Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1332:

Tể Tể cười híp mắt, đôi mắt to tròn lấp lánh lấp lánh.

“Không sao không sao, tối hôm qua Tể Tể ăn quỷ núi, các dì lại còn cầm tóc của Tể Tể, tăng thêm hai phần sức mạnh, Tể Tể không tốn sức.”

Tể Tể nói xong, bàn tay nhỏ nhắn đã thu lại rồi.

Hoắc Trầm Vân nghe vậy, vội vàng đứng lên đi về phía đạo diễn Mạc.

Tể Tể tiếp tục cúi đầu ăn cháo, cắn một miếng bánh mì còn to hơn mặt của cô bé.

Tương Tư Hoành vội lấy bánh mì ra, xé thành từng miếng nhỏ.

“Tể Tể, ăn miếng nhỏ, mỗi ngụm một miếng.”

Tể Tể cười híp mắt nói cảm ơn.

“Cảm ơn anh Tiểu Tương, anh Tiểu Tương cũng ăn đi.”

Ấn đường của bạn nhỏ Tương Tư Hoành sắp kẹp chết cả con muỗi cuối cùng cũng thả lỏng rồi, nhìn bàn tay nhỏ của Tể Tể, ăn một miếng bánh mì.

Bỗng chốc vui vẻ.

Khi mấy người bạn nhỏ Tể Tể ăn sáng, đạo diễn Mạc tìm lí do, đưa ba nữ đồng nghiệp ra khỏi thôn Vô Nhai.

Nửa đường, Bách Minh Tư nhờ Hoắc Trầm Vân giúp đỡ đưa cho ba nữ đồng nghiệp mỗi người một lá bùa bình an, đề phòng lỡ như.

Mười giờ sáng.

Chương trình thám hiểm chính thức quay chụp.

Đây là lần đầu tiên Tể Tể nhìn thấy máy quay phim, tò mò đủ thứ.

Đạo diễn Mạc chăm chú nhìn vào máy quay phim bỗng nhiên nhận được điện thoại.

“Xin hỏi là Mạc Tuyết Lâm đạo diễn Mạc đúng không? Đây là cục cảnh sát thành phố N của tỉnh G, tôi là cục trưởng An Tấn Vân.”

Đạo diễn Mặc ra hiệu bảo phó đạo diễn đến quan sát máy quay, ông ấy đi đến chỗ vắng nghe điện thoại.

“Chào cục trưởng An, tôi là Mạc Tuyết Lâm, xin hỏi có việc gì không?”

“Là thế này, bên chỗ tôi có một phần khẩu cung cần cháu trai, cháu gái của diễn viên Hoắc Trầm Vân xác nhận một chút.”

Đạo diễn Mạc: “Khẩu cung gì?”

An Tấn Vân ngồi trong phòng làm việc nhìn khẩu cung trước mặt, lại nhìn hai tên trộm cướp bị cửa xe và nóc xe cuốn vào, ấn đường càng ngày càng nhíu chặt.

“Liên quan đến việc bắt cóc một nhà ba người của cô Vương Hải Châu, Minh Tể Tể và Bách Minh Tư cũng là đương sự.”

Đạo diễn Mạc nhìn Tể Tể đang “thám hiểm”, cười đáp lời.

“Hóa ra là như vậy, nhưng mà cục trưởng An, chúng tôi đang ở thôn Vô Nhai của thị trấn Vân Thạch, ngài xem…”

Cục trưởng An: “Tôi đích thân qua đó một chuyến.”

Đạo diễn Mạc: “Được.”

Khẩu cung như thế nào, khiến cho cục trưởng cũng không tin?

****

Khi An Tấn Vân đến thôn Vô Nhai, Tể Tể còn đang cầm chiếc xẻng nhỏ của tổ đạo cụ, đi theo phía sau chú ba và chú nhỏ, cùng với bạn nhỏ Tương Tư Hoành, cùng nhau đi thám hiểm.

Chương trình thám hiểm --- đào mìn.

Đạo diễn Mạc, phó đạo diễn và mọi người trái lo phải nghĩ, cuối cùng quyết định cho hai bạn nhỏ hoạt động dã ngoại trường mẫu giáo làm thành chương trình thám hiểm.

