Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1083:

Ôi chao cha mẹ ơi!

Thế này…

Tổ Linh này thoạt trông… khiến người ta cảm thấy có vẻ hơi yếu đuối thì phải.

Lục Hoài lặng lẽ liếc mắt với Bách Minh Tư, tuy Bách Minh Tư lúc nào cũng bày ra dáng vẻ ông cụ non, nhưng lúc này cũng không thể kìm nén được.

Tổ Linh đại nhân thoạt nhìn… vẫn đang ở độ tuổi học mẫu giáo thì phải.

Cậu ấy ho khan một tiếng, đột nhiên hỏi Kế Nguyên Tu.

“Tổ…”

Minh Vương thốt ra một câu nhắc nhở: “Tể Tể gọi cậu ấy là Tổ Bảo Bảo, các cháu cũng cứ gọi cậu ấy là Tổ Bảo Bảo được rồi! Tộc rồng của cậu ấy luôn luôn phóng khoáng tự do, không để ý tới cách xưng hô đâu!”

Kế Nguyên Tu: “…”

Vậy cũng không thể gọi cậu ấy là Tổ Bảo Bảo như thế chứ!

Uy nghiêm của Tổ Linh như cậu ấy thì biết để đâu!

Bách Minh Tư lập tức gật đầu, hơi khom lưng cúi đầu, nói chuyện với Kế Nguyên Tu đã bị cơ rút cơ thể một cách nghiêm trọng.

“Tổ Bảo Bảo, em… Có muốn tới nhà trẻ học cùng với Tể Tể và Tiểu Tương hay không?”

Theo Bách Minh Tư được biết, Tổ Linh Huyền môn đã mấy trăm năm chưa từng xuất thế, nay Tổ Linh đại nhân lộ hình dạng thật là một đứa bé mới tầm khoảng năm tuổi, khả năng cậu cũng vừa mới xuất thế nên chưa quen thuộc với nhân gian hiện tại, đặc biệt là thích hợp tới nhà trẻ cùng với Tể Tể và Tiểu Tương.

Kế Nguyên Tu: “…”

Lục Hoài lập tức bổ sung: “Tổ Bảo Bảo, em có biết tiếng Anh không? Có biết con số Ả Rập không? Em có biết cả nước hiện nay đang thực hiện chính sách giáo dục 9 năm bắt buộc không? Em cũng biết các quy tắc giao thông hiện nay không?”

Kế Nguyên Tu năm tuổi lắc đầu theo bản năng, đôi lông mày kiếm đậm của cậu nhăn lại đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.

Nhưng dáng vẻ của một đứa nhỏ năm tuổi, lại công thêm dáng vẻ suy nghĩ nghiêm túc khiến cậu trong vô cùng đáng yêu.

Minh Vương ở một bên, lười nhác lên tiếng: “Nếu cái gì cháu cũng không biết, vậy cứ ở lại đây đi, rồi bắt đầu tới trường mẫu giáo cùng với Tể Tể và Tiểu Tương!”

Kế Nguyên Tu: “… Trường mẫu giáo?”

Hoắc Tư Thần vừa muốn giải thích, Minh Vương liếc mắt nhìn cậu nhóc một cái, Hoắc Tư Thần phát hiện ra mình không thể nào lên tiếng được.

Minh Vương mỉm cười tủm tỉm và giải thích: “Đúng vậy, trường mẫu giáo! Đi học từ thứ hai đến thứ sáu, nghỉ thứ bảy và chủ nhật. Vừa khéo hôm nay lại là chủ nhật, ngày mai là thứ hai, cứ để Tể Tể và Tiểu Tương dẫn cháu đi học cùng đi.”

Bách Minh Tư cũng giải thích giúp: “Tổ Bảo Bảo, ở chỗ chúng tôi một tuần có bảy ngày. Bình thường thì từ thứ hai đến thứ sáu là thời gian học tập và làm việc, hai ngày thứ bảy và chủ nhật để nghỉ ngơi.

