Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1010: 4

Tể Tể không nói gì nữa, bao nhiêu câu hỏi đều để cho ông nội Hoắc trả lời.

Tại vì đang phát sóng trực tiếp, hơn nữa lại có sự tham gia của nhiều tài khoản seeding nên lúc này phòng phát sóng trực tiếp đã lên tới hơn sáu mươi triệu lượt xem, vẫn liên tục tăng thêm không dừng lại.

Với tốc độ tăng nhanh kia, chẳng mấy chốc lượt mắt xem đã đến con số trăm triệu.

Hoắc Trầm Lệnh muốn đứng dậy mấy lần nhưng lần nào cũng bị Cố Thích Phong ấn nằm xuống.

“Cố Thích Phong, cậu muốn đi đào quặng ở Nam Phi đúng không?”

Cố Thích Phong cứng đờ khóe miệng nhưng vẫn cố gắng đè lên vai Hoắc Trầm Lệnh không cho ông ngồi dậy: “Đào quặng ở Nam Phi thì đào quặng thôi, cùng lắm thì tôi dẫn cả Tể Tể đi Nam Phi cùng luôn. Có Tể Tể ở đó, tôi chả sợ gì cả!”

Hoắc Trầm Lệnh nghẹn lại, giọng lạnh lùng: “Nam Phi không phải Hoa Quốc, Tể Tể chỉ là trữ quân địa phủ ở Hoa Quốc thôi!”

Cố Thích Phong vẫn không sợ hãi gì: “Thế tôi cũng không sợ! Giờ đã là địa phủ hiện đại mới rồi. Hoa Quốc chúng ta còn có cả đại sứ quán ở nước ngoài. Địa phủ bắt kịp thời đại, chắc chắn cũng sẽ có! Nếu có chuyện gì chắc chắn Tể Tể có thể đi tới đại sứ quán địa phương để giải quyết!”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Nhìn sắc mặt trắng bệch của Hoắc Trầm Lệnh, Cố Thích Phong xác định ông chủ không thể đắc tội kia đã chết rồi, thế là cười ha hả giải thích: “Tổng giám đốc Hoắc, anh không cần phải lo lắng tới mức đó đâu. Anh nhìn xem, tuy đám phóng viên đó hỏi toàn những câu vô cùng sắc bén nhưng câu trả lời của ông cụ Hoắc cũng sắc bén không kém đâu.”

Đúng lúc này, ông nội Hoắc đang trả lời câu hỏi của phóng viên.

“Chúng tôi có ý đồ mưu hại ông cụ Mặc á hả? Với địa vị hiện tại thì nhà họ Hoắc cần thiết phải đi mưu hại một ông cụ bảy tám chục tuổi đất chôn cao đến cằm đó hả?

Ông cụ Mặc thở nhiều hít ít hả? Các bạn cách ông cụ Mặc cũng phải năm mét. Phải chăng ai cũng là Tôn Ngộ Không chuyển thế, có hỏa nhãn kim tinh nên nhìn thấu được trạng thái của ông cụ Mặc hay sao?”

Hoắc Trầm Lệnh với Cố Thích Phong nghe tới đây thì khóe miệng hơi nhếch.

Các phóng viên không làm gì được.

Có phóng viên lớn tiếng: “Ông cụ Hoắc, sao ông có thể công khai sỉ nhục người khác như thế chứ?”

Ông nội Hoắc mặt vô biểu tình mà trả lời: “Chửi người ta hả? Trong khi trời rõ như ban ngày thế này thì các vị hung hăng lao vào nhà chúng tôi bắt nạt ông cháu tôi, lời trong lời ngoài muốn ép chúng tôi nhận cái tội danh hung thủ giết người.

Nhà tôi không lôi mấy người ra xử bắn tại chỗ cũng là vì thời đại bây giờ đã đổi khác! Nếu không thì… Hừ!”

Ông nội Hoắc cười lạnh, châm chọc với giọng điệu lạnh như băng: “Các vị nên cảm ơn luật pháp tân thời bảo vệ cái đầu của các vị đi!”

Các phóng viên: “…”

Theo sau các phóng viên xông vào còn có không ít thị dân, có người đàn ông vóc dáng thấp bé ở đó bỗng kêu lên: “Ông bảo ông cụ Mặc không sao thì ông ấy không sao thật hả? Ông có dám gọi bác sĩ tới đây khám chữa công khai hay không?”

Ông nội Hoắc ôm Tể Tể ngồi chỗ sô pha dạng cả hai chân mà ngồi. Cho dù bị cả đám người vây quanh thì cũng vẫn ngồi với tư thế kim đao đại mã, khí thế trấn áp toàn trường.

“Vậy phải làm phiền mọi người mau mời bác sĩ lại đây giúp ông cụ Mặc khám chữa xem sao. Vừa hay chứng minh cho sự trong sạch của ông cháu chúng tôi.”

Tể Tể yên vị trong lòng ông nội Hoắc nghe thấy thế thì vội vàng ghé sát vào tai ông nội Hoắc nhẹ nhàng nói về hiện trạng của ông cụ Mặc: “Ông nội yên tâm đi ạ, tình trạng của ông Mặc vẫn còn tốt lắm ạ.”

Tể Tể vừa mới dứt lời thì bỗng nhận thấy thần hồn của ông cụ Mặc bắt đầu giãy giụa kịch liệt.

Ba quỷ hồn bà cháu nhà họ Văn mà người thường không thấy được đang lắp bắp kinh hãi: “Đại nhân nhỏ, thần hồn của ông ta muốn tự bạo!”

Tể Tể: “…”

Thần hồn tự bạo thì có cha Minh Vương ở đây cũng không cứu nổi.

****

Tể Tể nổi giận rồi.

Tể Tể nhanh chóng trượt khỏi vòng tay của ông nội Hoắc rồi bước đến bên cạnh ông cụ Mặc đang bất động dựa vào ghế sofa ở một bên.

Ba quỷ hồn bà cháu nhà họ Văn cũng muốn giúp một tay, tuy ông cụ Mặc đã già, nhưng dù gì ông ta cũng là người nắm quyền của gia tộc Huyền Môn, cho dù ông ta có chết thì đây cũng không phải là điều mà ba con quỷ luôn bị kẹt trong trận Âm Sát như bọn chúng có thể kiểm soát được.

Hơn nữa, chỉ cần Mặc Nam Kỳ sẵn lòng thì ba con quỷ này có thể trở thành thức ăn của ông ta trong nháy mắt.

Chỉ tiếc là bây giờ ông ta không thể làm được, bởi vì Minh Tể Tể đang ở đây.

Trước khi đến đây, Mặc Nam Kỳ đã tính đến điều xấu nhất, chính là ông ta chết để tìm con đường sống cho đứa con trai thứ.

Với lại, nhà họ Mặc của họ truyền thừa hàng trăm ngàn năm, cho dù ông ta có chết và xuống địa ngục thì vẫn có tổ tiên giúp đỡ, không sợ con đường phía trước sẽ khó khăn.

Nhưng cũng có một điều kiện tiên quyết là không được đối đầu trực diện với người nắm quyền của địa phủ.

Do không liên lạc được với Chim Chín Đầu, và cũng mất đi liên lạc với bên phía Nghiêm Nghĩa, nên ông ta luôn tỏ ra vô cùng cung kính và khiêm tốn khi ở trước mặt Minh Tể Tể.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free