Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1459:

Bạn nhỏ Bạc Niên sửng sốt.

Sao cậu bé không biết Tể Tể và cậu bé cùng nhau đi mua kem rồi, hơn nữa còn nói muốn đến nhà cậu bé chơi?

Nhưng nhìn thấy anh Tư Tước, lại nhìn chú Lăng Phong, bạn nhỏ Bạc Niên gần như không chần chờ nửa giây, nhanh chóng gật đầu.

“Đúng! Nhưng mà…. nhưng mà Tể Tể không muốn ăn kem nữa rồi. Bọn em… bọn em bây giờ lên xe về nhà đây.”

Không đợi Lăng Phong mở miệng, bạn nhỏ Bạc Niên nhanh chóng chạy mấy bước, như một làn khói chui vào trong xe.

“Chú tài xế, mau lái xe về nhà!”

Tài xế khó hiểu: “Dạ vâng, cậu Tiểu Niên.”

Tài xế hạ tấm kính gật đầu với Lăng Phong và Hoắc Tư Tước coi như chào hỏi, sau đó lái xe rời đi.

Khi xe nhà họ Bạc lái ngang qua, Lăng Phong nhìn vào trong xe từ cửa ghế lái.

Đừng nói là Tể Tể, đến bạn nhỏ Tiểu Niên chui vào trong xe anh ấy cũng không nhìn thấy.

Lăng Phong: “...”

Luôn có cảm giác bị lừa rồi!

Nhưng mà…cô chủ Tể Tể và cậu Bạc Niên đều không cao, đối phương lại đi xe việt dã, không nhìn thấy cũng đúng.

Anh ấy luôn cảm thấy con đường nghề nghiệp bao nhiêu năm của bản thân bị khiêu chiến rồi!

Đầu bên kia điện thoại, giọng nói nhàn nhạt của Hoắc Trầm Lệnh lại truyền tới.

“Lăng Phong, Tư Thần và Lục Hoài sắp tan học rồi!”

Lăng Phong nhìn thời gian, đúng là bên trường tiểu học sắp tan học rồi.

“Dạ vâng thưa ông chủ.”

Mang theo cái đầu ngập tràn nghi ngờ, Lăng Phong nhanh chóng lên xe.

Trông thấy Hoắc Tư Tước không có ý định lên xe, Lăng Phong nghi hoặc.

“Cậu Tư Tước, cậu…”

Hoắc Tư Tước cười ha ha.

“Chú Lăng Phong, tôi bỗng nhiên cực kỳ nhớ Tể Tể, Tiểu Tương và chú nhỏ, cố ý đến thăm, bây giờ tôi quay về trường đến căn tin ăn cơm đây.”

Lăng Phong: “....”

Anh ấy tin cậu Tư Tước mới lạ!

Bỏ đi!

Tóm lại ông chủ đã nói như vậy rồi, sau khi về đến nhà xe của trang viên, anh ấy trích camera hành trình ra xem liền biết rốt cuộc chuyện là như thế nào.

Lăng Phong khởi động xe, chào Hoắc Tư Tước, lái xe đến khu tiểu học đón người.

Đợi Lăng Phong vừa đi, Hoắc Tư Tước nhanh chóng xoay người chạy về phía cây cổ thụ bên phải.

Vương Tinh đi xe máy đang vẫy tay với cậu ấy.

“Nhanh! Anh Tước! Bên này!”

Hoắc Tư Tước cũng lo lắng cho Tể Tể, dù sao lúc để Tể Tể dịch chuyển nhanh chóng cũng không nhiều.

Nhất định con quỷ mà ông cậu của Vương Tinh gặp phải cực kỳ lợi hại.

Hoắc Tư Tước vừa đi đến đó, Vương Tinh lập tức dịch ra sau.

Hoắc Tư Tước nắm đầu xem, một chân đạp ga, chiếc xe rú lên một tiếng chạy vào con phố, đi thẳng đến nhà ông cậu của Vương Tinh.

