Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1333:
Đợi khi Bách Minh Dạ lau mặt cho Tể Tể xong, anh ấy ôm Tể Tể vào lòng, rửa sạch bàn tay nhỏ lấm bẩn của cô bé, lại tỏ ý bảo Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu cũng rửa tay đi, bản thân thì nói chuyện với cục trưởng An.
“Trước khi cục trưởng An đến đây có từng đến thôn Quỷ Khóc không?”
An Tấn Vân lắc đầu.
“Không có, tình hình bên phía thôn Quỷ Khóc đặc biệt, bên tỉnh hạ lệnh giao toàn quyền cho trưởng phòng Hùng và đội trưởng Trần ở bộ môn đặc biệt xử lý.”
Hoắc Trầm Vân hiểu rồi.
Chẳng trách An Tấn Vân cảm thấy khẩu cung có vấn đề, nhưng vẫn kiên trì đến đây tìm Tể Tể và Bách Minh Tư hỏi cho rõ ràng.
Thế này là chưa đánh trực diện với Hùng Kỳ và Trần Kiến Đào.
“Như vậy à… vậy chắc hẳn chút nữa sau khi cục trưởng An nói chuyện xong với Tể Tể và Minh Tư, vẫn phải chạy đến thôn Quỷ Khóc một chuyến rồi.”
An Tấn Vấn: “Hả?”
Đã rửa xong tay cho Tể Tể, Hoắc Trầm Vân vừa lau tay cho Tể Tể, vừa giải thích.
“Chính là ý trên mặt chữ.”
An Tấn Vân mờ mịt.
Cho dù là như vậy, ông ấy vẫn kiên định nói chuyện trước với Tể Tể và Bách Minh Tư.
Địa điểm quay chụp nằm trong khu rừng bên phía tây ngôi nhà lớn bọn họ thuê, An Tấn Vân dẫn một lớn một nhỏ vào trong phòng nói chuyện.
Hoắc Trầm Vân và cả Kế Nguyên Tu, thân làm trưởng bối nên cũng đi cùng.
Đám đạo diễn Mạc rất tò mò, cũng chuẩn bị ghé lại xem, bị đồng chí cảnh sát đến cùng An Tấn Vân ngăn lại.
Đồng chí cảnh sát nói vô cùng uyển chuyển.
“Đạo diễn Mạc, mọi người ở bên này đi, đông người cũng không quá tốt.”
Đạo diễn Mạc sờ sờ mũi.
“Khẩu cung như thế nào mà khiến cục trưởng của các anh đích thân chạy một chuyến như vậy?”
Cả đi lẫn về, phải mất một ngày ấy.
Đồng chí cảnh sát kín miệng, cuối cùng không nói một chữ.
Mà ở trong sân, khi An Tấn Vân nói chuyện với Tể Tể cực kỳ từ ái.
“Tể Tể, cháu còn nhớ sau khi cháu đi lạc ở thành phố N, đi vào trong bãi đỗ xe, vô tình nhìn thấy một nhà ba người Vương Hải Châu không?”
Tể Tể gật đầu.
“Nhớ ạ!”
Không phải cô bé lạc đường mới gặp được, là cô bé cố tình chạy đến cứu người.
Tể Tể Tương rằng cả nhà Vương Hải Châu vẫn xảy ra chuyện rồi, nóng ruột hỏi.
“Cục trưởng An, nhà dì Vương vẫn xảy ra chuyện rồi sao?”
An Tấn Vân nghi hoặc: “Vẫn?”
Bách Minh Tư vội vàng đến cứu.
“Cục trưởng An, khi cháu tìm thấy Tể Tể, chắc là Tể Tể nhìn thấy tình huống nhà Vương Hải Châu không mấy tốt, tưởng rằng xảy ra chuyện rồi.”
Tể Tể nhìn anh Minh Tư, lại nhìn cục trưởng An nhìn cô bé chằm chằm, sau cùng quả quyết nói theo anh Minh Tư.
