Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1009: 3
Bé nghiêng đầu, không chút nghĩ ngợi duỗi tay, túm lấy hồn phách của ông cụ Mặc.
Cùng lúc đó, cổng lớn của biệt thự nhà cũ bị tông mở, vô số phóng viên khiêng máy quay phim lao thẳng về phía họ.
****
Ở bệnh viện, Hoắc Trầm Lệnh vừa mới kết thúc cuộc họp qua video, đang tính xem văn kiện thì trên màn hình đen cứng nhắc bỗng nhảy ra một cửa sổ nhỏ phát video.
Tại vì cái tab kỳ lạ kia còn có chữ là “Nhà họ Hoắc ép chết người ta” thế là ông không thèm suy nghĩ tới một giây mà click mở luôn.
Sau khi mở tab, màn hình chuyển sang buổi phát sóng trực tiếp ở view cao, mà địa điểm phát sóng trực tiếp quả nhiên lại là nhà cũ nhà mình.
Không những địa điểm chính là nhà cũ nhà mình mà người lên sóng lai còn là cha ruột cùng với con gái ông, đối diện là ông cụ Mặc sắc mặt trắng bệch, trông ốm yếu phát bệnh luôn.
Hoắc Trầm Lệnh bật dậy khỏi giường, nhưng vì eo vẫn đang bị thương làm cho ông đau đến mức kêu thành tiếng, sau đó lại đổ ập xuống giường.
Cùng lúc đó Cố Thích Phong vội đẩy cửa ra rồi lao vào trong phòng nói: “Trầm Lệnh, anh mau xem phát sóng trực tiếp này đi.”
Cố Thích Phong mới dứt lời thì nghe thấy tiếng “tách tách” rõ ràng là tiếng máy ảnh quay chụp phát ra từ chỗ máy tính của Hoắc Trầm Lệnh.
“Trầm Lệnh, anh cũng đang xem rồi đúng không?”
Cố Thích Phong vội chạy tới nhìn thấy sắc mặt Hoắc Trầm Lệnh trắng bệch thì vội ngăn không cho ông ngồi dậy nữa.
“Nếu anh muốn đẩy nhanh tốc độ hồi phục thì nằm nguyên đấy cho tôi. Sốt ruột làm cái gì, không nhìn thấy bên trong màn hình một người là cha anh một người là Tể Tể hay sao?
Chỉ cần không phải bé ngốc Tư Thần thì cho dù chuyện này có là do nhà họ Mặc dựng lên tính kế, cái ông già chết tiệt Mặc Nam Kỳ kia có hy sinh luôn mạng sống của bản thân thì chắc chắn là không trốn thoát được đâu!”
Hoắc Trầm Lệnh như nhận ra cái gì đó quay qua hỏi Cố Thích Phong: “Cậu nói như thế là có ý gì?”
Cố Thích Phong cười ha hả đáp: “Tại sao lại nói như thế hả? Tại vì kia là cha ruột của anh – người từng chém giết vố số kẻ địch trên chiến trường hàng trăm hàng ngàn người, cả người treo đầy huân chương vinh dự mới nghỉ hưu.
Nếu không phải ông ấy khiêm tốn, không muốn tham gia vào bất cứ thế lực nào thì nhà họ Hoắc anh đâu phải chỉ là gia tộc đứng đầu Hoa Quốc đâu cơ chứ? Lại nói, tuy Tể Tể mới được ba tuổi rưỡi nhưng Trầm Lệnh à, anh đừng quên cha ruột của bé này là ai, mà bé thực ra là ai.
Cái ông già chết tiệt Mặc Nam Kỳ kia lại muốn hố hai ông cháu nhà này ấy hả? Hê hê… muốn chết thì hỏi xem Tể Tể có đồng ý hay không đã nhé!”
Hoắc Trầm Lệnh mặt lạnh như tiền, chỉ hận không thể lái xe về nhà ngay lập tức.
“Nhưng cậu đừng quên, cha tôi tuy đã trải qua nhiều sóng to gió lớn nhưng cũng chỉ là người bình thường. Tể Tể có là trữ quân địa phủ, quản lý được sinh tử nhưng mới chỉ ba tuổi rưỡi, hơn nữa trước đó còn bị thương nặng, chúng ta không thể nào xác định được con bé đã khỏi hòa toàn hay chưa.
Còn Mặc Nam Kỳ thì lại là người cầm đầu một trong năm gia tộc lớn Huyền môn, tinh thông đủ loại đường ngang ngõ tắt!”
Cố Thích Phong nghĩ một lát lại thấy tổng giám đốc Hoắc nói đúng ghê.
Tuy là thế nhưng Cố Thích Phong vẫn thấy mình có thể tin tưởng ông cụ Hoắc cùng với Tể Tể.
“Đúng là Tể Tể mới được có ba tuổi rưỡi thôi nhưng ông cụ Hoắc thì không phải mới ba tuổi rưỡi đâu! Mặc Nam Kỳ có thể nói xiên nói vẹo lừa Tể Tể nhưng mà vẫn còn ông cụ Hoắc ở bên cạnh cơ mà.”
Cố Thích Phong còn muốn nói thêm nhưng Hoắc Trầm Lệnh lại đưa tay ra hiệu ý bảo Cố Thích Phong tạm ngừng nói.
Tại vì các phóng viên chạy ào vào, sau một hồi chụp choẹt tanh tách thì bắt đầu đưa ra nhưng câu hỏi vô cùng sắc bén.
“Ông cụ Hoắc, ông thật sự muốn dồn ông cụ Mặc tới bước đường cùng sao?”
Tể Tể nổi giận, vô cùng hung hăng đáp lại: “Lão Mặc tự làm sai nên tự phạt mình, có liên quan gì tới Tể Tể và ông nội của Tể Tể cơ chứ?”
Ngay khi phóng viên lao tới, ông nội Hoắc vội ôm Tể Tể vào trong lòng mà che chở, quay lưng bé đối diện với đống máy ảnh đang chĩa vào không để cho bé bị chụp mặt.
“Tể Tể không giận nhé. Ông nội thân chính không sợ bóng tà!”
Không chờ Tể Tể kịp cất lời thì ông nội Hoắc đã thì thầm vào tai bé.
“Tể Tể yên tâm, chỉ cần Mặc Nam Kỳ không chết thì cả nhà họ Hoắc chúng ta sẽ không làm sao cả nhưng nhà họ Mặc sẽ là kiểu chơi với lửa có ngày chết cháy đấy!”
Tể Tể không hiểu câu chơi với lửa có ngày chết cháy tại vì hồi nhỏ bé cũng từng nghịch lửa rồi. Hiện tại trong thức hải có Cửu U Minh Hỏa, nhưng nó không thiêu được bé.
Cơ mà ông nội nói gì cũng đúng thế là Tể Tể ngoan ngoãn ở im trong lòng ông nội không hó he gì cả.
Dù sao thì ông nội đã bảo chỉ cần ông cụ Mặc không chết thì cả nhà cha nuôi sẽ không có chuyện gì cả.
Thần hồn của ông cụ Mặc đã bị Tể Tể phong ấn trong cơ thể của chính ông ta, nếu không có sự cho phép của bé thì có muốn chết cũng không được.
Các phóng viên liên tục đặt câu hỏi, vấn đề càng ngày càng sắc bén như thể muốn tận dụng hết khả năng để đẩy nhà họ Hoắc xuống dưới mương.