Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1017: 1
Minh Vương: “...”
Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên đổi ý, khẽ ho một tiếng, thoáng chốc nhỏ giọng nói với Minh Vương.
“Tình trạng sức khoẻ của tôi đúng là có chút vấn đề, cần phải nghỉ ngơi hợp lý. Chuyện hôm nay đành phải giao cho anh Minh giải quyết rồi. Lăng Phong, cậu và tất cả mọi người cứ nghe theo sự sắp xếp của anh Minh là được.”
Mặc dù Lăng Phong khá ngạc nhiên nhưng vẫn nhanh chóng gật đầu: “Vâng, thưa giám đốc.”
Cư dân mạng: “…”
“Phải đi điều tra người đàn ông bệnh kiều đẹp trai họ Minh đó lẹ lẹ thôi!”
“Lăng Phong! Vừa nhìn đã biết là vệ sĩ rồi! Có bác nào có bạn bè làm trong công ty bảo vệ không? Mau nói cho tôi biết là ông chủ của Lăng Phong hiện đang làm việc ở đâu?”
...
Cư dân mạng đổ xô đi điều tra khắp nơi nhưng vẫn không tìm ra bất kỳ manh mối nào.
Cuối cùng có cư dân mạng spam màn hình hò hét.
“Mọi người đã quên rồi sao, lúc mới vào phát sóng trực tiếp, các phóng viên đã phỏng vấn ông cụ Hoắc đó, bên cạnh ông ấy có hàng trăm vệ sĩ cao ráo đẹp trai mặc đồ vest nữa, ngoài tập đoàn nhà họ Hoắc ra thì còn có thể là nhà họ Hoắc nào khác chứ?”
“Ôi mẹ ơi! Vậy... vậy người cha Hoắc mà bạn nhỏ đó hay gọi chính là tổng giám đốc của tập đoàn Hoắc Thị - Hoắc Trầm Lệnh - gia tộc đứng đầu nước Hoa trong lời đồn ư?”
“Đệt! Không ai nói cho tôi biết là ông ấy vừa đẹp trai mà lại còn trẻ như vậy! Chẳng phải trên Baidu ghi rằng ông ấy đã có bốn đứa con rồi sao?”
“Hu hu hu! Người cha tổng giám đốc cao ráo, chân dài, đẹp trai, bá đạo trong tiểu thuyết được phản chiếu ra ngoài hiện thực rồi nè, ôi tôi sắp chua chát như trái chanh luôn rồi!”
“Cha Hoắc ơi, cho hỏi cha có thiếu con trai không ạ?”
“Không! Cha Hoắc, cha có cần thêm con gái không? Một đứa con gái lớn đã hơn bốn trăm tháng tuổi! Một cục cưng lớn tuổi có thể tự chăm sóc bản thân, hơn nữa còn hết lòng muốn chăm sóc cho cha Hoắc!”
...
Cư dân mạng lại một lần nữa điên cuồng spam màn hình, nhóm seeding của nhà họ Mặc vừa mới ngóc đầu lên lại, kết quả là còn chưa tạo nên làn sóng nào thì đã bị dòng chữ “Cha Hoắc ơi, cha còn thiếu con gái không?” tràn ngập trên màn hình nhấn chìm.
Mà trong đại sảnh, Minh Vương dùng một tay bế con gái cưng của mình, tay còn lại đút vào trong túi, chậm rãi bước về phía trước, chẳng mấy chốc đã đi đến trước mặt của Mặc Nam Kỳ, lúc này ông ta đang dựa vào góc ghế sofa.
Ông ta nháy mắt ra hiệu cho hai bác sĩ bên cạnh, bắt đầu kế hoạch hai.
Mặc Nam Kỳ gần như dùng hết phần sức lực cuối cùng để làm mờ tầm nhìn của các phóng viên có mặt ở đây.
Thậm chí còn lặng lẽ vẽ một trận pháp bằng máu tươi lên trên mặt đất, khiến khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp không thể nhìn thấy họ đang làm gì.
Bác sĩ đeo ống nghe lấy ống tiêm chứa thuốc từ trong cổ tay áo ra, định bí mật tiêm cho Mặc Nam Kỳ.
Tể Tể không phải là người bình thường, đúng lúc trông thấy hết, bàn tay mũm mĩm của bé nhẹ nhàng chạm vào không trung, trong nháy mắt trận pháp lập tức vỡ vụn.
Lúc này cư dân mạng cũng có thể nhìn thấy rõ những động tác nhỏ của bác sĩ, tiếp đó thì nghe thấy Tể Tể dò hỏi với giọng điệu trong trẻo và non nớt.
“Bác sĩ ơi, bác tiêm thuốc gì cho lão Mặc thế?”
Tể Tể rất quen thuộc với các loại thuốc mê.
Cùng với việc sức mạnh ngày càng được nâng cao, giờ bé gần như đã có thể phân biệt bằng mắt thường.
Nhưng rõ ràng thứ mà bác sĩ sử dụng không phải là thuốc mê, cho nên Tể Tể mới tò mò hỏi.
Vị bác sĩ đeo ống nghe bị bắt quả tang thì giật mình, đôi tay trở nên run rẩy, ông ta vốn định cất ống tiêm vào nhưng lại hoảng sợ đến mức khiến kim tiêm đâm thẳng vào mạch máu của Mặc Nam Kỳ.
Hồn phách của Mặc Nam Kỳ vốn đang phải chịu đựng nỗi đau tột độ, giờ đây cổ tay bị đâm khiến ông ta lại một lần nữa phải gào thét vì ăn đau.
“A! Đau quá!”
Đau đớn khiến ông ta vô thức giơ tay lên quơ một cái, ống tiêm cứ như vậy mà xuất hiện trước mắt mọi người.
Hai bác sĩ: “…”
Mặc Nam Kỳ lại bị cắn trả, khuôn mặt già nua gần như trở nên méo mó, vừa mở miệng đã phun ra đầy máu tươi, bất tỉnh tại chỗ.
Minh Vương nhìn sang Cố Thích Phong: “Tiểu Cố, cậu giúp tất cả các phóng viên có mặt ở đây xác nhận một chút, ông ta vẫn còn sống!”
Những phóng viên: “...”
Sắc mặt của ông cụ Mặc tái nhợt như vậy, chẳng lẽ không phải nôn ra máu mà chết rồi sao?
Hai bác sĩ: “…”
Họ biết rất rõ về thuốc trong ống tiêm, cho dù là hai con voi cũng chỉ có con đường chết!
Cư dân mạng: “…”
Không ngờ người đàn ông bệnh kiều đẹp trai này lại gọi viện trưởng Cố là Tiểu Cố?
Rốt cuộc vị này là nhân vật lớn nào vậy?
****
Nửa giây sau, Cố Thích Phong đưa ra câu trả lời với sắc mặt tối sầm.
“Ông cụ Mặc đã quá tức giận, tuy có nôn ra rất nhiều máu, nhưng cũng không gây nguy hiểm đến tính mạng!”
Hai bác sĩ lập tức thấy tự tin và nhanh chóng phản bác.
“Không thể nào!”
Cố Thích Phong đã có chuẩn bị từ trước: “Tôi biết y thuật của các người còn non, đến việc còn sống hay đã chết cũng không chẩn đoán ra được, cho nên trước khi tới đây, tôi đã gửi tin nhắn cho các trưởng khoa cấp cứu của mười bệnh viện nhân dân hàng đầu ở thủ đô. Xét về mặt thời gian thì có lẽ họ cũng đã đến nơi rồi.”