Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1330:

“Người anh em, đồ đạc để trong túi quần của cậu cũng không ít nhỉ.”

Bách Minh Tư không nhịn được cười.

“Tôi cũng thường xuyên ra ngoài rèn luyện, thế nên sẽ mang theo một số nhu yếu phẩm.”

Thầy Cát Mẫn cười ha hả.

Ăn uống no nê, một người lớn ba đứa nhỏ dập lửa, lại chôn xương vào trong đất, xác định không có bất cứ sơ sót nào, liền bắt đầu xuống núi.

Bởi vì có bùa đuổi muỗi của Bách Minh Tư, từ sau khi Tể Tể dán bùa đuổi muỗi lên thì không còn bị con muỗi nhằm vào nữa.

Thầy Cát Mẫn cũng sợ muỗi, không không dám làm phiền thiếu niên huyền môn vẽ cho ông ấy một lá bùa đuổi muỗi, bèn dứt khoát biến thành nguyên hình, một con gà trống nhỏ đi theo phía sau bọn họ, nhanh chóng xuyên qua núi rừng.

Tể Tể nhìn thấy ông ấy chạy mà ngã trái ngã phải, dứt khoát nhấc ông ấy lên, lại cho vào trong túi.

“Như vậy nhanh hơn!”

Thầy Cát Mẫn: “...”

Được rồi!

Coi như ông ấy tiện đường quá giang!

Khi về đến căn nhà lớn, trời đã sáng hẳn.

Nhóm đạo diễn Mạc đang ăn sáng, còn để lại không ít cháo nóng và bánh mì ở trong nồi, đợi mấy người Bách Minh Tư quay về.

Ba đồng nghiệp nữ hận không thể vây quanh Hoắc Trầm Vân mọi lúc mọi nơi, trong đầu không ngừng hiện lên con quỷ đen thui tối qua bọn họ nhìn thấy.

Nắm chặt sợi tóc của Tể Tể ở trong tay, ban ngày ban mặt cũng run rẩy.

Khi cửa lớn được mở ra, Hoắc Trầm Vân vô thức nhìn sang.

Bách Minh Tư nắm lấy tay trái của Tể Tể, Kế Nguyên Tu đứng bên tay phải.

Giọng nói non nớt của Tể Tể vang lên.

“Chú ba, bọn cháu về rồi!”

Hoắc Trầm Vân vội xông đến đó, ôm Tể Tể lên.

“Tốt tốt tốt! Quay về là tốt, đói chưa? Chú ba lập tức dẫn Tể Tể đi ăn đồ ăn ngon.”

Cúi đầu nhìn một cái, Hoắc Trầm Vân phát hiện khuôn mặt của cháu gái đỏ đỏ, còn có rất nhiều nốt nhỏ.

Lại nhìn cánh tay và trên đôi chân nhỏ, cũng là một mảnh nốt đỏ.

Hoắc Trầm Vân thấy căng thẳng.

“Tể Tể, mặt của cháu…”

Tể Tể vội cười giải thích.

“Không sao không sao, chú ba, chỉ là Tể Tể bị muỗi đốt thôi, nhưng mà sau đó anh Minh Tư cho Tể Tể lá bùa đuổi muỗi rồi, Tể Tể cũng không còn bị đốt nữa. Anh Minh Tư còn bôi cả thuốc cho Tể Tể, đã không còn ngứa rồi.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Hoắc Trầm Vân vỗ vỗ vai Bách Minh Tư.

“Minh Tư, cảm ơn cháu nhé.”

Bách Minh Tư cười: “Chú Trầm Vân, nên làm mà, cháu cũng là anh của Tể Tể.”

Hoắc Trầm Vân gật đầu, khi ánh mắt rơi trên cái trán của Kế Nguyên Tu, nhất thời sững người.

“Nguyên Tu, trán của em… bị ai đánh đấy?”

Kế Nguyên Tu nhanh chóng giải thích: “Anh ba, em không cẩn thận đụng phải.”

Đồng thời Tể Tể mở miệng nói.

