Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1336:
Nhà sản xuất: “Năm người chúng ta chia tổ đi, đông tay nam bắc, mỗi hướng một người, đạo diễn Mạc đi cuối, bổ sung thiếu sót, thế nào?”
Đạo diễn Mạc: “Tôi không có ý kiến.”
Phó đạo diễn, Hứa Liệt, A Vong: “Bọn tôi cũng không có ý kiến.”
Nhà sản xuất vung tay một cái.
“Xuất phát!”
“Go go go!”
Sớm tìm ra hai sếp nhỏ, sớm quay về nghỉ ngơi ăn cơm.
Bọn họ sắp đói đến mức bụng dán vào lưng rồi.
Hai mươi phút sau, ai cũng không tìm thấy hai sếp nhỏ.
Sân bãi quá lớn, lại nhiều cây.
Nhóm đạo diễn Mạc lặng lẽ lấy điện thoại ra truyền tin cho nhau.
“Tìm thấy chưa?”
“Chưa thấy.”
“Tìm thấy chưa?”
“Chưa thấy.”
“Hai đứa nhóc này chạy đi đầu rồi chứ?”
“Đúng thế! Chỗ có thể giấu được bánh xe không nhiều mà, đều tìm hết rồi chứ?”
“Phía trong cùng có mấy bụi cỏ, vẫn chưa tìm.”
“Mau qua đó tìm đi, chắc là ở đó đấy.”
“Đúng! Tiểu Tương thích đi cùng với Tể Tể, tìm được một đứa đồng nghĩa với việc tìm thấy đứa còn lại.”
…
Mười phút sau, A Vong gào thét ở trong nhóm.
A Vong: “Không tìm thấy!”
Đạo diễn Mạc: “Sao thế được?”
Phó đạo diễn: “Hay là cậu chạy lệch rồi?”
Hứa Liệt: “Đi thẳng, có mấy cái bụi cỏ như vậy, vạch ra xem chưa?”
Nhà sản xuất: “Nhìn kỹ chút, đừng dọa sếp nhỏ!”
A Vong: “...”
An Vong chụp bụi cỏ dưới chân mình, gửi vào trong nhóm.
Đám đạo diễn Mạc: “...”
Tình huống gì đây?
Đạo diễn Mạc gửi dấu hỏi chấm vào trong nhóm.
“Mọi người đều đến vị trí đã bàn từ trước rồi chứ?”
Trong nhóm đồng thời trả lời.
“Đến rồi!”
Đạo diễn Mạc lại hỏi: “Đều không nhìn thấy sao?”
Trong nhóm lại đồng thời trả lời.
“Không nhìn thấy.”
Đạo diễn Mạc sờ cằm.
“Không nên mà.”
Đám phó đạo diễn của cảm thấy như vậy.
A Vong: “Không phải là chạy ra ngoài sân rồi đó chứ?”
Hứa Liệt: “Chắc không đâu.”
Nhà sản xuất: ‘Đừng nói, có khả năng.”
Đạo diễn Mạc: “Thế này đi, Hứa Liệt và A Vong đi ra ngoài sân tìm, nhớ cũng phải tìm bên chỗ sân nhà, nhỡ hai đứa đi về tìm Trầm Vân thì sao.”
Hứa Liệt và A Vong nhanh chóng trả lời.
“Được, đi luôn.”
Đạo diễn Mạc, phó đạo diễn, nhà sản xuất ở lại trong sân tiếp tục tìm.
Trò chơi này của bọn họ bắt đầu lúc bốn giờ hai mươi phút chiều, đến tận năm giờ rưỡi.
Đến cái bóng của sếp nhỏ cũng không thấy đâu.
Hoắc Trầm Vân và Kế Nguyên Tu quay về phòng nghỉ ngơi cũng bị kinh động rồi.
“Vẫn chưa tìm thấy?”
Đạo diễn Mạc lúng túng gật đầu.
“Lật khắp cả sân chơi rồi, quả thực không thấy.”
Phó đạo diễn bổ sung.
“Bọn tôi kiểm tra camera, từ lúc Tể Tể và bọn tôi tách ra đi vào trong sân đều bình thường, nhưng sau đó hai đứa nhỏ đi vào chỗ sâu nhất trong sân, ống kính bỗng nhiên bị nhiễu rồi.
