Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1255:

Nôn lên mặt nó!

Không!

Cái thứ kia chỉ có mỗi mắt thôi, không có mặt!

Nôn lên mắt nó!

Bỗng nhiên Hoắc Trầm Vân nhìn chằm chằm mặt đất rồi nói: “Đạo diễn Mạc, mọi người nhìn xuống mặt đất đi!”

Tể Tể đã đi tới chỗ.

“Chú ba, mọi người mau…”

Từ “mắt” còn chưa kịp phát ra thì Tể Tể nhìn thấy tròng mắt màu vàng vẩn đục chợt lóe trước mặt.

Trong lòng hoảng hốt, Tể Tể vội chạy tới chỗ chú ba với tốc độ nhanh nhất.

Nhưng vẫn chậm!

Một hàng sáu người chú ba biến mắt ngay trước mắt cô bé.

Tể Tể: “…”

****

Một khi Tể Tể kích động lên, nội thương mà bé vẫn luôn cố dằn xuống lập tức trỗi dậy.

Bé há miệng, phun ra một ngụm máu tươi.

Mắt Quỷ Vực bắt nhóm chú ba đi rồi!

Với cái thói hung ác, khát máu của nó, nhất định đang lùng sục những linh hồn tươi sống ở khắp nơi để gia tăng thực lực của bản thân. Thế nên một khi bị mắt Quỷ Vực bắt đi, tính mạng của nhóm chú ba chắc chắn gặp nguy hiểm.

Tể Tể làm lơ cơn đau mãnh liệt trong người, cố gắng ngưng tụ hơn một nửa sức mạnh hoàng quyền tuyệt đối.

“Bổn Tể Tể tuyên bố: toàn bộ quỷ quái trong Quỷ Vực không được tàn sát, hãm hại con người, bằng không sẽ hồn phi phách tán!”

Sau khi thông báo xong mệnh lệnh mới, Tể Tể lập tức phun tận ba, bốn ngụm máu tươi.

Lúc này, mắt Quỷ Vực sắp cắn nuốt toàn bộ sáu người Hoắc Trầm Vân - hiện đã đi được nửa đường, bỗng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đầy khủng bố hướng thẳng về phía trung tâm của con mắt.

Vô vàn con ngươi màu vàng bên trong mắt Quỷ Vực nhảy nhót, gào thét điên cuồng. Sau đó, cái miệng tạo thành từ những con ngươi đó tức giận phun sáu người đã bị cắn nuốt hết một nửa ra, trông chúng có vẻ rất không cam lòng.

Sáu người Hoắc Trầm Vân đã bị hằng hà sa số con ngươi nuốt hết nửa người, tiến vào một nơi tối om, phủ đầy chất lỏng nhão nhoét, dính dớp: “...”

Vừa được thả tự do, sáu người vội quay sang hỏi thăm nhau.

Đạo diễn Mạc: “Mọi người sao rồi?”

Phó đạo diễn: “Ban nãy đã xảy ra chuyện?”

Đạo diễn Mạc: “Đằng trước có con mắt màu vàng khổng lồ!”

Hoắc Trầm Vân: “Là mắt Quỷ Vực, khả năng cao chúng ta đã bị nó nuốt.”

Hứa Liệt: “Nói đúng ra là bị nuốt một nửa.”

A Vong: “Mắt của tôi… mấy thứ dính trên mặt là cái quái gì vậy hả?”

Mọi người cẩn thận quan sát đối phương, lại sờ mặt mình, nhìn đống chất nhầy màu vàng xen lẫn sắc xanh trên tay, nhà sản xuất là người đầu tiên không chịu nổi mà ói ra.

“Oẹ!”

Đạo diễn Mạc cảm giác hình như trên miệng cũng có thứ gì dính dính, bèn vươn tay sờ, sau đó không chịu nổi mà che miệng nôn khan theo.

“Oẹ… oẹ…“

Hứa Liệt cố gắng nhịn xuống, nhưng cuối cùng vẫn không nghẹn nổi, sau đó nhập hội nôn ói với A Vong.

