Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1458:
Thứ hai, sau khi vừa tan học, Tể Tể, Tương Tương Hoành, Kế Nguyên Tu chào tạm biệt với bạn nhỏ Bạc Niên xong, vừa ngồi lên xe chú Lăng Phong lái liền nhìn thấy anh hai vội vàng chạy đến.
Tể Tể rất ngạc nhiên.
“Anh hai, sao anh đến đây? Ăn cơm tối ở nhà rồi lại quay về trường tự học buổi tối sao?”
Hoắc Tư Tước chạy đến, thở hổn hển.
“Không phải, Tể Tể, là ông cậu của Vương Tinh…”
Hoắc Tư Tước chưa nói xong, Cửu U Minh Hỏa ở ấn đường của Tể Tể bỗng nhiên lóe lên.
Nhưng hôm nay người đến đón bọn họ không phải cha không phải bác cả cũng không phải chú ba hoặc là các anh Tư Lâm, anh cả, mà là chú Lăng Phong không biết thân phận của bọn họ.
Tể Tể cảm thấy chú phó đạo diễn có nguy hiểm, địa phủ Thông bảo đang gắng sức ngăn cản.
Con ngươi của Tể Tể chuyển động, trong cái khó ló cái khôn.
“Chú Lăng Phong, chú nhìn bên kia!”
Lăng Phong vốn đang ngồi trên ghế lái quay đầu lại nhìn Tể Tể và cậu Tư Tước, bỗng nhiên nghe thấy Tể Tể nói như vậy, còn tưởng rằng bên ngoài có gì đó, cực kỳ cảnh giác mà nhìn ra bên ngoài.
Tể Tể dùng thần thức dặn Tương Tư Hoành vài câu, hack camera hành trình trong xe, sau đó liền biến mất.
Hoắc Tư Tước nhất thời không kịp phản ứng, vừa định hét “Tể Tể”, lại chợt giật mình.
Tể Tể đi cứu người rồi.
Đồng thời, Lăng Phong phát hiện bên ngoài không có gì bất thường quay đầu lại, khuôn mặt lạnh lùng nhanh chóng tìm kiếm Tể Tể.
Kết quả phát hiện lúc này ba đứa nhóc trong xe chỉ còn lại cậu Tiểu Tương và cậu Nguyên Tu, cậu Tư Tước cũng vẫn còn ở bên ngoài.
Không thấy cô chủ nhỏ Tể Tể đâu nữa.
Lăng Phong nhíu mày.
“Cô chủ nhỏ Tể Tể đâu rồi?”
Ba người Hoắc Tư Tước, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đồng thanh.
Hoắc Tư Tước: “Tể Tể đi tìm bạn của em ấy rồi.”
Tương Tư Hoành: “Tể Tể đi mua kem rồi.”
Kế Nguyên Tu: “Tể Tể đi chơi rồi!”
Lăng Phong: “...”
Ba người Hoắc Tư Tước, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu: “...”
Kế Nguyên Tu ho khan một tiếng, có hơi lúng túng vừa muốn giải thích, Hoắc Tư Tước bình chân như vại, mở miệng bổ sung.
“Chú Lăng Phong, Tể Tể và bạn học của em ấy, bạn nhỏ Bạc Niên cùng nhau đi mua kem rồi, hơn nữa còn hẹn nhau đến nhà bạn nhỏ Bạc Niên chơi.”
Lăng Phong nghi ngờ: “Cậu Tư Tước, khi cô chủ Tể Tể lên xe không có nói là muốn đi chơi, hơn nữa còn nói tạm biệt với bạn nhỏ Bạc Niên rồi.”
Kế Nguyên Tu muốn cứu chữa, nhưng cậu ấy làm Linh Tổ Huyền Môn nhiều năm, vẫn luôn cao cao tại thượng được cung phụng, hoàn toàn không biết nói dối.
Cậu ấy còn chưa mở miệng, mặt đã đỏ lên trước rồi.
Trái lại Tương Tư Hoành nói dối không đỏ mặt, nhưng…. cậu ấy nhìn Hoắc Tư Tước, quyết định đợi Hoắc Tư Tước nói.
