Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1016:

“Mấy bác ơi! Cho hỏi hai người này là ai vậy?”

“Ôi cái nhan sắc này! Đôi chân dài này! Khí chất này! Một sếp tổng ngang tàng và một bệnh kiều*! Vả lại còn xuất hiện trong cùng một video! Tôi chết mất thôi!”

*Bệnh kiều: là bệnh tâm lý khiến người mắc bệnh luôn muốn chiếm hữu người hoặc vật nào đó mà họ yêu thích.

“Tui cũng vậy!”

“Xin các cơ quan truyền thông điện ảnh lớn và các đạo diễn nổi tiếng hãy cho hai anh ấy vào giới giải trí đi mà. Với khí chất và khuôn mặt đẹp trai này đảm bảo quay bộ nào sẽ hot bộ đó cho coi! Cho dù không hot thì cộng đồng nghiện sắc đẹp như chúng tôi cũng sẽ làm cho hot!”

.....

Cư dân mạng nghiện sắc đẹp hò hét dữ dội, một số người qua đường cũng khá ngạc nhiên trước vẻ ngoài điển trai của Hoắc Trầm Lệnh và Minh Vương.

“Chỉ với khuôn mặt đẹp trai này... là có thể ăn đứt mấy minh tinh nổi tiếng hiện nay rồi!”

“Đúng! Quan trọng là người ta... Ối giời ơi, mấy bác có nhìn thấy chiếc đồng hồ mà sếp tổng mặc đồ bệnh viện đang đeo không? Là Vacheron Constantin đó! Đúng là một tổng giám đốc bá đạo chính hiệu rồi!”

Bởi vì cha nuôi Hoắc và Minh Vương xuất hiện cùng một lúc nên dòng suy nghĩ của cư dân mạng cũng bị ảnh hưởng.

Seeding mà nhà họ Mặc thuê đã cố gắng hết sức để lật ngược tình thế, nhưng bọn họ đã đánh giá thấp tầm ảnh hưởng của cha nuôi Hoắc và Minh Vương về mặt nhan sắc và khí chất.

Trong chớp mắt, trong hơn trăm triệu người xem thì có hết chín mươi triệu người điên cuồng spam bài viết, muốn biết thông tin cụ thể về cha nuôi Hoắc và Minh Vương.

Kết quả là, người bình thường không thể tìm được bất cứ thông tin về người cầm quyền của tập đoàn nhà họ Hoắc. Còn về Minh Vương thì hệ thống hoàn toàn không thể tìm thấy người này.

Cư dân mạng chẳng khác nào những chú chim non kêu chíu chít chờ được cho ăn, sau đó tiếp tục điên cuồng spam bài viết.

Một số người qua đường lại bắt đầu thích dáng vẻ dễ thương, trắng trẻo và mềm mại của Minh Tể Tể trong video.

“Bé đó dễ thương quá à, mắt to, mặt cũng nhiều thịt nữa!”

“Muốn ôm, muốn nhéo quá đi thôi!”

...

Seeding được thuê đã cố gắng xoay chuyển tình thế, nhưng cuối cùng bị ngày càng nhiều fan nghiện sắc đẹp và fan mẹ đánh bay màu.

Hai người cha và cả Tể Tể đều không biết gì về những sóng gió trên mạng.

Tưởng chừng như đã qua rất lâu nhưng thật ra chỉ bằng một cái chớp mắt.

Tể Tể vừa mới lao vào vòng tay của cha nuôi thì chợt cảm nhận được hơi thở của cha Minh Vương, bé lập tức rời khỏi vòng tay của cha nuôi, dang đôi tay nhỏ bé như củ sen của mình ra lao về phía cha Minh Vương đang đi theo phía sau cha nuôi, tiếp đó là giọng nói non nớt chứa đầy ngạc nhiên và vui sướng vang lên.

“Cha ơi, cha về rồi à, muốn ôm~~~”

Minh Vương còn chưa đợi Hoắc Trầm Lệnh giải thích rốt cuộc trong nhà đang xảy ra chuyện gì thì con gái cưng nhà ông ấy đã dang hai cánh tay mũm mĩm của mình ra rồi.

Minh Vương vội vàng bế con gái cưng của mình lên, nhẹ nhàng ước lượng.

“Ừ, cha về rồi đây!”

Thấy cha nuôi và cha Minh Vương đều trở về, Tể Tể lập tức tức giận tố cáo.

“Cha ơi, lão Mặc cực kỳ xấu xa luôn, ông ta còn uy hiếp Tể Tể, nói rằng dù Tể Tể có là địa...”

Hoắc Trầm Lệnh ho sặc sụa một tiếng, trong nháy mắt Minh Vương vội vươn tay bụm cái miệng nhỏ đang nói hăng say của con gái cưng lại.

“Tể Tể ngoan, cha biết rồi, cha sẽ đi dạy cho ông ta một bài học!”

Cái miệng nhỏ đã bị cha Minh Vương bịt lại, nhưng vì đó là cha Minh Vương nên Tể Tể há miệng cười toe toét rồi liếm vào lòng bàn tay của ông ấy.

Hành động nhỏ này khiến lòng bàn tay của Minh Vương trở nên ngứa ngáy, ông ấy nhẹ nhàng véo đôi tai nhỏ nhắn của bé một cái.

“Tể Tể ngoan, đừng nghịch nữa, để cha xử lý nhé!”

Nhân lúc ông ấy đi vắng bắt nạt con gái của ông ấy, chắc nhà họ Mặc đã chán ở địa phủ rồi phải không?

Minh Vương bế con gái cưng đi về phía trước, nhìn thoáng qua Hoắc Trầm Lệnh thì trông thấy khuôn mặt của ông trắng bệch, rõ ràng là tình trạng sức khoẻ không được tốt, hàng lông mày dày rậm của Minh Vương khẽ cau lại.

Hồn phách của ông già Mặc Nam Kỳ kia sắp tan tành rồi, cơ mà Tể Tể đã lập cấm chế, dù đối phương muốn chết cũng chết không được nên Minh Vương cũng không vội ra tay xử lý.

Ngược lại là Hoắc Trầm Lệnh, tuy Minh Vương không thích người này lắm nhưng không thể ngăn được việc đứa con gái cưng của mình thích đối phương.

Giọng nói của Minh Vương hơi khàn khàn: “Thắt lưng không ổn à?”

Cư dân mạng: “…”

Aaaa!

Hoắc Trầm Lệnh: “Thắt lưng của tôi tốt lắm!”

Cư dân mạng: “…”

Ố là la!

Minh Vương khẽ nhếch khóe miệng nở nụ cười.

“Vậy thì đi thôi. Con gái của chúng ta đã bị bắt nạt đến tận cửa rồi, chỉ đợi người làm cha như cậu chống lưng cho thôi đấy!”

Cư dân mạng: “…”

Á á á!

Ngay lúc Hoắc Trầm Lệnh chuẩn bị bước về phía trước thì Lăng Phong lập tức nhỏ giọng nhắc nhở.

“Giám đốc, viện trưởng Cố đã nhiều lần nhấn mạnh hiện tại nếu ngài có thể nằm thì không nên ngồi, giờ ngài còn tiếp tục đứng thì sẽ khiến vết thương ở thắt lưng trở nên nghiêm trọng hơn đó.”

Tể Tể nghe rõ từng chữ một, lập tức cất giọng nói non nớt giải thích với cha Minh Vương.

“Cha ơi, cha Hoắc bị Tể Tể va phải nên mới bị thương. Cha để cha Hoắc nghỉ ngơi đi, nếu cha đã quay về rồi thì cha xử lý đi nhé.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free