Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1462:
Cả người Trương Chí Hàm cũng mệt đến mức nằm lăn ra đất.
“Phù!”
“Phù!”
Tể Tể ở bên cạnh anh ấy, phát hiện vẫn có hai Trương Chí Hàm.
Tể Tể mơ màng rồi.
“Ấy? Sao vẫn còn có hai chú phó đạo diễn? Lẽ nào sức mạnh của Tể Tể trở nên yếu kém như vậy rồi sao? Đến linh hồn cũng không thể đập được về chỗ cũ?”
Trương Chí Hàm nghe mà khó hiểu.
“Tể Tể, cháu nói cái gì thế?”
“Tể Tể nói, tại sao linh hồn của chú phó đạo diễn vẫn ở bên ngoài, hơn nữa chốc thì rõ ràng chốc thì… còn có chút mờ?”
Trương Chí Hàm: “Hả?”
Linh hồn của anh ấy ở bên ngoài rồi?
Sao anh ấy không nhìn thấy?
Trương Chí Hàm nhớ đến đám quỷ mình nhìn thấy ở thôn Quỷ Khóc, sau lưng sắp toát ra mồ hôi lạnh rồi.
“Tể Tể, linh hồn… của chú ở đâu?”
Tể Tể cười he he, bàn tay nhỏ mập mạp mềm mại giơ lên, giọng nói ngây ngô có phần dính lại vào nhau.
“Ở bên này… ấy, ở bên kia, không đúng, lại chạy sang bên này rồi, với cả… bên này…”
Trương Chí Hàm trực tiếp viết đầy hai chữ “ngơ ngác” viết hoa lên mặt.
Cách nhau quá gần, cho dù cả người anh ấy toàn mùi rượu, nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi rượu nồng đậm trên người Tể Tể.
Trương Chí Hàm sững sờ.
“Tể Tể, cháu… uống rượu rồi?”
Khuôn mặt nhỏ mập mạp của Tể Tể phải gọi là đỏ rực, đôi mắt to tròn cũng không trong veo, sáng ngời như bình thường nữa, dường như mang theo chút hơi ẩm, nhìn có vẻ mông lung.
Ánh mắt đó… Trương Chí Hàm ngộ ra trong nháy mắt.
Tể Tể thế này là uống rượu rồi.
Nhưng Tể Tể lấy đâu ra rượu?
Dường như nghĩ đến gì đó, Trương Chí Hàm nhanh chóng nhìn về bàn trà phía không xa.
Hay lắm!
Hơn phân nửa chai rượu trắng còn lại đã hết rồi.
Còn có một cái chai không.
Chắc hẳn là Tể Tể uống một chai rượu trắng năm mươi tám độ?
Trương Chí Hàm sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, vội vàng bế Tể Tể lên.
“Tể Tể, chú đưa cháu đi…”
Hai chữ “bệnh viện” còn chưa kịp nói ra, cháu ngoại Vương Tinh nhà mình mặt đầy khiếp sợ xông vào rồi.
“Cậu ơi! Cậu ơi! Cậu sao rồi?”
Trông thấy ngoại trừ một vết siết đáng sợ trên cổ Trương Chí Hàm ra, Vương Tinh thở phào, tiếp đó lại hoảng sợ kêu lên.
“Cậu ơi, anh Tước của cháu bị bắt cóc rồi, cậu ơi cậu mau gọi điện thoại báo cảnh sát đi! Trên đường đến đây điện thoại của cháu bị rơi hỏng rồi.”
Vừa dứt lời, Vương Tinh cũng nhìn thấy Tể Tể.
Nhưng mà Cửu Minh U Hỏa ở ấn đường của Tể Tể lóe lên, cơ thể mập mạp trực tiếp biến mất trong lòng Trương Chí Hàm.
Giọng nói non nớt say khướt phải gọi là vui vẻ.
“Anh hai ~ Tể Tể đến đây~”
Trương Chí Hàm: “...”
