Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1045:

Lục Hoài và Tương Tư Hoành cũng không có gì khác thường.

Hoắc Tư Lâm không thấy Đỗ Văn và Lục Tây Ba, trong lúc anh ấy đang muốn đi tìm tiếp thì Tể Tể, Tương Tư Hoành và Bách Minh Tư đồng thời nhìn về phía chiếc quan tài đang đóng chặt.

“Chú Đỗ, chú Lục, xuất hiện đi.”

Lục Tây Ba không chút chần chừ bò dậy từ trong quan tài, sau đó quay đầu lại nhìn người anh em của mình.

“An toàn rồi, dậy đi nè.”

Đỗ Văn nằm trong quan tài, sống không còn gì luyến tiếc.

“Cậu đi trước đi, đừng để ý tới tớ, để tớ nằm thêm chút đã.”

Sau nỗi kinh hoàng ban nãy, thấy đám người Tể Tể vẫn bình yên vô sự, trong lòng của Lục Tây Ba cũng nhẹ nhõm phần nào, thậm chí còn rảnh quay sang trêu ghẹo người anh em tốt của mình.

“Vậy cậu nằm tiếp đi, chờ đám người Triệu Quý Cương về đóng quan tài lại xong khiêng cậu đi chôn luôn ha?”

Đỗ Văn: “...”

Tể Tể nhìn sắc trời đã dần hửng sáng ở bên ngoài, lại nhìn hai chị em Đậu Đậu đang run bần bật trong góc từ sau khi kết giới bị phá vỡ, mở miệng nói với chất giọng non nớt: “Em Đậu Đậu, chúng ta đi tìm Đông Đông và mẹ của em thôi.”

Nghe thấy chữ “mẹ”, Đậu Đậu đang run cầm cập chợt sửng sốt, sau đó dắt theo em gái bào thai quỷ đã yếu tới mức không thể chống cự của mình đứng lên và gật đầu.

“Chị Tể Tể, mọi người đi theo em.”

Tể Tể cười rộ lên: “Ừ.”

Đỗ Văn và Lục Tây Ba không nhìn thấy gì cả, nhưng cảnh tượng kinh hoàng lúc bào thai quỷ xuất hiện ở nơi để linh cữu ban nãy lại không ngừng hiện lên trong đầu hai người.

Cả hai đi sát bên cạnh Tể Tể: “Tể Tể, à ờm... đứa bé kia... còn ở đây hả?”

Tể Tể ngồi trong ngực của Hoắc Tư Lâm quay đầu lại nhìn về phía hai người chú của mình.

“Còn ở hết á, cả Đậu Đậu và đứa em gái đã biến thành bào thai quỷ nữa, chúng ta sẽ đi tìm em bé của cô Khương và mẹ của hai em ấy.”

Nói tới đây, dường như Tể Tể đã nhớ ra cái gì đó, bé lập tức nhìn về phía Đỗ Văn và Lục Tây Ba, sau đó giơ cánh tay mum múp lên chấm nhẹ lên phần giữa mày của hai người.

Làm xong, bé thu tay về rồi vui sướng nói: “Xong rồi đó chú Đỗ, chú Lục, chút nữa khi tới đường Hoàng Tuyền, hai người sẽ không cần sợ không thể phân biệt được đâu là người và đâu là quỷ nữa, nhưng nhớ là không được quay đầu lại hay trả lời bất kỳ tiếng gọi nào nhé.”

Lục Tây Ba thận trọng gật đầu.

Đỗ Văn lại cảm thấy như thể mình đang nằm mơ.

Có điều chờ khi bước ra khỏi cổng chính nhà Triệu Quý Cương và nhìn thấy người qua kẻ lại ở bên ngoài, phát hiện có vài “người” đi mà chân không chạm đất, Đỗ Văn cảm thấy hồn vía của mình cũng suýt bay theo.

****

Tể Tể được Hoắc Tư Lâm ôm vào ngực, có Đậu Đậu dẫn đường, không qua bao lâu là bọn họ đã thấy được ngôi mộ nằm sau rừng táo ở phía Đông của thôn.

Mộ không lớn lắm, vài ngày trước hẳn là đã có người tới cúng kiếng cho nên trước mộ có không ít đồ cúng, còn có cả hoa tươi và rượu nữa.

Cách ngôi mộ chừng mười mét về phía bên tay phải có một túp lều tranh nhỏ, hình như nó mới được xây không bao lâu nên thoạt nhìn còn khá mới.

Không cần Đậu Đậu mở miệng, Tể Tể vừa nhìn thấy túp lều tranh là đã vội vàng trượt xuống khỏi vòng tay của Hoắc Tư Lâm, sau đó co cặp giò ngắn ngủn chạy một mạch tới đó.

Thấy bé chạy, mọi người cũng vội vã chạy theo.

Chờ thấy được đứa bé nằm bên trong túp lều tranh, mọi người không khỏi giật mình hít sâu một hơi.

Đỗ Văn và Lục Tây Ba đều là bác sĩ, nửa tháng trước Đỗ Văn mới được điều đến khoa nhi, lúc này nhìn thấy tình trạng của đứa bé thì anh ta không còn màng chi nữa, vội vàng chạy tới kiểm tra cho bé.

Đứa trẻ nhắm nghiền hai mắt, mặt mũi tái mét, hơi thở cũng thoi thóp, nếu cẩn thận ghé sát vào còn có thể nghe được tiếng khóc còn bé hơn cả tiếng muỗi kêu của bé.

Đừng nói là Đỗ Văn, ngay cả mấy thiếu niên như Hoắc Tư Lâm cũng không nhịn được nghiến chặt răng.

Hoắc Tư Tước nhíu mày: “Bà cụ Triệu này thật xấu xa!”

Hoắc Tư Thần càng huỵch toẹt hơn: “Dám làm ra chuyện như vậy với một đứa bé còn nhỏ như thế, con trai của bà ta chết sớm vậy cũng đáng lắm!”

Bách Minh Tư đi qua, sau khi xác định linh hồn của Đông Đông không có vấn đề gì thì mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó dùng một lá bùa định hồn để giúp linh hồn của bé được ổn định.

Hơi thở của bé rất yếu ớt, cả người cũng lạnh ngắt.

Sau khi khám lâm sàng cho đứa bé xong, Đỗ Văn dùng chăn quấn quanh người bé rồi ôm bé vào trong ngực.

“Phải mau về bệnh viện mới được, giờ em bé yếu lắm.”

Tể Tể gật đầu: “Chờ Tể Tể tìm được người xấu kia thì đường Hoàng Tuyền sẽ biến mất, đến lúc đó thôn sẽ bình thường trở lại thôi ạ.”

Không chờ mọi người nói chuyện, Tể Tể đột nhiên giơ tay về phía Đậu Đậu.

Đậu Đậu theo bản năng muốn ôm chặt em gái bào thai quỷ của mình, nhưng có một sức mạnh thật lớn đột nhiên ập tới, cô bé chỉ đành trơ mắt nhìn em gái bị sức mạnh đó treo lơ lửng giữa không trung.

Đậu Đậu sốt ruột hô to: “Em ơi!”

Giọng nói của Đậu Đậu vô cùng thê lương, hơn nữa bản thân cô bé lại là quỷ, vừa kêu như thế xong, gương mặt của cô bé lập tức biến trở về bộ dáng trắng bệch lúc chết đuối, Hoắc Tư Lâm theo bản năng giơ tay lên muốn che đi tầm mắt của mấy đứa em trai.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free