“Đúng!”
An Tấn Vân: “!!!”
Bạn nhỏ Tể Tể, mắt của bác An không có mù nhé!
An Tấn Vân ho khan một tiếng, quyết định hỏi Bách Minh Tư trước.
Hỏi một lượt, phát hiện lời nói của Bách Minh Tư không quá khác biệt với ghi chép trước đó của đồng chí cảnh sát.
Bởi vì đã mấy ngày trôi qua, khi Bách Minh Tư nói đến, có đôi chỗ quên mất, nhưng những phần quan trọng đều giống nhau.
Chi dựa vào lời khai của Bách Minh Tư, An Tấn Vân cũng không thể nói chàng trai mới lớn này có nói dối.
Dù sao quay mấy ngày rồi, có quên cũng rất bình thường.
Cuối cùng An Tấn Vân mới hỏi đến trọng điểm.
“Thế các cháu có nhìn thấy hai tên bắt cóc kia bị cuốn vào cửa xe với trần xe như thế nào không?”
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn ngập nước, mở to mắt nói dối.
“Không có ~”
Bách Minh Tư: “Không biết.”
An Tấn Vân: “....”
Hoắc Trầm Vân đứng bên cạnh nghe nhìn, vẫn luôn không lên tiếng cắt ngang, cũng không cho bất kỳ nhắc nhở nào.
Lúc này, nhìn thấy khuôn mặt khiếp sợ của An Tấn Vân, anh ấy hơi buồn cười.
Thủ đoạn và sức mạnh không thuộc về mình, đúng là làm khó cục trưởng An ngài rồi.
An Tấn Vân không tin ma quỷ, lại hỏi mấy lần.
Mấy lần sau đó đều là hỏi vòng vo.
Tể Tể bắt đầu có hơi thấp thỏm, phát hiện bản thân nói dối nhưng chú ba không hề nói cô bé, bé càng nói càng trôi chảy.
Đó chính là, cho dù An Tấn Vân hỏi như thế nào, bé luôn miệng cắn chặt không biết.
Bách Minh Tư thấy Tể Tể lanh trí như vậy, đáy mắt đều mang theo ý cười.
“Cục trưởng An, bọn cháu thực sự không biết, khi cháu tìm thấy Tể Tể, hai tên bắt cóc kia đã như vậy rồi.”
An Tấn Vân: “...”
Còng tay vào cửa xe và trần xe?”
Nói ra thì ai tin chứ?
Đừng nói là ông ấy, người trong cả cục cảnh sát của ông ấy đều không tin đó có được không?
Thế nên ông ấy mới đích thân đến chuyến này.
Kết quả…
Hoắc Trầm Vân tốt bụng nhắc nhở ông ấy.
“Cục trưởng An, có lẽ trưởng phòng Hùng Kỳ, với cả đội trưởng Trần biết gì đó, không bằng ngài đến thôn Quỷ Khóc hỏi thử xem?”
An Tấn Vân: “...”
Ông ấy nghi ngờ mấy chú cháu nhà này biết chân tướng, nhưng mà cứ không nói!
Nhưng ông ấy không có chứng cứ!
****
An Tấn Vân không có chứng cứ không cam tâm, lại hỏi thêm mấy câu hỏi.
Câu hỏi Tể Tể trả lời được thì trả lời, không trả lời được thì nhìn Bách Minh Tư.
Tuy rằng Bách Minh Tư là học sinh cấp 2, nhưng từng trải hơn rất nhiều so với học sinh cấp 2 bình thường, từ lâu đã tự mình gánh vác được rồi.
Thể nên đáp án thật sự không chút sơ hở.
An Tấn Vân vắt hết chất xám, cuối cùng rơi vào bế tắc.
Tể Tể nhìn ông ấy, nghĩ đến lời nói của chú ba, giọng điệu của cô bé non nớt nhắc nhở ông ấy.