Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1184:

"Bởi vì tôi chưa từng thích cô! Cho nên cô yêu đương với ai, làm gì, cũng không quan trọng với tôi!"

Bàng Lê Chi: "..."

Trước mắt Bàng Lê Chi tối sầm lại, cô ta vốn đã suy yếu nên lại bị hôn mê bất tỉnh.

Tiểu Vân và bạn trai cô ấy giật mình, vội vàng đi gọi bác sĩ.

Mặc Thiếu Huy và Hoắc Trầm Vân nhanh chóng đi ra khỏi phòng bệnh, trước khi đi hai người họ còn đồng thời nhìn khắp phòng bệnh nhưng đều không thấy Bách Minh Tư đi vào sau đâu cả.

Hoắc Trầm Vân: "..."

Mặc Thiếu Huy cũng nhìn thấy Bách Minh Tư đi vào đây, nhưng mà bây giờ lại không thấy người đâu, trong lòng thầm kinh ngạc.

"Trầm Vân, cậu đang tìm đứa trẻ nhà họ Bách kia à?"

Hoắc Trầm Vân gật đầu.

Mặc Thiếu Huy cười cười: "Vừa nãy tôi cũng thấy cậu bé đi vào phòng bệnh rồi, nhưng... Vừa rồi lúc ra khỏi đó tôi có cố ý nhìn lại thì quả thật chẳng thấy người đâu."

Ông ta vừa mới nói xong, Bách Minh Tư tay trái dắt Tể Tể, tay phải dắt Tương Tư Hoành, hai lớn một nhỏ đang đứng xếp hàng đi ra khỏi phòng bệnh.

Ánh mắt Tể Tể lóe sáng.

"Chú ba, đóa hoa đào này nát tan rồi! Chúc mừng chú ba!"

Tương Tư Hoành cũng mở miệng theo: "Chúc mừng chú ba!"

Bách Minh Tư: "Ừm... Chúc mừng chú Trầm Vân ạ."

Nhãn cầu của Hoắc Trầm Vân sắp rớt ra ra khỏi hốc mắt: "... Mấy đứa... Mấy đứa nãy giờ ở trong phòng bệnh?"

Anh ấy hỏi xong thì ánh mắt liên tục đảo quanh trên người Tể Tể và Tương Tư Hoành.

Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng đồng thanh, rất non nớt.

"Đúng ạ, anh Tiểu Tương đem hạt dưa và nước đến cho Tể Tể, tụi cháu ngồi trong góc vừa ăn vừa uống vừa nhìn chú ba và cô xấu xa nói chuyện với nhau ạ."

Hoắc Trầm Vân: "..."

Thứ Hoắc Trầm Vân quan tâm đầu tiên là trước khi Mặc Thiếu Huy còn chưa tới, Bàng Lê Chi có phát ngôn lời nói phá hủy tam quan nào không.

Hoặc là có hành vi thân mật gì không.

Mặc Thiếu Huy đứng bên cạnh nghe xong thì hỏi lại: "Vậy là Tể Tể và Tiểu Tương vẫn luôn ở trong phòng bệnh à?"

Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thời gật đầu: "Vâng ạ."

Mặc Thiếu Huy nhìn về phía Hoắc Trầm Vân, tằng hắng một cái.

"Cậu ba Hoắc, đây là Tể Tể và Tiểu Tương xem vén màn vở kịch hoa đào trực tiếp nha!"

Hoắc Trầm Vân xụ mặt: “Ông không nói thì không ai nói ông bị câm đâu!"

Mặc Thiếu Huy nhướng mày: "Đây là thái độ đối xử của cậu với ân nhân à?"

Hoắc Trầm Vân: "Ân nhân?"

Mặc Thiếu Huy thấy bác sĩ đi vào, bĩu môn hướng về phía bên kia của phòng bệnh.

"Nếu không thì với với thủ đoạn của cô ta và lần phát sóng trực tiếp này, cậu tưởng rằng cậu có thể hất cẳng cô ta dễ dàng như vậy sao?"

