(Đã dịch) Ma Tồn - Chương 66: Quyển 3 - Chương 66
Đến trước kết giới Ma giới, rãnh sâu do pháp lực của Đông Phương Thanh Thương tạo thành vẫn còn đó, nhưng giờ phút này lại chẳng thể ngăn được bước chân Hoa Lan nhỏ.
Nàng lấy đà chạy, tung mình nhảy vọt, nhờ vào sức mạnh của Xích Lân khải giáp mà nhẹ nhàng vượt qua rãnh sâu. Đứng trước kết giới, Hoa Lan nhỏ quay đầu nhìn lại. Khí tức đen kịt của Ma giới dần ngưng tụ trong không trung. Từ phía vương điện đổ nát, chỉ còn tiếng rít gào của Đại Dữu vang vọng xa tận chân trời.
Giọng Xích Địa nữ tử vang lên trong đầu. Hoa Lan nhỏ quay đầu nhìn kết giới trước mặt, bắt đầu tụng niệm theo lời hướng dẫn.
Chỉ trong thoáng chốc, kết giới Ma giới từ từ hé mở. Trong bóng tối, ánh sáng bắt đầu le lói như những vì sao, rồi dần ngưng tụ thành một cánh cửa vừa đủ một người lọt qua.
“Đi thôi, Hoa Lan nhỏ.”
Hoa Lan nhỏ nghiến răng, không ngoảnh đầu nhìn lại lần nữa, bước thẳng vào kết giới Ma giới.
Đi theo luồng sáng phía trước một đoạn, bóng tối xung quanh dần rút lui. Khác hẳn với cái nắng chói chang của Ma giới, ánh sáng bên ngoài ôn hòa, ấm áp, không khí cũng không còn nặng nề.
Thế nhưng, tâm trạng của Hoa Lan nhỏ lại chẳng hề tươi sáng như hoàn cảnh xung quanh.
Khi hoàn toàn thoát khỏi bóng tối, nàng quay đầu nhìn lại. Sau lưng không còn là kết giới Ma giới nữa, mà chỉ là một cánh rừng bình thường, mặt đất phủ đầy hoa cỏ dại. Xung quanh, ngoài việc yên tĩnh hơn một chút so với những nơi khác c���a Nhân giới, thì chẳng có gì khác biệt.
Nàng đã thật sự ra khỏi Ma giới, cuối cùng cũng đã thoát khỏi Đông Phương Thanh Thương.
Lòng nhẹ nhõm, Hoa Lan nhỏ khuỵu chân ngồi bệt xuống đất.
Nàng đưa tay sờ lên vùng cổ vẫn còn ướt át. Hàn khí của Sóc Phong kiếm từng xâm nhập vào vết thương, khiến Hoa Lan nhỏ ngỡ rằng tay mình sẽ đóng băng, nhưng không ngờ vết thương vẫn chỉ là da thịt mềm mại, chỉ vì lúc nãy cắt quá sâu mà phần da bị lật hẳn ra ngoài. Nàng cảm nhận thấy cơ thể không quá lạnh, và máu trên cổ cũng đã ngừng chảy.
Vết thương… Không nặng như nàng tưởng tượng.
“Hoa Lan nhỏ, không thể chậm trễ thêm nữa!” Giọng Xích Địa nữ tử vang lên trong đầu nàng. “Đến khi Đông Phương Thanh Thương tỉnh lại, hắn nhất định sẽ đoán được cô muốn đến Thiên giới. Hiện giờ tuy hắn bị thương, nhưng sức mạnh vẫn không thể xem thường. Người của Ma giới chưa chắc đã giữ chân được hắn lúc này. Cô phải lên Thiên giới, nhanh chóng thông báo cho người trên đó chuẩn bị.”
Xích Địa nữ tử nói đúng. Hoa Lan nhỏ biết mình không có thời gian để lãng phí vào những chuyện khác.
Hoa Lan nhỏ vỗ vỗ mặt, dùng Sóc Phong kiếm chống người dậy: “Ta không có pháp lực, cô có thể dạy ta làm thế nào đi Thiên giới không?”
“Ta dạy cô thuật Ngự kiếm.”
Vốn dĩ là một tiên tử, Hoa Lan nhỏ học pháp thuật rất nhanh. Chỉ trong chốc lát, nàng đã có thể đứng vững trên Sóc Phong kiếm, xiêu xiêu vẹo vẹo bay lên. Chỉ cần bay được là việc lên Thiên giới không còn khó khăn nữa. Dưới sự trợ giúp của Sóc Phong kiếm và Xích Lân khải giáp, Hoa Lan nhỏ chỉ vừa động tâm ý, thân hình lập tức hóa thành một luồng sáng, phóng thẳng lên Thiên giới như một mũi tên rời cung.
