Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1447:

Vương Tinh trợn mắt há mồm.

“Hả?”

****

Thính lực của Tể Tể tốt, khi nghe thấy Bách Minh Tư nhắc đến mình, xác định anh Tư Lâm thật sự không sao, cô bé lập tức từ phía Hoắc Tư Lâm chạy đến.

“Anh Minh Tư, các anh đang nói đến Tể Tể sao?”

Bách Minh Tư cười gật đầu, xoa cái đầu nhỏ của Tể Tể.

“Đúng! Đang nói về Tể Tể.”

Nói rồi Bách Minh Tư chỉ vào Vương Tinh, giới thiệu với Tể Tể.

“Tể Tể, đây là Vương Tinh, cũng là bạn học cùng lớp của anh hai em, cậu của bạn ấy chính là chú phó đạo diễn đến tỉnh G quay chương trình của với em và Tiểu Tương.”

Tể Tể ngây người, con mắt to trợn tròn.

Bách Minh Tư vừa nói xong, bỗng nhiên nhanh chóng nhìn về phía Vương Tinh.

Đồng thời, con mắt trợn tròn của Tể Tể cũng từ từ híp lại.

Bách Minh Tư giơ tay, vỗ nhẹ một cái vào vai Vương Tinh.

Sợi máu người bình thường vốn không nhìn thấy từ từ hội tụ trên vai cậu ấy bỗng tan thành mây khói, ấn đường nhỏ của Tể Tể theo đó mà nhíu lại.

Vương Tinh không hiểu gì, khẽ nhún vai.

Thấy Tể Tể luôn nhìn chằm chằm vào cậu ấy, cậu ấy bị nhìn đến mức có chút không tự nhiên.

“Tể Tể?”

Tể Tể hoàn hồn, giọng nói non nớt đáp lại.

“Chào anh Vương Tinh ~”

Vương Tinh thở phào: “Chào Tể Tể, anh muốn hỏi ông cậu của anh…”

Tể Tể bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào cổ của Vương Tinh, mở miệng: “Anh Vương Tinh, dạo gần đây anh có bị con vật nhỏ nào, hoặc là thứ gì khác cắn bị thương ở cổ không?”

Vương Tinh lắc đầu.

“Không có.”

Tể Tể càng thấy lạ hơn.

Vừa nãy cô bé nhìn thấy trên cổ anh Vương Tinh có hai chấm đỏ tươi, nhưng hai chấm đó đã biến mất khi anh Minh Tư vỗ vai anh Vương Tinh rồi.

Trong đầu Tể Tể rối tung.

Lẽ nào cô bé nhìn sai rồi sao?

Nếu như bị con quỷ làm bị thương rồi, hẳn là trên người anh Vương Tinh sẽ có âm khí rất nồng.

Nhưng trên người anh Vương Tinh không hề có âm khí.

Bách Minh Tư cảm nhận được sự khác thường của Tể Tể, có hơi lo lắng nhìn cô bé.

“Tể Tể, em làm sao thế?”

Tể Tể lắc đầu, sau đó hỏi Bách Minh Tư.

“Anh Minh Tư, khi nãy anh có nhìn thấy hai chấm đỏ trên cổ anh Vương Tinh không? Rất nhỏ, nhưng cũng rất đỏ.”

Giống như chảy máu vậy.

Bách Minh Tư lắc đầu: “Anh không thấy.”

Tể Tể khó hiểu rồi, không nhịn được gãi gãi mái tóc bồng bềnh.

Đầu tóc cô bé có hơi rối loạn, bởi vì cả một đường hì hục chạy từ sau núi đến, búi tóc củ tỏi đáng yêu ban đầu đã hơi sụp xuống rồi.

Tóc rối lại nhiều, tuy rằng sợi dây cột tóc có hạt châu quấn quanh vẫn quật cường buộc trên lọn tóc của cô bé, nhưng có một phần ba số tóc đã rớt ra ngoài từ sớm rồi.

