Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1082:
Bách Minh Tư, Lục Hoài lập tức chắp tay: “Bái kiến Tổ Linh đại nhân.”
Tổ Linh cũng chắp tay đáp lễ, rõ ràng trông cậu ta chẳng khác gì thiếu niên mới 17-18 tuổi, nhưng khi hành động cậu ta lại rất trầm ổn.
Bách Minh Tư vốn là một ông cụ non, khi so sánh với Tổ Linh, hai người đứng đối diện nhau, lại có khí chất giống nhau đến lạ.
Bách Minh Tư thanh thuần tuấn tú, Tổ Linh mặt mũi như ngọc tạc, một người có khí chất thanh tú hơn người, một người có khí chất lạnh lùng tựa trăng sáng.
Dù Tổ Linh đang mỉm cười, nhưng trong đáy mắt vẫn là sự tĩnh lặng, lạnh lùng.
Ánh mắt tĩnh lặng và lạnh lùng này của cậu ta tựa như vạn vật trong thế gian đều chẳng thể khiến Tổ Linh đặt vào mắt.
Hoắc Trầm Vân từ bên ngoài trở về, vừa khéo gặp được một màn như vậy.
“Minh Tư, các cháu đang làm gì vậy? Có khách tới nhà chơi à? Là bạn của các cháu sao?”
Tổ Linh biết người mới tới chính là người lớn của đám nhóc con này, quanh người này có ánh sáng công đức nhàn nhạt, thậm chí còn có tổ tiên bảo vệ, vì thế cậu ấy đứng thẳng người chào hỏi người kia.
“Tôi tên Kế Nguyên Tu, là Tể Tể…”
Tổ Linh còn chưa kịp dứt lời, một giọng nói lười biếng truyền ra từ trong căn âm trạch Tiểu Tam.
“Bé rồng nhỏ, lại gặp mặt rồi!”
Tổ Linh lạnh lùng, trầm ổn: “…”
Hoắc Trầm Vân và những người khác: “…”
Bé rồng?
Lại còn là “bé rồng nhỏ” ?
Phụt!
Không được rồi!
Không nhịn cười nổi nữa!
****
Khoảnh khắc Kế Nguyên Tu nghe thấy giọng nói này, cả người đang toả ra khí chất lạnh lùng như trăng sáng của cậu ấy lập tức trở nên căng thẳng, vội ngẩng đầu lên quan sát theo bản năng.
Minh Vương bước ra, mỉm cười trìu mến nhìn con gái cưng đang ngủ ngon lành trong vòng tay Hoắc Tư Cẩn.
“Bé rồng nhỏ, cháu dẫn Tể Tể đến chỗ nào hay thế, để Tể Tể có thể ăn no tới như vậy?”
Khóe miệng Kế Nguyên Tu run rẩy, âm thanh lạnh lùng gần như được rít ra qua kẽ răng.
“Phong…”
Kế Nguyên Tu mới nói được một chữ, ánh mắt của Minh Vương bỗng nhiên rơi xuống người Kế Nguyên Tu, trong đôi mắt của ông ấy hiện lên một tia bất đắc dĩ khó tả thành lời.
“Khoan đã!”
Da đầu của Kế Nguyên Tu không khỏi tê dại, trong tiềm thức cậu ấy cảm thấy mình không thể ở chỗ này lâu, vì thế cậu ấy quay sang gật đầu với mấy người Hoắc Trầm Vân một cái, rồi chuẩn bị dẫn theo hai hậu duệ của nhà họ Vương rời khỏi đây,
Kết quả, cậu ấy vừa mới cất bước, Minh Vương tựa như mới nhớ ra gì đó, thình lình giơ tay lên và búng tay một cái.
Kế Nguyên Tu vừa quay người chuẩn bị rời đi liền cảm nhận được linh lực do bản thân dùng thuật pháp duy trì lập tức tan biến.
Sau đó là tiếng kêu kinh ngạc của mọi người.
Giọng của Hoắc Tư Thần là lớn nhất, mấy từ “quốc hồn quốc túy” lại được cậu nhóc thốt ra.
“Ôi vãi! Này… Anh trai lớn hóa thành em trai nhỏ rồi ư?”
Lục Hoài: “Trông còn nhỏ hơn tớ nữa!”
Tương Tư Hoành: “Nhìn chỉ lớn hơn em một chút mà thôi!”
Hoắc Tư Tước: “Trông không thể lớn hơn năm tuổi được!”
Bách Minh Tư: “Em bé… Tổ Linh?”
Hoắc Tư Cẩn: “Đây mới là Kế… hình dáng thật sự của ngài Kế sao?”
Hoắc Tư Lâm: “Chắc vậy!”
Hai anh em Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ: “…”
Tôi là ai? Đây là chỗ nào? Chuyện gì đã xảy ra?
Kế Nguyên Tu – cơ thể đột nhiên bị co rút nghiêm trọng: “…”
Cậu ấy biết ngay mà!
Cậu ấy biết thủ thuật che mắt của mình mà bị Phong Đô Đại Đế nhìn thấy nhất định sẽ tiêu tan mà!
Ngàn năm trước, khi cậu ấy vô tình gặp được Phong Đô Đại Đế trong một lần ngủ say, sau khi đối phương nhìn thấy linh lực của cậu suy yếu, phản ứng đầu tiên của đối phương là sửng sốt, sau đó liền gọi cậu một tiếng bé rồng nhỏ.
Mà sau một tiếng gọi bé rồng nhỏ kia, Phong Đô Đại Đế cũng nhẹ nhàng búng tay y hệt như hồi nãy, từ đó dáng vẻ thiếu niên mà cậu phải dùng linh lực để duy trì lập tức biến mất, cậu lại quay trở về dáng vẻ ban đầu.
Ừm!
Nhưng hình người thực sự của cậu lớn hơn bây giờ nhé.
Trông giống như một đứa trẻ năm tuổi ư!
Đó là chuyện của ngàn năm trước rồi, bây giờ đã ngàn năm trôi qua.
Cậu vốn nên có dáng vẻ của một thiếu niên, nhưng vì cậu vẫn sử dụng linh khí mỏng manh của mình để cố gắng duy trì bản thể hình rồng trong khi tu luyện, cho nên… dáng vẻ con người của cậu vẫn không thay đổi một chút nào.
Trong khi Kế Nguyên Tu còn đang suy sụp, Phong Đô Đại Đế đã phát ra âm thanh kinh ngạc.
“Bé rồng nhỏ, sao cháu lại gầy như thế này? Khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm giống y Tể Tể của cháu đâu rồi? Cánh tay nhỏ nhắn như củ sen của cháu đâu rồi?”
Kế Nguyên Tu: “…”
Ông câm miệng lại đi!
Cậu là Tổ Linh đại nhân của Huyền môn tại nhân gian, nhận hương khói, nhận sự cung phụng của nhân gian, trông mềm mại đáng yêu giống Minh Tể Tể thì có hợp lý không?
Không cần cậu ấy phải đáp lại, Minh Vương dường như đã lập tức nhận ra nguyên do.
“Linh khí tại nhân gian quá mỏng manh, Huyền môn suy thoái, cháu không tiêu tan trong gió đã là tốt rồi, gầy một chút cũng không sao! Bé trai ấy mà, không cần phải đáng yêu giống như Tể Tể đâu!”
Kế Nguyên Tu: “…”
Mấy người Hoắc Trầm Vân: “…”
Cho nên, trước đó họ đều bị lừa rồi.
Đứa trẻ năm tuổi trước mặt mới là dáng vẻ thực sự của Tổ Linh đại nhân của Huyền môn, đúng không?