Trên Cửu Trùng Thiên có ánh nắng nàng quen tắm, có chủ nhân của nàng. Cuộc sống nơi ấy sẽ không còn ngày đêm lo chuyện chém giết tìm đường sống, cũng chẳng bị Đông Phương Thanh Thương khinh bỉ mỉa mai, càng không phải đối mặt với toan tính hay lợi dụng.
Trước đây, mỗi lần đọc sổ mệnh cách do chủ nhân viết, nàng luôn mong ngóng được xuống hạ giới một chuyến. Nhưng sau khi thật sự xuống Hạ giới, nàng mới cảm thấy trải nghiệm này thật sự quá tệ hại. Nếu có thể, quãng đời còn lại của nàng chỉ mong làm chậu lan trước cửa sổ của Ty Mệnh tinh quân, mỗi ngày chỉ làm những chuyện thú vị như phơi nắng tắm sương, nghe chủ nhân kể chuyện trên trời dưới đất.
Sóc Phong kiếm đi quá nhanh, Hoa Lan nhỏ vẫn còn đang miên man với cả đống suy nghĩ ngổn ngang thì đã về tới Cửu Trùng Thiên. Khi lướt qua Nam Thiên Môn, các thiên tướng nhìn thấy nàng định cản lại, nhưng có lẽ Hoa Lan nhỏ đã quá quen với hành động của Đông Phương Thanh Thương nên thấy động tác của hai người này quá chậm chạp.
Nàng nóng lòng muốn gặp chủ nhân, vốn chẳng thiết chào hỏi hai người này. Sóc Phong kiếm không hề dừng lại, lướt thẳng qua họ. Các thiên tướng thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã run cầm cập vì hàn khí Hoa Lan nhỏ để lại.
Hai người ngạc nhiên nhìn nhau một lúc: “Vừa rồi là vị đại tiên nào?”
“Không nhìn rõ…”
“Khí tức trên người cô ta kỳ lạ, vẫn nên thông báo lên trên một tiếng thì hơn.”
Hoa Lan nhỏ nào còn bận tâm đến việc mình đã khiến bao nhiêu tiên nhân dọc đường sợ hãi, cũng chẳng màng tới chuyện mọi người bàn tán sau lưng. Lúc này, nàng chỉ một lòng nôn nóng đi tìm chủ nhân. Đến khi tới được phủ đệ của Ty Mệnh tinh quân, Hoa Lan nhỏ dừng lại trước cửa. Nhìn cánh cửa quen thuộc, nàng bước xuống Sóc Phong kiếm, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả.
Nàng đẩy cửa, khí tức quen thuộc trong viện vẫn còn.
Nhớ lại chuyện xưa: người của Ma giới vì hồi sinh Ma Tôn mà to gan phạm thượng tấn công Thiên giới, khiến cả Thiên giới hỗn loạn. Nàng chờ mãi không thấy chủ nhân về bèn ra ngoài tìm, lúc tìm được chủ nhân giữa cảnh loạn lạc, người đó lại nói rằng cô ấy sẽ đi tìm nam nhân của mình!
Lúc đó, Hoa Lan nhỏ cảm thấy mình bị bỏ rơi, lòng uất ức nên giận dỗi chạy xuống Hạ giới.
Nàng vốn tưởng mình chỉ giận dỗi, xuống Hạ giới chơi một chút rồi chủ nhân sẽ đến tìm, dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ dành nàng quay về. Ai ngờ, mọi chuyện cứ thế xoay vần, nàng đã một mình lang bạt một vòng lớn bên ngoài.
Khoảnh khắc bước qua bục cửa, Hoa Lan nhỏ có cảm giác mình là đứa trẻ bị bắt cóc nhiều năm, trải qua một hành trình dài đằng đẵng, cuối cùng cũng thu��n lợi về đến nhà.
Hành trình này, thật sự có muôn vàn điều muốn nói!
Bước vào sân mấy bước, nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc, ngửi được mùi vị quen thuộc, uất ức dồn nén trong lòng cuối cùng dâng trào lên khóe mắt, sau đó hòa thành nước mắt tí tách nhỏ xuống: “Chủ nhân…”
Nàng méo xệch miệng khóc, cất tiếng gọi nhưng không có ai đáp, Hoa Lan nhỏ tưởng Ty Mệnh vẫn còn ngủ trong thư phòng như trước kia.
