Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1337:
Đạo diễn Mạc: “...Mọi người yên tâm? Lỡ như xoay người, chắc chắn là rơi xuống.”
Hoắc Trầm Vân: “Không yên tâm, thế nên tối nay tôi ở dưới cây canh giữ.”
Đạo diễn Mạc: “...”
Sếp nhỏ, chú của cháu muốn ở dưới cây canh giữ rồi, chú còn không biết xấu hổ mà đi về ngủ sao?
Thế là đám người đạo diễn Mạc chỉ đành ở dưới cây canh giữ.
Đến cả bữa cơm cũng giải quyết ở gốc cây.
Đừng nói, đều rất tốt.
Chính là…. trong núi nhiều muỗi thật đó.
Còn rất độc!
Đốt một chút hương muỗi chẳng có tác dụng.
Mỗi con đốt một vết cực to!
Nửa đêm còn lại còn là do Bách Minh Tư đưa bùa đuổi muỗi đến, đạo diễn Mạc và phó đạo diễn mới được giải thoát.
Đạo diễn Mạc phiền muộn cảm khái.
Quả nhiên trên đời không có bữa trưa miễn phí!
Một trăm triệu này thật sự kiếm được khó khăn quá đi!
****
Hai đứa nhóc Tể Tể và Tương Tư Hoành ngủ ở trên cây hơn hai mươi tiếng đồng hồ, khi tỉnh lại sắp là trưa ngày hôm sau rồi.
Đám đạo diễn Mạc ai nấy đều sắp thức thành gấu trúc rồi.
Xác định hai đứa nhóc tỉnh rồi, đạo diễn Mạc vội vàng ngẩng đầu lên hét.
“Tể Tể, chú tìm được cháu rồi, ở trên cây.”
Tể Tể ngủ say giấc bò lên, cúi đầu liếc xuống bên dưới.
Khi nhìn thấy đạo diễn Mạc gánh một quầng thâm mắt siêu đậm, trong đôi mắt to trắng đen rõ ràng tràn ngập kinh ngạc.
“Chú Mạc, mắt chú làm sao thế?”
Đạo diễn Mạc thức một đêm rồi lại một đêm: “...”
Tể Tể vác bánh xe, hì hà hì hục trèo xuống.
Đạo diễn Mạc giật nảy mình, sợ cô bé ngã ra đấy, vội vàng giơ hai tay, đứng dưới gốc cây làm tư thể đón người.
Tể Tể nhìn thấy mà cười hì hì.
“Chú Mạc, không sao, Tể Tể sẽ không ngã đâu.”
Nhìn thấy gốc cây chỉ có chú ba và phó đạo diễn, tuy nhiên camera đang mở, Tể Tể chớp chớp mắt, bỗng chốc camera mờ một chút.
Tể Tể chê tốc độ chậm chạp, bàn chân mập mạp giơ lên, chân nhỏ mập mạp vốn ở phía trên độ cao mười mét, nháy mắt chui vào trong vũng bùn bên cạnh đạo diễn Mạc.
Đạo diễn Mạc: “...”
Hoắc Trầm Vân và phó đạo diễn ở bên cạnh cùng nhau đi đến: “...”
Một chân khác của Tể Tể cũng dài ra, bước một cái, đứng vững vàng trên mặt đất.
Trong nháy mắt, Tể Tể chân siêu cấp dài mười mét lại biến thành Tể Tể mềm mềm đáng yêu như bình thường.
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn: “...”
Hoặc Trầm Vân đã trở nên gặp biến không sợ rồi.
“Tể Tể, ngủ đủ rồi chứ?”
Tể Tể cười cong cả mắt.
“Ngủ đủ rồi ngủ đủ rồi, chú ba, nhóm chú Mặc đi chậm quá đi mất, Tể Tể và anh Tiểu Tương cảm thấy phải lâu lắm các chú mới có thể tìm thấy Tể Tể và anh Tiểu Tương, thế nên bọn cháu quyết định ngủ trước một giấc.
”
Hoắc Trầm Vân cười híp mắt khen ngợi nhóc con.
“Phương pháp của Tể Tể và Tiểu Tương tuyệt vời vô cùng.”
Tể Tể càng cười tươi hơn rồi.
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn kinh ngạc bởi đôi chân siêu dài của Tể Tể vô thức nghiêng đầu nhìn Hoắc Trầm Vân.
Trong bốn con mắt của hai người đều đang viết: Trầm Vân, cậu nói như vậy, lương tâm của cậu không đau sao?
Hoắc Trầm Vân sờ vị trí trái tim của bản thân, cười như được mùa với đạo diễn Mạc và phó đạo diễn.
“Mỗi người một trăm triệu, đạo diễn Mạc, lương tâm của hai người không đau sao?”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn khiếp sợ.
“Sao cậu biết?”
“Thế nên anh trai hai tôi thực sự cho mỗi người một trăm triệu, để hai người đến…”
Có lẽ Tể Tể đang ở bên cạnh, Hoắc Trầm Vân nói năng thu liễm hơn rất nhiều.
“Quay chương trình thám hiểm hẳn hoi cho Tể Tể?”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn: “...”
Đệt!
Quả nhiên lúc bắt đầu thằng nhóc Hoắc Trầm Vân lừa bọn họ!
Thất sách rồi!
Sự tình bại lộ, ít nhiều đạo diễn Mạc và phó đạo diễn có hơi lúng túng.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, vừa cúi đầu, liền va phải chiếc đầu nhỏ không biết nhìn bọn họ từ khi nào của Tể Tể.
Tể Tể: “Chú Mạc, cha của Tể Tể cho hai người mỗi người một trăm triệu à?”
Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn: “...”
Lần này khó xử thật rồi!
Phó đạo diễn ho khan một tiếng, nhanh chóng giải thích.
“Đúng thế! Dù sao thì chi phí quay chụp ngoại cảnh, đặc biệt là chương trình thám hiểm, yêu cầu đối với thiết bị cực kỳ cao, bọn chú cần tiền để đổi toàn bộ thiết bị của ekip, đúng lúc cha của Tể Tể nói ông ấy ra tiền.”
Tể Tể ồ một tiếng.
“Vậy mọi người còn thiếu tiền không?”
Nghe thấy câu nói ngây thơ của Tể Tể, phó đạo diễn không nhịn được mà cười lên.
“Tể Tể à, ai lại chê tiền nhiều chứ.”
Tể Tể hiểu rồi.
Ý là một trăm triệu một người không đủ, thiếu tiền.
Hoắc Trầm Vân khoanh tay trước ngực, ngồi yên đợi kịch hay bắt đầu.
Nhắc đến tiền với Tể Tể à…
Tể Tể không để ý đến sự thay đổi trong ánh mắt của chú ba, sau khi xác nhận chú phó đạo diễn cảm thấy thiếu tiền, bàn tay nhỏ mập mạp khẽ vung lên một cái.
“Chú Phùng, chú xem thế này đã đủ chưa?”
Phó đạo diễn chỉ cảm thấy trước mắt thoáng qua một luồng ánh sáng đỏ, khi nhìn lại…
Cả người phó đạo diễn tê dại rồi.
Đạo diễn Mạc bị chặn bên ngoài bức tường từ tiền âm phủ.
“Thế này, thế này…”
Giọng nói của phó đạo diễn từ trong bức tường tiền âm phủ dày đặc truyền ra.
“Thế… này…”
Tể Tể cười híp mắt giải thích.
“Tiền đó! Nếu như không đủ, Tể Tể vẫn còn!”
Nói rồi Tể Tể lại chuẩn bị móc tiền ra.