Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1496:
“Được, anh sẽ qua đó ngay.”
Ngay khi Hoắc Trầm Huy vừa rời đi thì bà ba Hoắc đang ở nhà cũ lập tức bĩu môi khinh thường.
“Lễ phép đâu hết rồi? Bác gái tôi đây còn đang ngồi ở đây, làm gì có khách chưa đi mà chủ nhà đã đi trước mà không nói lời nào vậy?”
Bà cụ Hoắc tối sầm mặt lại.
“Trong trường xảy ra chuyện, Trầm Huy buộc phải qua đó.”
Bà ba Hoắc lập tức duỗi thẳng lưng nhưng vẫn giả trân hỏi bà cụ Hoắc.
“Trong trường thì có thể xảy ra chuyện gì chứ? Lẽ nào là bọn nhỏ không nghe lời, đánh nhau gây sự trong trường ư?”
Bà cụ Hoắc cạn lời.
“Không đâu, con cháu nhà chúng tôi đứa nào cũng ngoan ngoãn hết.”
Bà ba Hoắc hỏi tới bến.
“Thế thì có thể có chuyện gì lại khiến Trầm Huy bỏ đi mà để lại một bậc trưởng bối như tôi chứ?”
Bà cụ Hoắc trợn mắt.
“Có lẽ do mấy năm nay Trầm Huy và Trầm Lệnh đã đóng góp xây dựng quá nhiều tòa nhà cho trường nên nhà trường tặng giấy khen thì sao?”
Bà ba Hoắc lập tức cứng họng.
Sau đó lại tỏ ra bất mãn.
“Đây đúng là… Trầm Huy và Trầm Lệnh giỏi kiếm tiền như vậy, có thể ném tiền ra ngoài không chớp mắt mà cũng không biết giúp đỡ người thân gia đình mình, đúng là… chậc chậc!”
Bà cụ Hoắc chẳng thèm quan tâm đến bà ta, bà ấy đứng dậy đi ra ngoài.
Nhưng bà ba Hoắc lại không đi.
Bà ta cứ làm cái điệu bộ này suốt hai ngày qua.
Dù gì bà ta cũng đã bước vào cửa nhà cũ của nhà họ Hoắc rồi, cho dù có bị bà cụ Hoắc tức chết thì bà ta cũng kiên quyết không rời khỏi nhà cũ nửa bước.
Gia đình họ đã bàn bạc hết rồi.
Con dâu Trương Giai Oánh dẫn theo hai đứa trẻ cứ thỉnh thoảng lại đến đây, nói rằng đến thăm bà ta nên bà cụ Hoắc làm sao cũng không thể đuổi ra ngoài được.
Ngày nào cũng có đồ ăn thức uống, họ quyết tâm chống chọi với nhà họ Hoắc đến cùng.
Một giờ sau, Hoắc Trầm Lệnh dẫn Tể Tể và Kế Nguyên Tu đến nhà cũ.
Khi nhìn thấy Minh Tể Tể, bà ba Hoắc theo bản năng cau mày lại.
Và Tể Tể cũng cau mày lại khi nhìn thấy bà ba Hoắc.
Còn bà cụ Hoắc thì vô cùng vui vẻ khi nhìn thấy Tể Tể và Kế Nguyên Tu.
“Nguyên Tu, Tể Tể, hai đứa tới rồi à.”
Về đứa con trai Hoắc Trầm Lệnh thì bà cụ Hoắc lập tức phớt lờ không quan tâm.
Hoắc Trầm Lệnh vẫn đang điều tra hung thủ đứng sau vụ bắt cóc Tư Tước nhưng đối phương vô cùng cảnh giác và ẩn náu rất kỹ, hai ngày nay chẳng có manh mối hữu ích gì cả.
Công ty có rất nhiều dự án đã đến thời khắc quan trọng nên ông buộc phải ở lại công ty, quả thật rất bận rộn.