Phó đạo diễn hai tay chống hông, ngửa đầu xem bầu trời. Lúc nhìn thấy mắt Quỷ Vực lơ lửng trên đỉnh đầu, cả người toả ra ý xấu dày đặc, dịch trong dạ dày ông ấy tức khắc cuộn trào mãnh liệt, sắp nôn ra tới nơi lại vì chủ nhân bị dọa mà nuốt ngược trở về theo phản xạ.

Hoắc Trầm Vân trợn mắt nhìn phó đạo diễn. Vốn anh ấy đã đè được cảm giác buồn nôn kia xuống, nhưng vừa nhìn thấy tình trạng này của phó đạo diễn, gương mặt dính đầy chất nhầy của anh ấy chợt dúm lại, trông cực dữ tợn: “Ọe!”

Phó đạo diễn quay ngoắt mặt lại nhìn anh ấy, sau khi muộn màng nhận ra thứ mình vừa nuốt xuống là gì, hai mắt lập tức trợn trừng như sắp lòi ra ngoài tới nơi, bàng hoàng tới quên cả thở, chất nôn đang mắc kẹt trong cổ họng cũng vì vậy mà trào thẳng lên mũi, lên miệng, phun tung tóe ra ngoài: “Ọe! Khụ khụ khụ… ọe… Khụ khụ khụ… Ọe…“

Hoắc Trầm Vân: “…“

Hoắc Trầm Vân nhắm mắt lại, điên cuồng nôn mửa. Cảm giác còn ghê tởm, kinh khủng hơn cái lần nhìn thấy Tể Tể tổ chức nướng thịt nữa.

Nhóm người đạo diễn Mạc vội quay qua nhìn, lúc thấy gương mặt và đầu tóc dính đầy chất nôn chua lè chua lét của phó đạo diễn, cả đám lập tức ôm bụng nôn thốc nôn tháo tiếp.

Mắt Quỷ Vực lạnh lùng nhìn họ chằm chằm, khí thế oán độc, khát máu đó khiến cho đám Hoắc Trầm Vân tê tái cả da đầu, vô thức ngửa mặt lên nhìn.

Lúc mọi người nhìn thấy mắt Quỷ Vực to tướng đang lơ lửng trên đỉnh đầu, cả đám đồng thời nuốt nước miếng. Sau đó lại nhớ ra ban nãy họ vừa nôn xong, còn chưa kịp súc miệng, thế là cả bọn lại bắt đầu cúi mặt nôn như điên.

Mắt Quỷ Vực: “...”

Giọng nói âm u, lạnh lẽo của mắt Quỷ Vực vang lên từ khắp bốn phương tám hướng xung quanh họ: “Còn dám nôn nữa, tao sẽ ngay lập tức nuốt chửng tụi mày!”

Sáu người Hoắc Trầm Vân: “...”

Cơn sóng trào ngược từ dạ dày lên kia lại bị họ chặn đứng trong miệng...

Nôn ra thì sợ cả đám sẽ bị mắt Quỷ Vực nuốt chửng.

Nhưng không nôn... Cứ ngậm hoài trong miệng thế này chắc chắn bản thân sẽ chết vì kinh tởm!

Hoắc Trầm Vân vươn tay, vuốt mặt, bỗng, một tia sáng lóe lên trong đầu: “Mọi người cứ việc nôn thoải mái, chắc chắn nó không dám nuốt chúng ta đâu!”

A Vong: “Hả? Ọe... Ư... Tại... Tại sao?”

Hoắc Trầm Vân tức tốc giải thích: “Chúng ta từng bị mắt Quỷ Vực cắn nuốt, hiện chắc đang ở trong con mắt của nó, nhưng rõ ràng trước đó nó đã sắp nuốt hết chúng ta, thậm chí là đi được nửa đường rồi, vậy mà lại bỗng nhiên nhổ ra...”

Lúc này, trông năm người đạo diễn Mạc chật vật vô cùng, thê thảm không tả nổi, nhưng chỉ số IQ lại tăng lên trong nháy mắt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free