Vương Tinh mắt thấy Tể Tể cứ như vậy mà biến mất: “...
”
Vương Tinh tưởng bản thân nhìn nhầm rồi.
“Cậu ơi, khi nãy… cậu không bế Tể Tể nhỉ?”
Vương Tinh cúi đầu, nhìn hai tay vẫn ở trong tư thế bế trẻ con.
“Không! Cháu trai, khi nãy cậu bế Tể Tể đấy.”
Vương Tinh: “...”
Tể Tể lớn như vậy, cứ như thế mà không thấy nữa?
Trong lúc Vương Tinh khiếp sợ, Trương Chí Hàm đã hoàn hồn lại.
“Tiểu Tinh, khi nãy cháu nói ai bị bắt cóc rồi?”
Vương Tinh cũng hoàn hồn lại, mặc kệ kiếp sợ trong lòng.
“Anh Tước, Tư Tước, anh hai của Tể Tể.”
Trương Chí Hàm vội nhặt điện thoại rơi trên cầu thang lên, báo cảnh sát.
Đó không chỉ là con nhà họ Hoắc, đó còn là một mạng người!
****
Khi Trương Chí Hàm báo cảnh sát, Hoắc Tư Tước đã bị thương rồi.
Bụng dưới không ngừng chảy máu, rất nhanh trên áo trắng sơ mi đồng phục của cậu ấy đã bị nhuộm thành một mảng màu đỏ.
Hai người đàn ông cao to trói cậu ấy trên một cái ghế, một người dùng tấm vải tùy tiện băng lại vết thương trên bụng của cậu ấy.
Hoắc Tư Tước nhịn cơn đau kịch liệt, khó khăn nói thành tiếng.
“Đúng! Rất giàu có! Nếu như bây giờ anh thả tôi ra, tôi có thể không nhắc chuyện xưa, còn có thể cho hai người một khoản tiền lớn!”
Người còn lại nghe thấy vậy thì cười to ha ha.
Sau đó trở tay vỗ một cái lên đầu vai của Hoắc Tư Tước, đau đến mức cơ thể của Hoắc Tư tước co rúm lại một cái.
“Được được được! Nể tình nhóc con mày biết điều như vậy, nói mật khẩu thẻ ngân hàng trên người mày ra cho bọn tao, bọn tao cho mày đi thoải mái hơn một chút!”
Hoắc Tư Tước không ngờ được hai người này không chỉ cần tiền, còn cần mạng của cậu ấy.
Một học sinh như cậu ấy còn chưa bước vào xã hội, không thể có kẻ thù.
Khả năng lớn nhất chính là….
Gần như Hoắc Tư Tước nghĩ đến đám người Hoắc Khánh Từ, cuối cùng cảm thấy khả năng của Cốc An An là lớn nhất.
“Hai anh, có phải là một cô bé khoảng bảy tám tuổi thuê hai anh đến đây đúng không? Nếu đúng là vậy, hai anh thả tôi ra, nó cho các anh bao nhiêu tiền, tôi cho các anh gấp đôi.”
Gã đô con không hề để ý.
Gã nắm lấy cằm của Hoắc Tư Tước.
“Nhóc con, thẳng thắn nói ra mật khẩu thẻ ngân hàng, bằng không… có tin ông đây cho mày chết không toàn thây không?”
Người còn lại đẩy một cánh cửa sổ cũ nát, quay đầu lạnh lùng đe dọa.
“Sau đó băm mày ra, ném xuống sông cho cá ăn, bên này vắng vẻ, đợi đến khi hài cốt của mày bị phát hiện.. bọn tao ra nước ngoài từ lâu rồi!”
Hai mắt Hoắc Tư Tước nhắm chặt, từ từ mở miệng.
“Muốn tiền không có, muốn mạng thì có một, ra tay đi!”
Hai gã đô con: “...”
“Đệt! Thằng nhóc thối, mày thật sự tưởng rằng bọn tao không dám giết chết mày chứ gì?”