Gió vừa thổi đến, che mất hơn nửa cái trán của cô bé.

Bàn tay nhỏ mập mạp lại gãi tóc, tóc càng rối hơn.

Nhưng Tể Tể lại không hề hay bắt, khuôn mặt nhỏ mập mạp bởi vì không hiểu mà có phần tức giận, phồng lên, trông vô cùng đáng yêu.

Bởi vì cả đường chạy điên cuồng, không biết váy công chúa màu trắng va phải vết bùn từ chỗ nào, bên mép váy có hơi vàng.

Bách Minh Tư vén những sợi tóc rối bên má ra phía sau tai của cô bé, rồi nhẹ nhàng hỏi cô bé.

“Tể Tể, hay là về phòng thay quần áo, chải đầu trước nhé?”

Tể Tể nhất thời nghĩ không thông, cúi đầu nhìn váy công chúa bồng bềnh có phần vướng víu của mình, vội vàng gật đầu.

“Vâng ~”

Bách Minh Tư vội vàng đưa cô bé đi, Tể Tể lại bỗng nhiên lên tiếng.

“Anh Minh Tư, anh ở đây trông anh Vương Tinh nhé.”

Bách Minh Tư vừa nghĩ, gần như lập tực hiểu được ý của Tể Tể.

Tình hình của Vương Tinh không ổn, không thể rời người.

Bách Minh Tư thận trọng gật đầu.

“Tể Tể yên tâm, anh Minh Tư sẽ luôn đi ở cùng với cậu ấy.”

Tể Tể yên tâm, nhấc váy công chúa bồng bềnh lên.

Cái đầu nhỏ thò về phía trước, vẫn không nhìn thấy chân của mình, cô bé dứt khoát cứ nhấc váy như vậy bắt đầu hì hục chạy.

Xa xa nhìn lại, giống như một chiếc bánh gato váy công chúa màu trắng chạy như bay tại chỗ.

Bởi vì nhiều thịt, váy lại bồng bềnh, Tể Tể không nhìn thấy dưới chân, khi chạy nghiêng bên này ngả bên kia, ba người Dương Thận, Trương Lực và Vương Tinh trông thấy mà sợ hết hồn.

Vương Tinh: “Thế này… sẽ không ngã chứ?”

Bách Minh Tư cười cưng chiều.

“Không đâu! Tể Tể rất vững.”

Dương Thận và Trương Lực há miệng, trong đầu lóe lên khung cảnh Tể Tể đại sát tứ phương đối phó với đám quỷ, gật đầu thật mạnh.

“Đúng! Tể Tể vẫn luôn rất vững!”

Còn nghiêng ngả…. sao mà càng nhìn càng thấy đáng yêu?

Tể Tể chạy nghiêng trái nghiêng phải vẫn chưa chạy được bao xa, liền được Hoắc Tư Cẩn bế lên.

“Tể Tể, làm sao thế?”

Tể Tể chỉ vào váy: “Anh cả, váy của Tể Tể to quá rồi, phải đi thay váy.”

Hoắc Tư Cẩn cúi đầu nhìn, đúng là váy công chúa của Tể Tể rất to, khi bế Tể Tể lên làn váy vẫn tản ra bốn phía, bên mép váy còn có chút vết vàng, hơn nữa kiểu tóc công chúa buộc lúc trước cũng thảm không nỡ nhìn.

“Anh cả bế Tể Tể đi.”

Tể Tể cười hì hì, ôm lấy cổ Hoắc Tư Cẩn.

“Cảm ơn anh cả ~”

Hoắc Tư Cẩn cũng cười lên, bế Tể Tể nhanh chân đi đến phòng khách, lại nhanh chóng đi lên tầng đưa Tể Tể về phòng thay quần áo, chải đầu.

Không đến năm phút, Hoắc Tư Cẩn lại bế Tể Tể ra ngoài.

Áo dài tay thuần bông màu trắng mặc bên trong, phía trước ngực còn có một chiếc nơ bướm rất to màu hồng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free