Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1446:

Tương Tư Hoành cũng ghé lại.

“Anh, để em cũng thổi cho anh!”

Không đợi Hoắc Tư Lâm từ chối, Tương Tư Hoành hít một hơi thật sâu, sau đó ngẩng cái đầu nhỏ, bắt đầu thổi lên má của Hoắc Tư Lâm.

“Phù!”

Hoắc Tư Lâm chỉ cảm thấy có một luồng khí âm hàn xông thẳng vào má của anh ấy.

Trong tiếng kinh hô của các em trai, hai chân anh ấy rời đất, trực tiếp bị thổi đi rồi.

Hoắc Tư Lâm bị thổi bay: “...”

Anh em nhà họ Hoắc và bạn bè của Hoắc Tư Tước nhìn Hoắc Tư Lâm bị Tương Tư Hoành thổi bay: “...”

Lăng Phong và hai vệ sĩ canh giữ bên ngoài: “...”

Giây phút Hoắc Tư Lâm bị gió thổi bay, Tể Tể đã lao đến.

Tốc độ của Kế Nguyên Tu còn nhanh hơn, cơ thể vọt đến chỗ Hoắc Tư Lâm ngã, nhanh chóng đưa tay đỡ lấy anh ấy.

Hoắc Tư Lâm loạng choạng, vẻ mặt lúng túng.

“Cảm ơn chú nhỏ.”

Vẻ mặt Kế Nguyên Tu lo lắng nhìn anh ấy: “Bị dọa rồi nhỉ?”

Hoắc Tư Lâm vội lắc đầu.

“Không có không có, thế này không tính là gì.”

Suy cho cùng, anh ấy là một trong những anh trai đã thấy cảnh tượng lớn!

Lăng Phong và hai vệ sĩ khác đứng ở xa chuẩn bị đến cứu người: “...”

Thế này…. phải chăng là không khoa học?

Lăng Phong nhìn Kế Nguyên Tu, lại nhìn Hoắc Tư Lâm được cậu ấy đỡ đứng thẳng trên đất, lại nhìn Tương Tư Hoành phát ngốc ở bên kia, bộ não nhanh chóng hoạt động.

Nhưng cho dù nghĩ như thế nào, hình như đều nghĩ không thông…

Hoắc Tư Cẩn đi đến, ho khan một tiếng.

“Chú Lăng, Tể Tể, Tiểu Tương và chú nhỏ có sức mạnh trời sinh, loại chuyện này, càng ít người biết thì càng tốt.”

Lăng Phong nghiêm túc gật đầu: “Cậu Tư Cẩn yên tâm, cái gì tôi cũng không nhìn thấy.”

Nói xong anh ấy lại nhìn hai vệ sĩ phía sau lưng: “Vừa nãy các cậu nhìn thấy gì chưa?”

Hai vệ sĩ cực kỳ biết điều: “Bọn tôi đều đang quan sát bà cụ và cô Cốc rời đi, những thứ khác đều không biết.”

Hoắc Tư Cẩn cười khẽ một tiếng.

“Vậy bọn cháu tiếp tục tổ chức sinh nhật cho Tư Tước, đợi chút nữa sẽ có người mang bánh sinh nhật cho chú Lăng và mọi người.”

Lăng Phong và hai người vệ sĩ vội nói cảm ơn.

“Cảm ơn cậu Tư Cẩn.”

Khúc nhạc đệm qua đi, Hoắc Tư Cẩn gọi mọi người tiếp tục chơi.

Tể Tể và Tương Tư Hoành đã đi đến kiểm tra tình hình của Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn rút thời gian gọi điện thoại cho cha.

“Cha, bà ba dẫn theo Cốc An An đến trang viên rồi.”

Tin tức của Hoắc Trầm Lệnh rất nhanh.

“Cha biết rồi.”

Hoắc Tư Cẩn cũng không bất ngờ, dù sao Lăng Phong hay quản gia La đều do cha phát lương.

“Tể Tể nói Cốc An An rất kỳ lạ, em ấy cũng không nhìn ra được vấn đề.

