Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1455:
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cười: “Cảm ơn lời khen của bà nội!”
Bà cụ Hoắc phất tay, liếc xéo ông cụ Hoắc một cái, tùy ý ném chiếc gạt tàn trong tay xuống bàn trà.
“Trưa nay muốn ăn gì thì nói với bà nội, bà nội đích thân xuống bếp nấu cho các cháu!”
Vừa nghe đến ăn, Tể Tể cái gì cũng không muốn nghĩ nữa, trực tiếp chạy vọt đến.
“Bà nội, cháu muốn ăn thịt viên!”
Bà cụ Hoắc vui mừng không khép được miệng.
“Được được được! Bà nội đi làm ngay đây!”
Tương Tư Hoành trông thấy, cũng vội đi theo.
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn cười lên, dẫn Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần, Lục Hoài và Kế Nguyên Tu đến phòng khách nhỏ chơi.
Rất nhanh trong phòng khách lớn chỉ còn lại ông cụ Hoắc và ba người con trai.
Hoắc Trầm Huy nhìn năm quả táo đỏ bị mẹ ruột và Tể Tể đập nát thảm không lỡ nhìn, khóe miệng vểnh lên.
“Cha, mẹ con bảo đao chưa già nha!”
Ông cụ Hoắc liếc ông ấy.
“Cái giẫm chân lần trước giẫm nhẹ rồi?”
Hoắc Trầm Huy tắt máy ngay lập tức.
Hoắc Trầm Vân mơ hồ: “Cha, cái gì mà cái giẫm chân lần trước giẫm nhẹ rồi?”
Ông cụ Hoắc ngoài cười trong không cười nhìn anh ấy.
“Đến lúc ăn cơm con sẽ cảm nhận được!”
Hoắc Trầm Vân tò mò, còn rất mong đợi, trong đôi mắt trong suốt lộ ra ánh sáng ngây thơ.
“Vâng!”
Hoắc Trầm Huy từ nhỏ đến lớn chịu đủ “công kích lửa đạn” của cha mẹ không nhìn nổi nữa!
Hoắc Trầm Lệnh trực tiếp không đếm xỉa, nhìn Hoắc Trầm Huy.
“Chuyện bên phía Hoắc Chí Dũng đã điều tra rõ ràng rồi?”
Nói đến việc này, vẻ mặt Hoắc Trầm Huy nghiêm túc hơn.
“Điều tra rõ rồi, vừa nãy bọn nhóc đều ở đây, anh không tiện nói nhiều.”
Hoắc Trầm Vân nhướng mày: “Còn có chuyện khác?”
Hoắc Trầm Huy gật đầu, vẻ mặt có chút một lời khó nói hết.
“Cuộc sống riêng tư cực kỳ hỗn loạn, đều nói thỏ không ăn cỏ gần hang, gã thì hay rồi, ỷ mình làm chủ quản nho nhỏ ở hạng mục vịnh Lan Kỳ, con gái của cấp dưới bắt được một người liền xoẹt một người! Móng nhà càng là…. vì để đổ tiền vào trong túi của bản thân, ăn bớt ăn xén các kiểu!”
Vẻ mặt Hoắc Trầm Vân cũng trở nên một lời khó nói hết rồi.
Hoắc Trầm Lệnh: “Cự Sâm Nhiêm không ở bên đó sao??”
Hoắc Trầm Huy bắt kịp suy nghĩ của em trai.
“Cắn một miếng?”
Hoắc Trầm Vân: “Cự Sâm Nhiêm cắn cho Hoắc Chí Dũng một nhát? Hoắc Chí Dũng còn sống không?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Anh tự sắp xếp!”
Hoắc Trầm Huy hiểu ý.
“Được!”
Hoắc Trầm Vân rơi vào sương mù: “Nè nè nè, đợi đã, trả lời câu hỏi của em trước chứ anh cả.”
Điện thoại của Hoắc Trầm Lệnh vang lên, đứng lên đi nghe điện thoại.
Điện thoại của ông cụ Hoắc cũng vang lên, là điện thoại bên phía gia trang nhà họ Hoắc.