”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Chắc chắn là Tể Tể làm mờ camera giám sát, không cho bọn họ nhìn thấy.
Hoắc Trầm Vân lại nhanh chóng kiểm ta một lượt lan can quanh sân.
Lan can không có chỗ nào bị phá hoại, hẳn là không tồn tại khả năng có động vật hoang dã đi vào.
Hơn nữa, hôm đầu tiên đến thôn Vô Nhai bọn họ đã hỏi trưởng thôn, mười mấy năm trong trong thôn chưa từng có động vật hoang dã xuất hiện.
Cho dù có hổ báo, vậy thì cũng ở trong rừng sâu, hơn nữa hổ báo, gấu đen, các loại động vật hoang dã rất ít khi rời khỏi lãnh thổ của bản thân.
Thế nên… Tể Tể và Tiểu Tương đi đâu rồi?
Sắc trời dần tối.
Hứa Liệt và A Vong tìm ở bên ngoài cũng trở về rồi.
Vẻ mặt nóng ruột, rõ ràng là không tìm thấy.
Đạo diễn Mạc muốn báo cả cảnh sát.
Kế Nguyên Tu sâu kín lên tiếng.
“Để cháu đi cho.”
Lúc này Hoắc Trầm Vân mới nhớ ra, thằng nhóc Kế Nguyên Tu này không phải người!
“Mẹ nó! Sao anh lại quên mất chuyện này!”
Kế Nguyên Tu nhìn anh ấy.
“Quan tâm thì loạn.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Đám đạo diễn Mạc: “Nguyên Tu, cậu Nguyên, mau đi nhìn thử đi, đúng là nóng ruột muốn chết mà.”
Kế Nguyên Tu nhấc tay, một luồng ánh sáng vàng nhàn nhạt xuyên qua màn đêm.
Khi nhìn thấy Tể Tể và Tiểu Tương ngủ trên hai thân cây ở hai phía đông tây trong chỗ sâu nhất của sân bãi, khóe miệng của bé rồng gần hai ngàn tuổi giật giật.
“Tể Tể và Tiểu Tương ngủ rồi.”
Hoắc Trầm Vân: “Ngủ ở đâu?”
Kế Nguyên Tu: “Chỗ sâu nhất trên sân, trên cây thứ mười ba phía đông và cây thứ mười lăm phía tây.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Đám người đạo diễn Mạc vắt chân lên cổ mà chạy, chia ra hai phía tìm người.
Lần lượt nhìn thấy hai đứa nhóc đỡ bánh xe nằm trên cành cây cao hơn mười mét, đám đạo diễn Mạc sắp tự kỷ rồi.
Ồ hô!
Còn có thể giấu như vậy hả!
Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ lại gần như vậy!
Dù sao thì cây cao, hơn nữa phía dưới thông thoáng, hoàn toàn không có bất cứ điểm nào có thể túm được hoặc là có thể dẫm lên, bọn họ cũng đâu phải khỉ, sao mà lên được?
Cách này bị bọn họ loại ra khỏi đầu đầu tiên.
Kết quả…
Hiện thực tát bốp một phát lên mặt bọn họ.
Đạo diễn Mạc đứng dưới cây, gọi điện thoại, ngẩng đầu nhìn Tể Tể vểnh một chân lên.
“Trầm Vân, làm sao bây giờ? Bên này đâu có thang mây.”
Hoắc Trầm Vân nghĩ đến Tể Tể cần nghỉ ngơi, cười híp mắt nói.
“Không sao, để con bé ngủ đi.”
Đạo diễn Mạc: “Ở trên cây?”
Hoắc Trầm Vân: “Không thì sao, anh có thể bò được lên đưa Tể Tể xuống không?”
Đạo diễn Mạc: “Nguyên Tu có thể.”
Kế Nguyên Tu đồng ý cách nói của Hoắc Trầm Vân.
“Không cần đón xuống, để Tể Tể ngủ đi, đợi con bé ngủ đủ rồi sẽ tỉnh lại, tự mình sẽ xuống được.”