Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1256:
“Không phải nó không muốn nuốt chúng ta, mà do nó không thể không nhổ chúng ta ra!” Lần này, Hoắc Trầm Vân không cần giải thích tiếp, bởi đạo diễn Mạc đã vui mừng lên tiếng nói thay.
“Là Tể Tể!”
Phó đạo diễn: “Khụ khụ khụ... Nhất định là thế!”
Hứa Liệt: “Vậy còn chần chờ gì nữa, nó không dám nuốt chúng ta, chỉ có thể nhốt chúng ta ở đây, mọi người mau nôn cho bằng sạch đi!”
A Vong: “Ọe!”
Nhà sản xuất: “Ọe... Ọe...”
Mắt Quỷ Vực: “...”
Trong vô vàn con ngươi nhỏ của mắt Quỷ Vực lóe lên sự hung bạo và tàn độc, chúng nhúc nhích liên hồi, như muốn thoát ra khỏi con mắt màu vàng to lớn, lao thẳng về phía họ.
A Vong: “Tới tới!”
Hứa Liệt: “Tới cái gì?”
A Vong lại ói ra thêm một đống lớn, sắp ói tới nhũn cả người rồi.
Lúc này, nhà sản xuất đứng bên cạnh lại “nối nghiệp”.
“Hội chứng sợ lỗ!”
A Vong hít sâu một hơi, phải tựa vào người Hứa Liệt mới không ngã xuống.
“Tôi bị mắc hội chứng sợ những thứ to lớn, tôi thật sự rất sợ mấy tên ngốc to con.”
Mắt Quỷ Vực: “... Muốn...”
A Vong lau chất nhầy dính trên mắt, cảnh vật trước mắt rõ ràng hơn nhiều.
“Tôi nói thật đấy! Tôi thật sự rất sợ những kẻ ngốc to con mà!”
Mắt Quỷ Vực: “...”
Hoắc Trầm Vân bỗng cất tiếng: “Mọi người nhìn xung quanh thử xem.”
Sự chú ý của nhóm người đạo diễn Mạc lập tức bị dời từ đỉnh đầu sang chỗ khác, đợi tới khi nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh, cả năm người lập tức thấy ớn lạnh sống lưng.
Khắp bốn phương tám hướng đầy rẫy những con mắt to lớn màu vàng.
Trong mỗi một con mắt màu vàng to lớn đó lại có vô số đôi mắt nhỏ màu vàng khác.
Hình ảnh đó...
Nhà sản xuất: “Má ơi, cả người tôi nổi đầy da gà rồi này!”
Đạo diễn Mạc cố gắng bình tĩnh lại: “Hiện chúng ta đang ở đâu vậy?”
Phó đạo diễn ôm ngực, ho khan liên hồi, muốn nói lại không dám nói. Anh ấy cảm giác trong mũi vẫn còn đầy chất nôn, không ra được mà càng không nuốt xuống được, cảm giác kinh tởm lại khó chịu vô cùng, làm anh ấy chẳng còn sức đâu mà động não.
Bởi một khi động não, há miệng, là anh ấy lại nôn thốc nôn tháo.
Thịt nướng cùng bia, rượu đế, rượu đỏ ăn đêm qua cũng lũ lượt trào ra ngoài...
Nói thật, mùi của cái đống vừa bị phun ra... thật sự không dễ ngửi chút nào.
Nhóm đạo diễn Mạc cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, bởi tối qua họ cùng ngồi ăn trên một bàn cơm mà.
Thế là năm người lại bắt đầu nôn thốc nôn tháo lần thứ ba.
Đúng lúc này, cuối cùng vô số cặp mắt nhỏ cũng thoát ra khỏi con mắt to lớn, nhào thẳng tới những nơi trí mạng của họ như trái tim, ấn đường và linh đài.