Đầu kia điện thoại, khuôn mặt lạnh lùng của Hoắc Trầm Lệnh có thêm vài phần lạnh lẽo.

“Cha sẽ sắp xếp người để ý đến nó, các con chơi thế nào? Tư Tước vui không?”

Ánh mắt Hoắc Tư Cẩn liếc qua Hoắc Tư Tước đang chơi với các anh em bạn học, khóe môi giương lên.

“Rất vui.”

Hoắc Trầm Lệnh khẽ cười.

“Vậy thì tốt, cần cái gì thì cứ việc nói với quản gia La.”

“Vâng!”

Hai cha con lại nói mấy câu, lúc này Hoắc Tư Cẩn mới cúp điện thoại.

Vương Tinh mới khỏe lại, lần trước cậu ấy chưa gặp được Tể Tể, vẫn cực kỳ tò mò đối với Tể Tể vừa mềm mại vừa đáng yêu, sức chiến đấu bùng nổ trong miệng của các anh em.

Khi nãy, bởi vì bà ba Hoắc đến mới nhìn thấy một lần ở xa xa, lúc này tâm tư rục rịch.

Đề phòng lỡ như, cậu ấy vẫn hỏi Dương Thận nhiều thêm một câu.

“Dương Thận, cậu nói xem, Tể Tể thật sự có thể nhìn thấy thứ kia sao?”

Dương Thận: “Không chỉ có thể nhìn thấy! Mà còn là cái này!”

Dương Thận trực tiếp giơ hai ngón tay cái, vẻ mặt sùng bái.

Vương Tinh đè thấp giọng: “Lợi hại hơn cả Minh Tư sao?”

Trương Lực ghé đến.

“Đương nhiên là lợi hại! Minh Tư chủ yếu là vấn linh, Tể Tể sao…hình như cái gì cũng biết.”

Vương Tinh chậc một tiếng: “Hình như?”

Trương Lực: “Là thật đấy!”

Vương Tinh hít sâu một hơi, giọng nói đè càng thấp hơn.

“Vậy các cậu nói xem, nếu như tớ nói với Tư Tước, bảo Tể Tể rút chút thời gian đến nhà ông cậu của tớ xem thử, các anh trai của Tể Tể… có thể đồng ý không?”

Dương Thận và Trương Lực sợ ngây người.

“Nhà ông cậu của cậu… làm sao rồi?”

Vương Tinh: “Tớ cũng không nói ra được là sao, tóm lại chính là… mấy ngày qua tớ đến nhà ông cậu một chuyến, đi lần nào là lạnh sống lưng lần đấy.”

Dương Thận và Trương Lực: “Tìm Minh Tư chưa?”

Bách Minh Tư cười, đi đến.

“Xem rồi, nhưng mà chuyện này để Tể Tể đến giải quyết càng tốt hơn.”

Dương Thận và Trương Lực kinh ngạc:” Tại sao?”

Bách Minh Tư nghĩ đến có hơi buồn cười.

Hoa Quốc rất lớn!

Đất rộng vật nhiều, nhân khẩu cũng nhiều!

Nhưng mà, Hoa Quốc cũng nhỏ.

Sau khi cậu ấy điều tra, phát hiện ông cậu của Vương Tinh lại chính là phó đạo diễn lần trước đến thôn Quỷ Khóc - Trương Chí Hàm.

Tể Tể đã cho địa phủ Thông bảo, cũng nói nếu như có chuyện cô bé sẽ đến, đương nhiên cậu ấy sẽ không thay thế giữa đường.

Mà hơn nữa có thể khiến Tể Tể cho địa phủ Thông bảo, chắc hẳn vấn đề của ông cậu Vương Tinh không nhỏ.

Trái lại đợi đến khi Tể Tể đi đến đó, cậu ấy có thể đi cùng để học tập.

Nghĩ đến đây, Bách Minh Tư cười giải thích.

“Vương Minh, Tể Tể quen biết ông cậu của cậu, từng cho ông cậu của cậu bùa hộ mệnh.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free