Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1454:
“Bộp!”
“Bộp!”
“Bộp!”
Liên tiếp ba tiếng, ba qủa táo đỏ còn lại trên đĩa trái cây thật sự bị đập vỡ vụn như lời Tể Tể nói.
Con ngươi của bà ba Hoắc chấn động, trước mắt tối sầm.
Cốc An An trông thấy, khẽ nhéo cánh tay của bà ta.
Lúc này bà ba Hoắc mới hoàn hồn, trong đầu hiện lên lời Cốc An An đã nói với bà ta trên đường đến đây.
Minh Tể Tể không phải là một đứa bé bình thường, có lẽ là bị thứ gì đó không sạch sẽ bám vào người rồi!
Vốn bà ba Hoắc không tin những thứ này, nhưng bây giờ nhìn thấy cảnh này, bà ta tin rồi!
Thế nên mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh mới nói muốn mời thầy nhà họ Kỷ ra tay, đúng, nhất định phải làm như vậy.
Nhưng phải làm sao để đưa được một mình Minh Tể Tể ra ngoài?
Với tình hình gươm súng đã sẵn sàng giữa bọn họ với bà cụ Hoắc bây giờ, hoàn toàn không có khả năng!
Bà ba Hoắc vừa sợ vừa nóng ruột, chỉ trong nháy mắt đầu đã đổ đầy mồ hôi.
Cốc An An kịp thời lên tiếng.
“Tể Tể, em dọa bà ba rồi.”
Tể Tể ngẩng đầu nhìn Cốc An An, khi ánh mắt liếc qua người Cốc An An, chú trọng liếc lên cổ của cô ta.
Hình như có vết đỏ như ẩn như hiện.
Cô bé xoa mắt, nhìn kỹ lại.
Không có rồi!
Tể Tể: “....”
Từ nhỏ Hoắc Tư Thần đã không thích Cốc An An, nghe cô ta nói Tể Tể như vậy liền không nhịn nữa.
“Tể Tể chỉ đập quả táo thôi, bản thân nhát gan thì đừng đến nhà tôi kiếm chuyện!”
Tương Tư Hoành tuyệt đối đứng về phía Tể Tể, cùng Hoắc Tư Thần có chung mối thù.
“Đúng! Tể Tể chỉ đập quả táo thôi!”
Mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh: “...”
Thứ bị đập là quả táo sao?
Bà già Vệ Cẩm Lan kia là đang uy hiếp bọn họ một cách trần trụi!
Nhìn như đập quả táo, thật ra… hận không thể trực tiếp cầm gạt tàn lên đánh bể đầu bác ba!
Vậy mà bà già Vệ Cẩm Lan kia lại nhịn được, không chào hỏi cái đầu của bác ba!
Nói xem có tức hay không!
Thấy bác ba bị dọa không hề nhẹ, Hoắc Khánh Từ vội vàng đến đỡ bà ta, thiện ý khuyên giải.
“Bác ba, chắc chắn quay về anh hai tôi sẽ nói chuyện của Chí Dũng cho Trầm Huy nghe. Có lẽ Trầm Huy sa thải Chí Dũng cũng là do hết cách, dù sao nghe nói lúc đó có rất nhiều người đều nhìn thấy.”
Nghe Hoắc Khánh Từ nói như vậy, bỗng bà ba Hoắc thoải mái hơn không ít.
Hoắc Khánh Từ lại nháy mắt với bà ta, bà ba Hoắc biết hôm nay không đòi được lợi, quyết định ngày mai lại đến.
Trước tiên phải giải quyết Minh Tể Tể bị thứ không sạch sẽ bám lên người đã!
Bằng không, nếu như Minh Tể Tể làm khó dễ, thân làm người bình thường bọn họ hoàn toàn không phải là đối thủ của con bé!
“Được được được! Có lời nói này của Khánh Từ bà, tôi liền yên tâm rồi!”
Ông cụ Hoắc luôn không lên tiếng vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, mở miệng.
“Chị dâu ba, chuyện của Chí Dũng ai hứa với bà thì bà đi tìm người đó! Không liên quan đến Hoắc Ân tôi, không liên quan đến nhà tôi!”
Bà ba Hoắc vừa định cãi lại, Hoắc Khánh Từ vội vàng vỗ lưng bà ta, trấn an.
“Bác ba, anh hai tôi đang lúc nóng giận mà, bà đừng chấp anh ấy. Đâu phải bà không biết anh hai tôi, tuyệt đối không phải là người vong ân phụ nghĩa. Năm xưa, ân tình nửa cái bánh ngô của bác ba, cả đời anh hai tôi…”
“Bộp” một tiếng vang lên, bà cụ Hoắc nắm lấy cái gạt tàn trong tay Tể Tể trực tiếp ném lên chân Hoắc Khánh Từ.
Hoắc Khánh Từ còn chưa nhìn xuống đất liền sợ đến mức kêu chói tia.
“Á á á!”
Thiệu Cảnh, bà ba Hoắc và Cốc An An cũng sợ không hề nhẹ, thấy bà cụ Hoắc lại cầm lấy một cái gạt tàn khác muốn ném qua đây, sợ đến mức vội vàng ôm đầu chạy ra ngoài.
Vừa chạy vừa gào lên “Giết người rồi! Bà cụ Hoắc muốn giết người rồi!”
****
Bốn người Hoắc Khánh Từ đến cả một buổi tối, gần như không ngủ nghỉ, lại bị dọa cho một trận, sau đó nhếch nhác chạy ra khỏi nhà cũ nhà họ Hoắc.
Hoắc Tư Thần trông thấy bọn họ chạy trốn có hơi tiếc nuối.
“Bà nội, độ chính xác của bà không được nha.”
Bà cụ Hoắc sững sờ một lát, tiếp đó một bàn tay đánh vào gáy cháu trai.
“Nếu như bà thật sự đập lên người Hoắc Khánh Từ, với khuôn mặt dày hơn trường thành mười lần của Hoắc Khánh Từ thì cả nhà họ Hoắc chúng ta đều bị bà ta lừa rồi!”
Hoắc Tư Thần không dám tin.
“Không thể chứ? Bà ta không cần về nhà của mình sao?”
Một bà cô bị gia tộc ngạch tên, nhưng cả nhà đều chuyển ra nước ngoài rồi.
Hoắc Tư Tước xoa chiếc đầu ngốc của em trai.
“Tư Thần, đi về tra câu “chân trần thì sợ gì người mang giày” thì em sẽ hiểu tại sao bà nội ném không chuẩn.”
Hoắc Tư Thần ngơ ngác ồ một tiếng.
Buổi tối trở về, chắc chắn cậu sẽ tìm hiểu.
Tể Tể xách cổ Thỏ Đen ở dưới đất lên.
“Thỏ Đen, tại sao bỗng nhiên mày lại chạy ra đây?”
Ban ngày ban mặt, Thỏ Đen không dám nói tiếng người.
Nó xoay xoay đầu, nhìn về phía Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn.
Hoắc Tư Cẩn cười đi sang.
“Tể Tể, bọn anh là đề phòng lỡ như, lỡ như Hoắc Khánh Từ mang theo camera nhỏ trên người thì sao? Đến khi đó nói bà nội cố ý đánh bọn họ, bà nội vì đe dọa, nhưng không thể để lại sơ hở.”
Bà cụ Hoắc giơ ngón tay cái với hai cháu trai lớn.
“Tư Lâm, Tư Cẩn, biểu hiện hôm nay của các cháu rất tốt!”