“Mẹ ơi, hôm nay Tể Tể và Nguyên Tu sẽ ở lại đây trước, ngày mai con sẽ đón nhỏ về lại trang viên.”
Bà cụ Hoắc liếc con trai.
“Có đón hay không cũng không sao, mẹ cũng đâu phải không chăm sóc được bọn nhỏ.”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu, không thèm nhìn bà ba Hoắc dù chỉ một lần, ông sờ đầu hai đứa nhỏ, thấp giọng dặn dò hai đứa nhỏ vài câu rồi nhanh chóng xoay người rời đi.
Nhưng điều này lại khiến bà ba Hoắc rất tức giận…
“Vệ Cẩm Lan! Bà coi đứa con trai ngoan mà bà nuôi dạy kìa!”
Tể Tể nghe vậy thì mềm mại nói.
“Bà nội đã nuôi dạy cha rất tốt, cha không chỉ cao lớn và siêu đẹp trai mà còn có thể kiếm được rất nhiều tiền, cha là đứa con trai ngoan của bà nội.”
Bà ba Hoắc: “…”
Ý của bà ta là như thế sao?
Kế Nguyên Tu nhìn sắc mặt của bà ba Hoắc, nhịn cười đã là sự kính trọng lớn nhất của cậu ấy dành cho bà ta rồi.
Bà cụ Hoắc thì không hề nhịn lấy.
Bà ấy cười ngã nghiêng ngã ngửa.
“Đúng đúng đúng! Tể Tể nói rất đúng, cha của cháu chính là đứa con trai ngoan giỏi của bà nội! Quá xuất sắc!”
Bà ba Hoắc giận đến không thể ngồi được nữa.
Nhưng nếu rời đi, mục đích vẫn chưa đạt được, bà ta không cam lòng.
Bà ba Hoắc cũng là một người tàn nhẫn.
Với lý do dù sao nhà họ Hoắc không thể bỏ đói bà ta nên bà ta lại đặt mông ngồi xuống.
Hơn nữa còn lập tức cười ha hả và trìu mến nhìn Tể Tể.
“Tể Tể nói đúng lắm, cha của cháu vô cùng lợi hại, là đứa con trai ngoan giỏi của bà nội cháu và quả thật kiếm được rất nhiều tiền.”
Nghe vậy, Tể Tể mới hài lòng mỉm cười.
Cô bé cười lên trông vô cùng đáng yêu nhưng bà ba Hoắc lại vô cùng trọng nam khinh nữ, cho dù Tể Tể có xinh đẹp đáng yêu cỡ nào thì bà ta vẫn cảm thấy chả được tích sự gì cả.
Bà ta nắm lấy bàn tay nhỏ mập trắng nõn của Tể Tể, nhìn cô bé mũm mĩm tròn trịa… bà ta thầm nghĩ rằng nếu hai đứa cháu trai nhà mình cũng trắng trẻo mũm mĩm như vậy thì tốt biết bao.
Con gái mà, toàn là nuôi giúp nhà người khác mà thôi!
Cho bữa cơm ăn là được rồi!
Nuôi đến trắng nõn như vậy thì có ích gì chứ?
Trong lòng nghĩ như vậy nhưng bà ba Hoắc ngoài miệng toàn nói lời vui mừng.
“Ôi, bàn tay nhỏ nhắn của Tể Tể, thật giống như bánh màn thầu vậy, thật mềm mại và xinh đẹp.”
Tể Tể không thích bà ba Hoắc nên lập tức rút bàn tay nhỏ bé của mình lại.
Bà ba Hoắc âm thầm bĩu môi nhưng ngoài miệng vẫn vui vẻ.
“Đúng rồi, vừa nãy cháu nói cha cháu rất lợi hại và rất giỏi kiếm tiền, thế nhưng gia đình bà ba lại rất nghèo, vậy cháu có thể bảo cha cháu cho bà ba mượn một ít được không?”