Nhưng mà lại có tiết mục đào mìn như hiện nay.

Khi Hoắc Trầm Vân biết chuyện, cực kỳ cạn lời.

Nhưng mà, sau khi anh ấy dẫn Tể Tể và bạn nhỏ Tương Tư Hoành tiến vào khu vực bãi mìn, bắt đầu “thám hiểm đào mìn”, anh ấy chơi còn vui hơn cả hai bạn nhỏ.

Vốn dĩ Kế Nguyên Tu không muốn chơi cái này.

Cảm thấy rất trẻ con.

Cậu ấy có thể một phát nhìn ra được chỗ nào có mìn, chỗ nào không có.

Nhưng mà nhìn mãi nhìn mãi, cũng gia nhập vào tiểu đội đào mìn.

Đám đạo diễn Mạc nhìn thấy, cười lên.

Chương trình thám hiểm này vô cùng thành công.

Hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng hoàn toàn không nhận thức được bản chất của tiết mục nảy sinh biến hóa.

Hai bạn nhỏ mẫu giáo thực sự đào mìn đào đến mức quên trời quên đất.

Đợi đến khi Tể Tể quét sạch hai quả mìn cuối cùng, đã hai tiếng đồng hồ trôi qua rồi.

An Tấn Vân cũng nhẫn nại, luôn đợi ở bên ngoài trường quay.

Đợi đến khi đạo diễn Mạc hô “Cut”, ông ấy mới chào hỏi mọi người và Hoắc Trầm Vân.

“Cậu ba Hoắc.”

Từ chỗ đạo diễn Mạc, Hoắc Trầm Vân đã biết mục đích An Tấn Vân đến đây, cũng cười chào hỏi với ông ấy.

“Cục trưởng An.”

Đám nhỏ Tể Tể cũng chào theo.

“Chào cục trưởng An.”

An Tấn Vân cười híp mắt đáp lại, ánh mắt nhìn một lượt đám nhỏ, cuối cùng rơi trên người Tể Tể đứng ở giữa.

“Tể Tể?”

Tể Tể cũng cười híp mắt, khuôn mặt mập mạp vẫn còn vết muỗi đốt, trên trán trên đầu ngón tay đều là những giọt mồ hôi nho nhỏ.

Giọng sữa cực kỳ vui mừng.

“Cục trưởng An tìm Tể Tể có việc gì sao?”

An Tấn Vân cười gật đầu.

Bách Minh Tư từ bên kia cầm lấy khăn lông chia cho Tể Tể, Tiểu Tương và Kế Nguyên Tu.

“Lau mồ hôi.”

Ba đứa nhỏ vừa cầm khăn lông lau mặt, vừa vui tươi hớn hở nói cảm ơn.

“Cảm ơn anh Minh Tư (Minh Tư).”

Tương Tư Hoành lau mồ hôi nhất nhanh, Kế Nguyên Tu lau vô cùng kỹ càng, cẩn thận.

Tể Tể lau lung tung vài cái, khăn lông lướt qua khuôn mặt nhỏ mập mạp, coi như xong chuyện rồi.

Trên miệng, trên cằm vẫn còn mồ hôi.

Bách Minh Tư dở khóc dở cười, vội cầm lấy khăn lông lau mặt cho cô bé.

Tể Tể nghiêng đầu.

“Ấy?”

Bách Minh Tư cười giải thích.

“Chưa lau sạch, anh Minh Tư lại giúp Tể Tể lau.”

Tể Tể cười hì hì, nghiên cái đầu nhỏ mặc cho anh Minh Tư lau mặt cho cô bé.

An Tấn Vân vẫn luôn cười.

“Chắc hẳn vị này là bạn nhỏ Bách Minh Tư mấy hôm trước cùng Tể Tể xuất phát từ thủ đô đến thành phố N nhỉ.”

Bách Minh Tư gật đầu.

“Cục trưởng An, cháu là Bách Minh Tư.”

Hoắc Trầm Vân bê một chậu nước sạch tới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free