Hoắc Trầm Vân: "Sao lại không thể?"

Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng tò mò: "Đúng thế, tại sao không thể?"

Mặc Thiếu Huy không kiềm được mà bật cười.

"Tại sao không thể ư? Bởi vì tôi đã thấy rất nhiều những cô gái như Bàng Lê Chi, các cô gái ấy vì để đạt được mục đích mà có thể chịu nhục, chịu khổ, trong những thời khắc quan trọng còn có thể vì toàn cục mà quên mình, không từ bất cứ thủ đoạn nào."

Hoắc Trầm Vân cau mày, Mặc Thiếu Huy tiếp tục nói tiếp.

"Cho dù lần này cậu lên tiếng nói rõ về quan hệ của cậu với cô ta trong buổi phát sóng trực tiếp nhưng chỉ bằng lời nói từ phía cậu, cậu nghĩ cư dân mạng sẽ tin được bao nhiêu phần trăm?"

"Nhà họ Hoắc là cây to đón gió, cô ta là phụ nữ, lại còn là diễn viên tuyến mười tám, không có cậu ai mà biết Bàng Lê Chi là ai chứ?"

"Cậu ba Hoắc, đa số sự đồng cảm của cư dân mạng đều dành cho kẻ yếu! Nếu so sánh với cô ta thì cậu quá mạnh rồi! Chỉ cần lấy gia thế của nhà họ Hoắc ra thì đã đủ để cô ta lợi dụng sự đồng tình của đám cư dân mạng mà đưa cậu lên giàn thiêu, có lẽ cuối cùng cậu sẽ bị ép phải cưới cô ta!"

Hoắc Trầm Vân cảm thấy nặng lòng, nhìn chằm chằm Mặc Thiếu Huy rồi hỏi hàm ý.

“Còn ông thì sao, cậu cả Mặc có ý tốt à?"

Nụ cười của Mặc Thiếu Huy chợt tắt, rồi sau đó lại cười phá lên.

Ánh mắt của ông ta nhìn về phía Tể Tể và Tương Tư Hoành, vẻ mặt cực kỳ tự nhiên thẳng thắn.

"Nói thật thì tôi đến đây vì Tể Tể và Tiểu Tương, chủ yếu là vì Tể Tể. Dù sao cha tôi cũng gọi con bé một tiếng bà cô nhỏ mà. Bây giờ con bé là người của nhà họ Hoắc các cậu, giúp cậu một tay cũng coi như là tự giúp tôi một tay thôi."

Sắc mặt Hoắc Trầm Vân cực kỳ khó coi.

"Nhà họ Hoắc sẽ không vì chuyện lần này mà tha thứ những tội ác ông từng làm đâu! Tôi lại càng không!"

Tể Tể cũng lên tiếng: "Tể Tể cũng không!"

Tương Tư Hoành dứt khoát bảo vệ đội hình: "Cháu cũng sẽ không!"

Vốn dĩ Mặc Thiếu Huy không có ý định khiến cho nhà họ Hoắc thay đổi cái nhìn với ông ta chỉ qua một việc cỏn con như vậy, ông ta tươi cười cực kỳ hiền hoà.

Tể Tể nhìn ông ta, bi bô nói: "Bác Mặc, trước kia Mạnh Bà đã từng nói, người xấu muốn trở thành người tốt, không thể chỉ dựa vào lời nói miệng được."

Mặc Thiếu Huy vô cùng khiêm nhường đặt câu hỏi ngược lại: "Tể Tể, vậy bác Mặc nên làm như thế nào?"

Tể Tể đang cực kỳ nghiêm túc bỗng nhiên ngập ngừng.

Lời nói kia của Mạnh Bà nói thế nào nhỉ?

"Nhưng... Nhưng... , không..."

Bách Minh Tư thấy thế thì buồn cười, cười khẽ rồi bổ sung giúp cô bé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free