Hoắc Trầm Vân vẫn chưa từng đến gia trang nhà họ Hoắc, lúc này vẫn còn đang băn khoăn về việc anh cả, anh hai nói khi nãy.
“Anh cả, mau nói đi.”
Hoắc Trầm Huy cười nhạt: “Qua mấy ngày nữa em sẽ biết liền!”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Không!
Bây giờ anh ấy muốn biết liền mà!
Nhưng mặc cho Hoắc Trầm Vân thúc giục thế nào, Hoắc Trầm Huy phải gọi là bình tĩnh, không nói một chữ.
Hoắc Trầm Vân: “...”
Hoắc Trầm Vân say rượu chỉ cảm thấy rất đau đầu, nhưng cho dù thế nào cũng không cạy được miệng của anh cả.
Bên phía anh hai… anh ấy nhìn người đàn ông đứng bên cửa sổ, một tay đút túi quần, một tay nghe điện thoại, đến bóng lưng cũng lộ ra hơi thở lạnh lùng, đành từ bỏ suy nghĩ hỏi anh hai.
Lúc cơm trưa, chân của Hoắc Trầm Vân bỗng nhiên bị giẫm một cái, cái kiểu dùng sức nghiền đó.
Đau đến mức suýt nữa anh ấy hét lên tại chỗ.
Hoắc Trầm Huy ngồi ở bên cạnh, nhanh tay lẹ mắt gắp một miếng thịt viên nhét vào miệng của anh ấy.
Ngũ quan Hoắc Trầm Vân vặn vẹo: “Ưm ưm ưm…”
Hoắc Trầm Huy cười híp mắt giải thích: “Cha chúng ta nói rồi, khi ăn cơm sẽ cho em cảm nhận một chút.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Hiếm khi Hoắc Trầm Lệnh quan tâm em trai ngốc, gắp một miếng sườn kho tàu bỏ vào trong bát của em trai ngốc.
“Sườn kho tàu mẹ chúng ta làm, nếm thử đi.”
Cả người Hoắc Trầm Vân đều không ổn rồi.
Thịt viên trong miệng nhai cũng không được, không nhai cũng không được.
Giọng nói ngây ngô của Tể Tể từ bàn bên cạnh truyền đến.
“Chú ba, sườn thơm lắm… hấp dẫn.. mấy lần!”
Trong đầu Hoắc Trầm Vân bỗng thoáng qua khung cảnh Tể Tể vén áo lên, bộ ra chiếc bụng nhỏ, gảy thịt chọn cho anh ấy miếng sườn nóng hổi…
Hoắc Trầm Lệnh bỏ đũa xuống, bàn tay đặt trên ngực Hoắc Trầm Vân, ấn một cái thật mạnh xuống.
“Không thoải mái? Đi vệ sinh!”
Hoắc Trầm Vân sắp nôn ra: “...”
Mẹ nó anh ấy lại nuốt về rồi á!
Mẹ nó anh ấy…
Cảm nhận được ánh mắt sắc bén của ông cụ nhìn sang đây, cái gì Hoắc Trầm Vân cũng không quan tâm, luống cuống tay chân bò lên, xông thẳng vào nhà vệ sinh.
Tể Tể trông thấy, muốn hỏi thử.
Hoắc Tư Tước nhanh tay gắp một miếng tôm đưa vào miệng cô bé.
“Tể Tể ăn đi.”
Tể Tể cười: “Cảm ơn anh hai ~”
Người nhà họ Hoắc tề tụ ở nhà cũ, ngoại trừ Hoắc Trầm Vân ói như điên trong nhà vệ sinh, mọi người ăn cơm vui vẻ hòa thuận.
Mà bốn người Hoắc Khánh Từ, Thiệu Cảnh chạy ra từ nhà cũ, lúc này đều đang ở trong phòng khách sạn của mẹ con Hoắc Khánh Từ.
Bà ba Hoắc nghĩ lại mà sợ.
“Hoắc Ân trời đánh! Đúng là lương tâm bị chó ăn rồi! Lại dung túng bà điên Vệ Cẩm Lan kia đe dọa tôi ngay trước mặt!”