“Chú ba, là do Tể Tể không cẩn thận đụng vào.”

Hoắc Trầm Vân: “...

Nhìn Tể Tể áy náy, lại nhìn Kế Nguyên Tu lúng túng, nhất thời Hoắc Trầm Vân không biết nên nói gì.

“Mọi người gặc phải con quỷ lợi hại gì rồi sao?”

Tể Tể vội lắc đầu: “Không có, không có.”

Kế Nguyên Tu: “Chính là làm một thí nghiệm nhỏ, kết quả thất bại rồi.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Thí nghiệm gì thất bại mà có thể lưu lại một vết đấm trên trán của bé rồng Tổ Linh huyền môn?

Còn đen xì xì!

Nhưng mà, trông tinh thần của hai đứa bé hình như đều không tệ, Hoắc Trầm Vân không hỏi nhiều thêm.

Tai vách mạch rừng, muốn biết tình hình cụ thể, sau khi về nhà có thời gian thì hỏi.

Anh ấy lo lắng Tể Tể đói bụng.

“Tể Tể, đi, đi ăn cơm.”

Tể Tể ôm lấy cổ Hoắc Trầm Vân, nhỏ giọng giải thích với anh ấy.

“Chú ba, bọn cháu ăn rồi, ăn cả một buổi tối.”

Hoắc Trầm Vân: “Hả?”

Đạo diễn Mạc ghé lại, vẻ mặt kinh hãi.

“Ăn cả một buổi tối? Ăn ở đâu? Những thứ kia đủ để Tể Tể cháu ăn một buổi tối? Thế phải nhiều như nào á?”

Còn nữa!

Bọn họ ở trong nhà thấp tha thấp thỏm lo lắng sợ hãi một buổi tối, kết quả các cháu nói các cháu ăn cơm cả một buổi tối ở trong rừng?

Đây là chuyện người làm?

Với lại, ăn cái gì mà có thể ăn cả buổi tối?

****

Bách Minh Tư đi đến, cười giải thích.

“Đạo diễn Mạc, Tể Tể nói ăn một buổi tối là ăn thỏ nướng cả một buổi tối.”

Đạo diễn Mạc: “...”

Được rồi!

Đây là sếp nhỏ, không thể tính toán so đo.

Ông ấy còn tưởng rằng sếp nhỏ ở trong rừng ăn con quỷ cả một buổi tối cơ.

Vậy thì phải có bao nhiêu con quỷ chứ!

Dù sao thì bởi vì Tể Tể thích ăn âm khí, thích ăn quỷ, ông ấy có ấn tượng mãi rồi!

Tương Tư Hoành đã bê một bát cháo to từ bên phía phòng bếp tới, tung tăng chạy đến bàn trống trong sân.

“Tể Tể, ăn cơm.”

Nhìn thấy trên vết đỏ trên cánh tay, trên đùi của Tể Tể, ấn đường Tương Tư Hoành nhíu chặt lại.

Tể Tể lại vội vàng giải thích một lượt.

Tương Tư Hoành mím cái miệng nhỏ.

“Lần sau anh đi cùng với em.”

Tể Tể cười híp mắt, gật đầu.

“Dạ được.”

Nhưng mà Tể Tể lại bổ sung một câu.

“Nhưng mà anh Tiểu Tương ơi, cho dù anh đi cùng với Tể Tể, là do Tể Tể hút muỗi chứ không phải là anh, chắc là muỗi sẽ không đốt anh Tiểu Tương đâu nhỉ?”

Bởi vì anh Tiểu Tương chết rồi!

Tương Tư Hoành: “...”

Tương Tư Hoành cắn răng.

“Đợi chút nữa anh vào trong rừng đứng thử xem.”

Tể Tể: “...”

Tương Tư Hoành múc cho cô bé một bát cháo trắng.

“Tể Tể, mau ăn đi.”

Tể Tể sờ chiếc bụng nhỏ.

Lại nhìn ánh mắt ngập tràn mong đợi của anh Tiểu Tương, Tể Tể cảm thấy ăn thêm một bát cháo trắng cũng không có gì.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free