa!

Trẻ con mà, lại còn được nuôi dạy đến bánh bèo và hơi nóng nảy như thế, cho nên việc lời nói nhanh hơn não cũng là điều có thể hiểu được.

Bà ba Hoắc thở dài, lộ vẻ mặt đầy xót thương.

Như thể Tể Tể là cháu gái ruột và là cục thịt yêu quý của bà ta vậy.

“Được rồi, được rồi, Tể Tể không có gạt bà ba.”

Tể Tể chớp đôi mắt to và hơi kinh ngạc nhìn bà ba Hoắc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free