Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1329:

Thầy Cát Mẫn yên tâm rồi, còn tò mò.

“Thỏ Đen, Hổ Nhỏ? Đây đều là những yêu quái khác do chị bé đại nuôi dưỡng sao?”

Tể Tể cười hì hì giải thích.

“Không phải Tể Tể nuôi, là bọn nó không ngoan, Tể Tể để bọn nó làm việc trong trang viên đó.”

Thầy Cát Mẫn: “...”

Được rồi!

Làm việc thì làm việc!

Yêu quái già sống một nghìn năm trăm năm như ông ấy, có việc gì mà ông ấy không làm được?

Thỏ không phải vấn đề, thỏ ăn chay!

Nhưng hổ…

Thầy Cát Mẫn phiền muộn!

****

Nói được mấy câu, chiếc bụng nhỏ của Tể Tể lại một lần nữa kêu lên ọc ọc.

Bách Minh Tư bế bé lên, nhanh chóng đi về phía khu rừng nhìn thấy thỏ khi trước.

Thầy Cát Lâm và Kế Nguyên Tu vội đuổi theo.

Sau khi đến nơi Bách Minh Tư phát hiện thỏ, Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu đi bắt thỏ, thầy Cát Mẫn tìm một số cành cây khô để nhóm lửa.

Thậm chí còn dựng được một cái giá cao cao, tiện chút nữa nướng thỏ ăn.

Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu quay trở lại rất nhanh, trong tay hai người xách mười bảy mười tám con thỏ, mỗi một con thỏ đều cực kỳ béo mập.

Thầy Cát Mẫn nhìn thấy con thỏ to béo mập cũng nuốt nước miếng theo.

Cũng có một khoảng thời gian ông ấy không ăn thịt nướng rồi, thèm rồi.

Kế Nguyên Tu đoán lượng cơm của Tể Tể, bỏ con thỏ đã bắt được xuống, quay người lại đi vào trong rừng.

Không biết Bách Minh Tư tìm đâu ra được một ít lá sen.

“Thầy Cát Mẫn, ông biết làm thỏ lá sen không?”

Thầy Cát Mẫn cười ha ha.

“Tất nhiên là biết!”

Chẳng có món thịt rừng nào mà thầy Cát Mẫn không biết làm!

Thế là tối hôm nay, Kế Nguyên Tu đi khắp núi tìm thỏ, Bách Minh Tư phụ trách làm sạch, thầy Cát Mẫn phụ trách nướng thịt.

Còn bạn nhỏ Tể Tể ấy à, phụ trách thả sức ăn.

Thầy Cát Mẫn cũng ăn.

Khi đưa cho Bách Minh Tư, Bách Minh Tư lắc đầu.

“Cái đó… dạo gần đây tôi ăn chay.”

Thầy Cát Mẫn: “Nhóc con mới lớn như cậu, ăn chay làm gì chứ?”

Bách Minh Tư cười cũng không giải thích.

Cậu ấy không chỉ ăn chay, mọi người trong trang viên nhà họ Hoắc đều ăn chay.

Thực sự là tác dụng chậm sau khi Tể Tể làm thịt nướng quá lớn!

Muốn quên cũng không quên được.

Đợi khi Kế Nguyên Tu lại xách thỏ trở về, thầy Cát Mẫn nhét cho cậu ấy một chiếc đùi thỏ to.

“Ăn đi.”

Kế Nguyên Tu nhìn đùi thỏ, lại nhìn Bách Minh Tư đang ăn quả dại không biết tên, lại nhìn Tể Tể đang ăn thịt thỏ thơm phức…

Thầy Cát Mẫn: “Tổ Linh, không phải ngài cũng ăn chay đó chứ?”

Kế Nguyên Tu lắc đầu.

“Tôi ăn thịt!”

Trước khi tu vi không thụt lùi, cậu ấy đã ích cốc rồi.

Nhưng bây giờ, để thích ứng với thời đại này, không bị dòng nước lũ của thời đại nuốt lấy, cậu ấy cũng bắt đầu ăn cơm.

