Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1461:

Gã to con lấy dao bấm ra chuẩn bị đánh lén: “...”

Tể Tể và gã bốn mắt nhìn nhau, ngây ngô nói với gã.

“Chú xấu xa, giáo viên Tôn nói dụng cụ cắt gọt là đồ vật được quản chế, không thể tùy tiện mang bên người! Chú đưa con dao này cho Tể Tể, Tể Tể không đánh chú nhé!”

Gã to con nhìn khuôn mặt say rượu đỏ bừng của Trương Chí Hàm, lại nhìn Minh Tể Tể ba tuổi rưỡi, bạo gan làm điều ác!

Gã cầm con dao bấm, ném thẳng vào mặt Minh Tể Tể.

****

Trương Chí Hàm gần như vô thức lao qua đó, kết quả hình như hai chân bị dính chặt trên mặt đất vậy, quả thật không dịch chuyển được nửa phần.

Nhìn lại, không biết từ khi nào một chiếc chân nhỏ của Tể Tể đang dẫm lên mu bàn chân của anh ấy.

Mắt thấy con dao bấm sắp rơi xuống trán Tể Tể, Trương Chí Hàm lòng như lửa đốt.

“Tể Tể, chạy mau!”

Tể Tể vẫn dùng giọng nói non nớt an ủi Trương Chí Hàm bị dọa sợ.

“Chú phó đạo diễn, không sao, Tể Tể…”

Vẫn chưa nói xong, bỗng nhiên Tể Tể thay đổi ý định.

Dựa theo những gì lúc trước cô bé ở dưới địa phủ nhìn thấy cha Minh Vương xử lý đám quỷ xấu xa mà nói, tình huống hiện tại của chú xấu xa thuộc về kiểu giết người chưa thành.

Tình huống này… pháp luật của nhân gian không thể nào bảo chú xấu xa trực tiếp đi thẳng xuống địa phủ báo cáo được.

Không thể đi đến địa phủ báo cáo, hiện tại sức mạnh của cô bé không đủ, muốn xóa bỏ hoàn toàn ký ức của đối phương thì có hơi khó.

Trong giây phút con dao sắp chém xuống trán cô bé, Tể Tể hạ eo xuống, cơ thể bé nhỏ mập mạp vững vàng đứng trên mặt đất.

Nhân lúc gã to con lỡ tay, chân nhỏ của cô bé quét qua.

“Phịch” một tiếng, gã to con như vải rách, nặng nề ngã xuống đất.

Gã vừa há miệng, máu tươi bao quanh hai chiếc răng cửa rơi xuống mặt đất.

Tể Tể thấy vậy, cô bé chậm rãi bò từ dưới đất lên.

Vỗ vỗ hai tai bàn tay nhỏ mập mạp, đôi chân ngắn hì hục chạy mấy bước đến trước mặt gã to con.

“Chú xấu xa, đưa dao cho Tể Tể, nếu không răng của chú vẫn sẽ rụng tiếp đó!”

Vẻ mặt của người đàn ông xấu xa tràn đầy hung ác, bỗng nhiên gào lên một tiếng giơ tay bóp chiếc cổ nhỏ trắng nõn của Tể Tể.

Tể Tể thở dài như bà cụ non.

Bàn tay nhỏ mập mạp khẽ vung lên một cái, trong ánh mắt không thể tin của gã to con, gã bị hất bay rồi.

“Bịch!”

Lại là một âm thanh vật nặng rơi xuống đất.

Giống như Tể Tể nói, một lần nữa mặt của gã to con dán vào mặt đất.

Gã vừa há miệng, máu lại cùng với hai chiếc răng rơi trên mặt đất.

Gã to con: “...

Thế này không khoa học: …”

Gã tận trăm cân đấy!

Sao lại bị một đứa nhỏ trông giống như búp bê hất bay rồi?

Tể Tể khoanh hai cánh tay nho nhỏ lại, hì hục đi mấy bước đến trước mặt gã to con, giọng nói ngây ngô hỏi gã.

“Chú xấu xa, chơi nữa không?”

Gã to con: “...”

Bạn nhỏ, cháu gọi cái này là chơi?

Đây toàn là mạng người á!

Nhưng gã to con vẫn không cam tâm, khi chuẩn bị tiếp tục lao về phía Minh Tể Tể, Trương Chí Hàm bỗng nhiên chạy đến, một chân hung hăng giẫm lên lưng gã.

“Đệt! Đồ xấu xa! Đến đứa trẻ ba tuổi rưỡi cũng không tha! Ông đây đá chết mày!”

Gã to con bị đau, bộc phát sức mạnh kinh người.

Rất nhanh gã và Trương Chí Hàm bắt đầu đánh nhau.

Tể Tể đứng ở bên cạnh nhìn, đoán chừng chú phó đạo diễn tức giận, cô bé cảm thấy cho chú phó đạo diễn đánh nhau trước với chú xấu xa một lúc cũng được.

Cô bé có hơi khát nước, bèn cất đôi chân ngắn ngủi lảo đảo đi đến bàn trà.

Nhìn trái nhìn phải, không nhìn thấy cốc nước, trái lại Tể Tể nhìn thấy một chiếc chai thủy tinh trong suốt, bên trong còn một hơn nửa chai nước.

Ánh mắt Tể Tể sáng lên, vội trườn qua xách lấy cổ chai nước, ngẩng đầu lên rót vào chiếc miệng nhỏ.

Nuốt xuống mấy hớp, đôi mắt to của Tể Tể chuyển động.

Cô bé cảm thấy mùi vị có hơi là lạ, không nhịn được mà chẹp chẹp miệng, thè lưỡi ra liếm liếm môi, rồi lại nhấp nhấp miệng.

Mùi vị nhạt đi rất nhiều.

Vậy uống thêm một chút thử coi sao.

Tóm lại trông cũng là nước, có lẽ uống một ít rồi sẽ cảm thấy khá dễ uống.

Thế là Tể Tể ôm chai lên, cho vào miệng, ngẩng chiếc đầu nhỏ uống như điên.

Uống hết hơn nửa chai, Tể Tể vẫn cảm thấy khát.

Cô bé nhìn trái nhìn phải, nhìn thấy trong ngăn kéo dưới bàn trà có một chai giống như nước.

Thế là Tể Tể cầm lên, tiếp tục uống.

Uống xong một chai, Tể Tể nhìn về phía Trương Chí Hàm.

Khi nhìn thấy hai ba chú phó đạo diễn và hai ba chú xấu xa, Tể Tể tưởng rằng bản thân buồn ngủ rồi.

Cô bé dụi dụi mắt, lại dụi mắt một cái.

Đúng là có hai ba chú phó đạo diễn và chú xấu xa!

Con ngươi của Tể Tể đột nhiên trợn trừng.

Tưởng rằng linh hồn của chú phó đạo diễn sắp rời khỏi cơ thể, dọa cho Tể Tể giật mình, đôi chân ngắn nhanh chóng chạy qua đó, tát cho Trương Chí Hàm và chú xấu xa mỗi người một cái tát vào lưng.

Bộp bộp hai tiếng.

Trương Chí Hàm bị gã to con đè lên mặt đất sắp tắt thở rên lên một tiếng, sau đó gã to con bị đau buông lỏng tay ra, cuối cùng anh ấy cũng có thể hít thở bình thường.

“Phù!”

“Phù!”

Đồng thời trong lúc hít thở bình thường, anh ấy đã đập một phát vào gáy của gã to con khiến đối phương ngất xỉu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free