Trong một thoáng chớp mắt, Hoắc Trầm Vân lại xông ra phía, đứng chắn trước mặt mọi người. Có điều đám mắt nhỏ màu vàng kia lại ập tới từ khắp bốn phương tám hướng, khiến anh ấy không tài nào ngăn cản nổi.
Nhất thời, lòng Hoắc Trầm Vân nóng như lửa đốt. Nhóm đạo diễn Mạc cũng một lần nữa cảm nhận được cái chết đang tới gần, nhưng hiện mọi người đã không còn đường lui, chỉ còn nước chờ đợi thời gian tử vong đếm ngược từng giây.
Đúng lúc này, Hoắc Trầm Vân bỗng lên tiếng: “Nó không dám giết chúng ta, khả năng cao chúng ta đang ở bên trong con mắt màu vàng kia, thế nên nếu muốn ra ngoài...”
Năm người đạo diễn Mạc lập tức hiểu ra, trăm miệng một lời đáp: “Cào nát nó.”
Con ngươi mắt Quỷ Vực co nhỏ lại, Hoắc Trầm Vân cảm nhận được cả không gian như rung lên, đáy mắt anh ấy lập tức sáng bừng...
Đoán đúng rồi!
“Xông lên! Cào nát nó!”
Mắt Quỷ Vực: “...”
Đệt!
Đám con người vô liêm sỉ này, sao mà còn hung tàn hơn cả nó nữa vậy!
Đây là con mắt!
Con mắt đấy!
Sao có thể cào nát con mắt được?
Sẽ mù mất!
Mắt Quỷ Vực vừa tức vừa sợ, vội lùi nhanh về phía sau!
Lúc này, ở bên ngoài con mắt, nó lại nghe thấy giọng nói lạnh lẽo như băng, ớn lạnh cả người của Minh Tể Tể.
“Mắt Quỷ Vực, mau thả nhóm chú ba của Tể Tể ra, hơn nữa phải đảm bảo họ bình an vô sự, bằng không... Bản Tể Tể sẽ xóa sổ bộ tộc Quỷ Vực khỏi Sổ Sinh Tử của địa phủ! Từ giờ cho đến hàng nghìn, hàng vạn năm sau, mắt Quỷ Vực sẽ biến mất khỏi dòng lịch sử, mà mày sẽ trở thành mắt tội nhân muôn đời của tộc mắt Quỷ Vực!”
Mắt Quỷ Vực: “...”
****
Hốc mắt truyền tới cảm giác đau đớn vô cùng, mắt Quỷ Vực vặn vẹo.
Tuy Tể Tể vẫn không biết mắt Quỷ Vực được ẩn giấu ở đâu nhưng cô bé vẫn tiếp tục tỏa ra lực lượng uy hiếp mắt Quỷ Vực không hề lưu tình chút nào.
“Nhân danh trữ quân địa phủ, triệu hoán …”
Chữ “Sổ” còn chưa kịp thốt ra thì Tể Tể nhìn thấy mặt đất ở cách đó không xa nứt ra một khe hở, đám người chú ba bỗng nhiên xuất hiện ở đó.
Tay béo mập của Tể Tể duỗi ra, năm ngón tay mở ra.
Đám người Hoắc Trầm Vân cảm nhận được có lực lượng cường đại hút lấy bọn họ.
Chờ tới khi sáu người bọn họ phản ứng lại thì phát hiện mắt Quỷ Vực ở bốn phương tám hướng đã biến mất.
Cái mùi dính nhớp làm người ra ghê tởm cũng không còn nữa.
Sáu người Hoắc Trầm Vân: “Ai đó?”
Đầu tiên, Hoắc Trầm Vân nhìn về phía Tể Tể cách đó không xa.
Trong nháy mắt sáu người chú ba được mắt Quỷ Vực thả ra thì Tể Tể vội thu tay lại, cúi người nghiêng đầu lau đi vết máu nơi khóe miệng.
Sau khi xác định không còn gì bất thường thì Tể Tể mới chạy bạch bạch tới chỗ bọn họ.