Hơn nữa còn thích ăn thịt.

“Cảm ơn!”

Nói cảm ơn xong, Kế Nguyên Tu nhìn số lượng thỏ không nhiều, vừa ăn đùi thỏ, vừa xoay người đi vào trong rừng một lần nữa.

Mỗi một lần đi, số thỏ Kế Nguyên Tu xách về sẽ ít hơn lần trước mấy con.

Sắc trời tờ mờ sáng, Kế Nguyên Tu xách hai con thỏ cuối cùng của núi rừng trở về.

Thầy Cát Mẫn vừa nhìn, có hơi ngạc nhiên.

“Hai con?”

Kế Nguyên Tu gật đầu.

“Hai con cuối cùng.”

Thầy Cát Mẫn: “....Ăn cạn kiệt rồi?:

Kế Nguyên Tu lại gật gật đầu.

Tể Tể ăn thịt đến mức khắp miệng đầy dầu mỡ chẹp chẹp cái miệng nhỏ, ánh mắt rơi trên hai con thỏ lông xám.

Hai con thỏ lông xám co ru, sợ đến mức liên tục đạp chân.

Nhưng bọn nó bị Kế Nguyên Tu xách tai, hoàn toàn không chạy nổi.

Tể Tể nhìn bọn chúng.

“Chú nhỏ, trông hai con thỏ này gầy quá! Chẳng có thịt gì cả!”

Tể Tể vỗ vỗ chiếc bụng nhỏ.

“Tể Tể đã ăn no rồi, chú nhỏ chú vẫn chưa no có phải không?”

Kế Nguyên Tu vội vàng lắc đầu.

“Không! Chú nhỏ no rồi.”

Tuy rằng Tể Tể không ngừng ăn uống, nhưng mỗi lần cậu ấy trở về, Tể Tể cũng sẽ nhét cho cậu ấy mấy cái đùi thỏ, cậu ấy thực sự no rồi

Khu rừng sâu này rộng hơn mười ngàn mẫu, cậu ấy đã không nhớ bản thân đi bắt thỏ bao nhiêu lần rồi.

Sợ Tể Tể không tin, Kế Nguyên Tu ngại ngùng sờ cái bụng hơi nhô lên của bản thân.

“Thật sự no rồi.”

Tể Tể liếc một cái, cười lên hì hì.

“Hóa ra chú nhỏ cũng ăn no rồi à, Tể Tể còn tưởng rằng chú nhỏ vẫn chưa ăn no, thế nên mới lại đi bắt thỏ cơ.”

Kế Nguyên Tu: “...”

Tể Tể à, chú nhỏ là sợ cháu chưa ăn no, thế nên mới đi bắt thỏ á.

Thầy Cát Mẫn cũng rất no.

Bách Minh Tư không ăn thịt.

Nhìn Kế Nguyên Tu xách hai con thỏ xám gầy gò. Bách Minh Tư đề nghị.

“Nếu đã ăn no cả rồi, chi bằng thả nó ra?”

Tể Tể và thầy Cát Mẫn nhanh chóng gật đầu.

“Được! Đợi lần sau đến, bọn nó nuôi chính mình béo tối rồi chúng ta lại bắt nó ăn!”

Hai con thỏ lông xám: “...”

May mà bọn nó chỉ là thỏ bình thường, nếu như là yêu quái, chắc là bọn nó trực tiếp emo* rồi!

*Ngôn ngữ mạng, nghĩa là buồn, thương cảm.

Kế Nguyên Tu cũng không có ý kiến, cậu ấy phóng sinh hai con thỏ.

Hai con thỏ xám vừa có được tự do, tung người chạy như điên, nháy mắt đã không thấy bóng dáng.

Bách Minh Tư lấy khăn giấy ra đưa cho Tể Tể.

“Tể Tể, em lau miệng đi.”

Tể Tể nhận lấy: “Cảm ơn anh Minh Tư.”

Bách Minh Tư lại chia khăn giấy cho thầy Cát Mẫn và Kế Nguyên Tu.

Thầy Cát Mẫn chậc chậc cảm thán.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free