Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1046:
Những người làm giống như anh ấy còn có Bách Minh Tư và Hoắc Tư Tước, làm anh trai, bọn họ cũng đồng thời giơ tay lên che mắt mấy đứa em của mình.
Tương Tư Hoành cũng sợ đám người anh Tư Thần hoảng sợ, bởi vậy nhón chân cũng muốn che mắt Hoắc Tư Thần và Lục Hoài, ngặt nỗi bởi vì quá lùn cho nên cậu ấy chỉ có thể che ở trước ngực hai người mà thôi.
Bị hai anh trai cùng che mắt, sau đó còn bị sờ ngực, Hoắc Tư Thần hoang mang hỏi: “Mọi người làm gì vậy?”
Ánh mắt của Tể Tể trở nên lạnh như băng, áp lực thuộc về trữ quân Địa phủ lập tức ập về phía Đậu Đậu.
“Em Đậu Đậu, em không được làm anh trai và chú của Tể Tể sợ!”
Đậu Đậu sợ gần chết.
Cô bé muốn xin tha, nhưng bản thân cô bé là quỷ, chênh lệch thực lực với Tể Tể là vô cùng lớn, bởi vậy chỉ có thể bị áp lực mạnh mẽ của Tể Tể ép quỳ rạp xuống mặt đất.
Tể Tể chuyển tầm mắt về phía bào thai quỷ, nó thấy thế lập tức giơ vài sinh hồn mà mình tích cóp ra che trước mặt, Tể Tể hừ lạnh một tiếng, trong lúc bào thai quỷ tưởng rằng bé sẽ chần chờ thì Tể Tể lại dứt khoát chọn sưu hồn.
Trong tiếng rít thảm thiết của bào thai quỷ, các sinh hồn đã lấy lại được tự do, chúng nó đang hoang mang bay lơ lửng ở xung quanh.
Bách Minh Tư thấy thế vội dẫn chúng nó bám vào chuỗi tràng hạt nằm trong túi quần, về phần Tể Tể, sau khi bào thai quỷ bị nổ thành một đống âm khí, bé lập tức há mồm hút sách mớ âm khí đậm đặc này vào bụng.
Đậu Đậu: “...”
Đỗ Văn và Lục Tây Ba: “...”
Vừa xảy ra chuyện gì thế?
Hơn nữa... Tể Tể thật sự ăn... ăn âm khí hả?
Hai người liếc nhau một cái, đồng thời nhìn thấy được vẻ khiếp sợ trong mắt đối phương.
Ăn âm khí?
Vậy... có còn được tính là người hay không?
Tể Tể - người mà mấy hôm nay vẫn luôn ráng nhịn không hút âm khí - lập tức chép chép miệng nhìn sang bọn quỷ quái đang đi trên đường Hoàng Tuyền ở xung quanh - nơi đã hòa làm một với thôn họ Triệu.
Đám quỷ: “...”
Tuy bên này đúng là đường Hoàng Tuyền, nhưng ít nhiều gì nó vẫn còn ở trên nhân gian mà, sao tự dưng lại xuất hiện một ánh mắt khủng bố như vậy chứ?
Là ai đang nhìn chúng nó thế?
Còn nữa, bào thai quỷ - một con quỷ mới sinh nhưng lại mạnh đến mức khiến bọn nó e dè - hình như cũng đã tan thành mây khói rồi đúng không?
Là ai đã làm chuyện đó vậy?
Đám quỷ theo bản năng đi tìm, đáng tiếc lại không thu hoạch được gì.
Tể Tể vẫn còn cách chúng nó một khoảng, nhìn âm khí đậm đặc trên đường Hoàng Tuyền, bé đảo đảo cặp mắt to, sau đó tiếp tục há cái miệng nhỏ xinh ra điên cuồng hút âm khí.
Đỗ Văn và Lục Tây Ba: “...”
Nếu không phải được tận mắt nhìn thấy, có đánh chết thì bọn họ cũng không tin chuyện này đâu!
Đỗ Văn lại một lần nữa cảm thấy chính mình đang nằm mơ, thậm chí anh ta còn không nhịn được nhéo đùi mình một cái.
Lục Tây Ba đứng bên cạnh đau đến mức la oai oái: “Lão Đỗ, cậu nhéo tớ làm gì vậy?”
Đám người Hoắc Tư Lâm đồng loạt quay đầu nhìn về phía bọn họ.
Đỗ Văn xấu hổ cười ngượng: “À thì... Tây Ba à, xin lỗi cậu nha, tớ... tớ nhéo nhầm người.”
Hiếm khi đầu Hoắc Tư Thần nhảy số nhanh như thế, cậu lập tức hiểu được ý của Đỗ Văn, thế là không nhịn được cười rộ lên.
“Cháu biết nè, có phải chú Đỗ cảm thấy mình đang nằm mơ nên mới định nhéo mình một cái, ai dè lại nhéo nhầm người không?”
Đỗ Văn: “...”
Cháu à, nhiều khi không cần phải thông minh như vậy đâu.
Bách Minh Tư hỏi Tể Tể: “Tể Tể, tìm được chưa em?”
Tể Tể lắc đầu: “Bào thai quỷ tự kích nổ bản thân rồi, người xấu rất gian xảo, núp kỹ lắm.”
Bách Minh Tư xoa cái đầu nhỏ của bé: “Không sao, chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian.”
Đang cuối tuần mà, bọn họ có ở lại chỗ này cả ngày thì cũng không sao hết.
Tể Tể gật đầu thật mạnh, sau đó nhìn về phía Đậu Đậu - người đang ngồi quỳ trên mặt đất khóc thút thít.
“Em Đậu Đậu, mình đi tìm mẹ của em trước đi.”
Tuy Đậu Đậu mới vừa mất đi em gái, nhưng cô bé mới ba tuổi rưỡi thôi, hơn nữa em gái chỉ mới biến thành quỷ sau khi chết, cho nên tình cảm giữa cả hai không sâu đậm bằng người mẹ Nguyệt Hồng đã chăm nom cô bé suốt ba năm.
Đậu Đậu khóc lóc đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía Tể Tể vừa sợ hãi lại vừa chờ mong.
“Chị Tể Tể, em còn có thể tìm được mẹ thật sao ạ?”
Tể Tể nhìn lên bầu trời xám xịt, tầm mắt dừng lại ở hướng Tây Bắc - nơi có âm khí dày đặc nhất.
“Hẳn là cô ấy ở bên kia.”
Mọi người nhìn theo hướng mà Tể Tể chỉ, Đậu Đậu cũng lẩm bẩm ra tiếng: “Nhà bà Dương ở bên kia đấy ạ, nhưng mà mẹ không cho em qua đó chơi, nói là bà Dương làm nghề làm giấy tiền vàng mã, em còn nhỏ nên không được qua đó.”
Đám người Tể Tể gật đầu.
“Hẳn là bên đó thật.”
Hoắc Tư Lâm lại bế Tể Tể bế lên, Đậu Đậu đi ở phía trước dẫn đường, cả đám đi thẳng về phía nhà bà Dương ở hướng Tây Bắc.
Phía Tây Bắc của thôn, nhìn người giấy tự nổ tung rồi cháy trụi, đôi mắt vẩn đục của bà Dương lộ ra vẻ khó tin.
“Không phải nói chỉ là một đứa bé ba tuổi rưỡi thôi sao, cho dù là trữ quân Địa phủ nhưng con bé đã từng bị thương, thế mà bào thai quỷ cũng không đánh lại nổi à?”