Cốc An An che kín bản thân, giảm cảm giác tồn tại xuống cực thấp, đứng trong dòng người nhìn phương hướng Hoắc Tư Tước và Vương Tinh rời đi, cầm điện thoại ra gọi điện.

“Đi theo Hoắc Tư Tước, tìm đúng cơ hội đuổi người đi, mặc kệ sống chết!”

****

Nhà cậu của Vương Tinh, Trương Chí Hàm bị người ta dùng dây thừng siết cổ từ phía sau.

Trong nhà chỉ có một mình anh ấy, hơn nữa còn uống chút rượu, say bí tỉ rồi.

Khi bị người ta siết cổ, mới đầu anh ấy còn tưởng rằng bản thân không cẩn thận vướng phải sợi dây.

Đến khi hít thở ngày càng khó khăn, cuối cùng Trương Chí Hàm say bí tỉ cũng tỉnh táo lại rồi.

Đâu phải anh ấy ngủ không cẩn thận vướng đầu vào dây chứ, đây rõ ràng là có người từ phía sau siết cổ anh ấy, muốn đưa anh ấy đi gặp diêm vương mà!

Trương Chí Hàm ra sức giãy giụa, nhưng anh ấy say rượu, cả người không nghe theo sự sai bảo.

Không đến một lúc, anh ấy liền cảm thấy mình sắp toi đời rồi.

Trương Chí Hàm muốn khóc cũng không kịp.

Cuối cùng, không biết sức lực từ đâu đến, anh ấy đột nhiên đẩy người siết cổ mình ở phía sau ra, xiêu xiêu vẹo vẹo chạy xuống tầng.

Vừa chạy vừa sờ điện thoại, còn không nhìn rõ danh bạ đã trực tiếp ấn gọi.

“Cứu… cứu mạng với! Giết người rồi!”

Người nghe điện thoại chính là Vương Tinh sau khi tan học đi cùng với Hoắc Tư Tước, Trương Lực, Dương Thận ra sân bóng.

Nghe thấy lời của cậu mình nói, da đầu Vương Tinh tê dại.

Cậu ấy nghĩ cũng không nghĩ liền nói với Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Tước điên cuồng chạy đến trường mẫu giáo tìm Tể Tể.

Mà Trương Chí Hàm ở đầu bên kia chỉ nghe thấy một tiếng “cậu”, sau đó trượt chân, cùng với tiếng kêu thảm thiết cứ như vậy lộc cộc lộc cộc lăn xuống cầu thang.

Hai mắt Trương Chí Hàm trợn trừng, cảm thấy bản thân đến chết cũng không nhắm mắt.

Một trăm triệu còn chưa đến tài khoản lại bay đi rồi.

Đổi lấy một đồng địa phủ Thông bảo dùng để bảo mệnh.

Kết quả …

Con quỷ đòi mạng không đợi được lại đợi được một người lạ muốn giết chết anh ấy.

Anh ấy chết oan uổng mà!

Anh ấy tiêu một trăm triệu còn oan uổng hơn!

Khi trong đôi mắt anh ấy xuất hiện lá bùa dính trên cây búa sắt để ở dưới cầu thang, nội tâm ôm chút hy vọng nhỏ nhoi của Trương Chí Hàm hoàn toàn lạnh lẽo rồi.

Xong rồi!

Thật sự xong rồi!

Anh ấy thật sự sắp chết không nhắm mắt rồi!

Khi cái trán sắp đụng vào cái búa sắt, cổ áo của anh ấy bị người ta kéo lại.

Sau đó cả người bị ném ra ngoài.

Bịch một tiếng, cơ thể đập lên ghế sô pha mềm mại chỗ phòng khách không xa.

Thậm chí cả người lăn một vòng trong không trung, cái mông chạm vào ghế trước, sau đó là lưng và đầu.

Tính đàn hồi của sô pha quá tốt, gáy của Trương Trí Hâm chạm vào ghế sô pha, nảy liên tiếp mấy lần mới dừng lại được.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free