Hàng lông mày nhỏ của Kế Nguyên Tu càng nhăn chặt lại, bởi vì cậu nhận ra, quy tắc làm việc tại nhân gian đã thay đổi, hơn một ngàn năm trước, hầu như mọi vị hoàng đế tại nhân gian dường như chỉ lên triều vào lúc canh năm (khoảng 3 giờ sáng đến 5 giờ sáng).

Sau đó, cậu nghĩ đến hôm nay cậu đã cùng Tể Tể đi ra khỏi cấm địa của nhà họ Mặc, nhìn dòng xe cộ tấp nập không dừng của nhân gian, tất cả mọi thứ đều đã thay đổi.

Dường như cậu… Thật sự cần phải học lại một lần nữa.

Kế Nguyên Tu chần chờ một lát: “Vậy…”

Minh Vương chỉ chờ cậu ấy nói ra câu này, liền nhẹ nhàng búng ngón tay một cái.

“Hiện giờ Tể Tể đã có cha nuôi tại nhân gian, vậy cháu chỉ cần đăng ký cùng sổ hộ khẩu với Tể Tể là được!”

Kế Nguyên Tu: “Sổ hộ khẩu?”

Đáy mắt Hoắc Tư Cẩn hiện lên một ý cười nhàn nhạt, lập tức giải thích với Kế Nguyên Tu.

“Tổ Bảo Bảo, sổ hộ khẩu nói chung là dùng để để ghi chép hộ khẩu của người dân. Sổ hộ khẩu là một loại giấy tờ quan trọng đối với công dân như chúng ta, chứng minh có người như em tồn tại, nếu không sẽ không có hộ khẩu. Sau này em lớn hơn một chút, còn cần có chứng minh thư, nếu không có hai thứ này, tương lai em trưởng thành, sẽ khó bước đi trong xã hội này.”

Kế Nguyên Tu: “…”

Tương Tư Hoành vốn còn rất kiêng kị với Kế Nguyên Tu, rốt cuộc tộc rồng cũng là Thần tộc, Tể Tể và cậu nhóc lại là vật âm tà, có thể coi là thiên địch.

Nhưng thấy Minh Vương chẳng có chút lo lắng nào, Tương Tư Hoành thoải mái hẳn ra.

Trên đường trở về cậu nhóc cũng đã từng nói chuyện với cha cương thi, hiện giờ linh khí mỏng manh, tất cả yêu ma quỷ quái còn tồn tại đều phải cố gắng bảo vệ bản thân, chẳng ai lại sẵn sàng dành dù chỉ một nửa linh lực của mình cho kẻ thù cả.

Thần tộc gần như đã tan biến gần hết, mặc dù vẫn còn Thần tồn tại, nhưng sẽ không dễ dàng xuất hiện, càng không dễ dàng ra tay với vật âm tà như bọn họ.

Bởi vì tín ngưỡng của mọi người đã thay đổi!

Thuyết quỷ thần dần dần bị quan niệm phát triển của khoa học thay thế, Thần tộc sẽ chỉ ngày càng yếu đi.

Vì thế, Tương Tư Hoành lập tức lộ ra một nụ cười tươi vô cùng ngoan ngoãn, đôi mắt màu đỏ tươi của cậu nhóc lại biến trở về màu sắc ban đầu, cất giọng nói trong trẻo để nói chuyện với Kế Nguyên Tu.

“Tổ… anh ơi, vậy cứ quyết định như vậy nhé, ngày mai em và Tể Tể sẽ cùng dẫn anh tới trường mẫu giáo đi học.”

Kế Nguyên Tu: “… Tôi có thể đến trường mẫu giáo cùng các người để xem thử, nhưng tôi đã hơn một ngàn tuổi rồi, tuyệt đối không thể cùng chung một sổ hộ khẩu với các người!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free