Dù sao người ghép lời nói của ba người bọn họ lại, nói ra nghe có vẻ giống câu chuyện như vậy là Hoắc Tư Tước.
Hoắc Tư Tước thổi tóc con trên trán, vẻ mặt tự nhiên ung dung.
“Tể Tể bỗng nhiên nhớ ra.”
Lăng Phong: “...”
Trông anh ấy dễ lừa như vậy sao?
Anh ấy là đội trưởng quản lý hàng ngàn vệ sĩ cấp cao dưới tay đấy!
“Cậu Tư Tước, vậy tôi xuống xe tìm tài xế nhà họ Bạc trước.”
Hoắc Tư Tước mặt không đổi sắc ngăn lại.
“Không cần đâu, chú Lăng Phong, khi nãy tôi đã nói qua với cha tôi rồi.”
Ánh mắt Lăng Phong cụp xuống, Hoắc Tư Tước nở nụ cười tùy ý, móc điện thoại từ trong túi quần ra.
Tương Tư Hoành trông thấy mà trợn mắt há mồm.
“Anh Tư Tước, không phải các anh đi học không được mang điện thoại sao?”
Hoắc Tư Tước cười không chút hoảng hốt.
“Đúng thế, nhưng lúc này là thời gian hết tiết mà Tiểu Tương.”
Tương Tư Hoành ồ lên một tiếng, tin thật rồi.
Lăng Phong: “...”
Lăng Phong vẫn không tin, quyết định gọi cho ông chủ của mình một cuộc điện thoại, xác minh một chút.
Nhưng điện thoại không có người nhận.
Căn cứ vào sự hiểu biết của Lăng Phong đối với ông chủ nhà mình, tám chín phần mười là ông chủ đang họp.
Nhưng anh ấy rất ít khi chủ động gọi điện thoại cho ông chủ của mình, ông chủ lại biết hôm nay anh ấy đến đón đám nhỏ, đoán chừng không tới ba phút, ông chủ nhà mình sẽ gọi điện thoại đến.
Hai phút sau, điện thoại vang lên.
“Lăng Phong, đón được đám Tể Tể rồi chứ?”
Lăng Phong ừm một tiếng: “Ông chủ, đã đón được rồi, nhưng cậu Tư Tước đến nói cô chủ Tể Tể đến nhà cậu Bạc Niên chơi rồi, còn từng nói với ngài.”
Hoắc Trầm Lệnh ở đầu bên kia điện thoại: “...Đúng, nói rồi.”
Bên phía Tư Tước xảy ra chuyện gì rồi?
Còn khiến Tể Tể nhất định phải nhanh chóng đi qua đó?
Lăng Phong ở đầu bên này điện thoại: “...”
Sao anh ấy lại có cảm giác ông chủ Hoắc đang nói dối?
Đúng lúc xe của nhà họ Bạc đi ngang qua xe nhà mình, Lăng Phong còn chưa gắt điện thoại, quyết đoán đẩy cửa xuống xe, ngăn xe nhà họ Bạc lại.
Ba người Hoắc Tư Tước, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu: “...”
Bạn nhỏ Bạc Niên từng gặp Lăng Phong, thế nên cậu bé ngồi ở phía sau, nhìn thấy chú Lăng Phong bỗng nhiên chặn xe nhà mình lại, còn tưởng rằng Tể Tể tìm cậu bé, lập tức bảo tài xế dừng xe lại.
Bản thân thì đẩy cửa xe, nhanh chóng từ trên ghế sau trượt xuống, chạy đến trước mặt Lăng Phong.
“Chú Lăng Phong, là Tể Tể…”
Bạn nhỏ Bạc Niên còn chưa nói xong, Hoắc Tư Tước nhanh chân đi đến cắt ngang lời cậu bé.
“Bạc Niên, không phải em với Tể Tể cùng nhau đi mua kem rồi sao? Sau đó nói mua xong kem lại cùng với Tể Tể về nhà em chơi.”