Nhưng khi đẩy cửa vào phòng, nhìn quanh một vòng, đồ trong phòng đã được thu dọn sạch sẽ… Không phải sạch sẽ một cách bình thường… Mà là ghế không còn, bàn không còn, ngay cả giường tủ cũng đều không còn.
Hoa Lan nhỏ giật mình trước căn phòng trống rỗng. Nàng sợ đến đỏ mắt, nhưng vẫn không quên khóc lóc, tiếp tục kể lể nỗi uất ức khổ sở của mình trong suốt thời gian qua. Nàng nhìn quanh, căn phòng vốn dĩ không lớn, chỉ vì không có đồ đạc mà trở nên trống trải khác thường.
Hoa Lan nhỏ bước tới trước bệ cửa sổ nơi Ty Mệnh vẫn thường ngồi cúi đầu cầm bút. Nàng khẽ chạm tay lên cửa sổ, ngón tay lập tức dính một lớp bụi mỏng.
Trong nhà không có người. Ty Mệnh tinh quân… biến mất rồi.
Hoa Lan nhỏ lập tức không biết phải làm sao, nàng nhìn quanh căn phòng trống trải đến đáng sợ, uất ức trong lòng biến thành nỗi hoảng sợ bơ vơ.
“Chủ nhân… huhu… Chủ nhân?” Hoa Lan nhỏ tưởng mình đã đi nhầm phủ đệ, liền vội vàng loạng choạng chạy ra ngoài nhìn lên cửa. Tấm biển Phủ đệ Ty Mệnh vẫn còn đó, chứng tỏ nàng không hề đi sai chỗ.
Nhưng không đi nhầm chỗ, vậy chủ nhân đã đi đâu rồi…
Hoa Lan nhỏ sốt ruột chạy ra chạy vào mấy lần, vẫn không chịu thừa nhận chuyện chủ nhân mình đã biến mất.
Đúng lúc này, từ xa bỗng truyền tới một tiếng động. Hoa Lan nhỏ ngẩng đầu nhìn lên, thì ra là Hạc tiên quan bên cạnh Thiên Đế. Hắn vẫn như trước đây, tóc tai chải gọn gàng, y phục mang dáng vẻ tiên phong đạo cốt, phong thái hiên ngang.
Thấy Hoa Lan nhỏ, Hạc tiên quan nhíu mày. Nhưng khi nhìn thấy khải giáp và Sóc Phong kiếm trong tay nàng, Hạc tiên sửng sốt, trong mắt ánh lên vẻ kinh ngạc: “Lan Hoa tiên linh.” Hắn vội vàng bước tới mấy bước: “Cô…”
Hắn nhìn Hoa Lan nhỏ từ trên xuống dưới, vết thương trên cổ nàng vẫn còn, trên người toàn là vết máu khô.
Hạc tiên ngây người một lúc: “Cô đã đi đâu vậy? Sao thế này? Khải giáp và kiếm của cô từ đâu mà có?”
Hoa Lan nhỏ cũng ngơ ngác nhìn Hạc tiên. Nàng không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ tay về sân viện trống trơn, dồn dập hỏi lại: “Chủ nhân của ta đâu rồi? Người ấy đi đâu rồi? Sao phòng ốc lại thu dọn sạch sẽ như vậy? Người ấy dọn nhà đi rồi sao? Hay là người ấy bỏ trốn với nam nhân của mình rồi?” Hỏi đến câu cuối cùng, giọng Hoa Lan nhỏ không nén được run rẩy: “Có phải… người ấy… không cần ta nữa không?”
Vừa dứt lời, lệ trong đôi mắt to lộp bộp rơi xuống đất.
Dáng khóc của Hoa Lan nhỏ xưa nay đều vô cùng đáng thương.
Hạc tiên thoáng im lặng, đành gác lại câu hỏi của mình: “Ty Mệnh tinh quân quyết ở bên Yêu Long Thượng Cổ… Mà Yêu Long Thượng Cổ lại có uy hiếp cực lớn đối với Tam giới. Bởi vậy… hiện giờ Thiên Đế đã ra lệnh giam Ty Mệnh tinh quân và Yêu Long Thượng Cổ trong Vạn Thiên Chi Khư.”
“Vạn Thiên Chi Khư ư?” Hoa Lan nhỏ đờ người. “Tại sao… tại sao các người lại nhốt người ấy? Chủ nhân của ta là người tốt mà…”
“Là Ty Mệnh tinh quân tự nguyện bị nhốt cùng Yêu Long Thư��ng C��� trong Vạn Thiên Chi Khư.”
Mắt Hoa Lan nhỏ trống rỗng. Tự nguyện? Cũng tức là… “Chủ nhân thật sự không cần ta nữa sao?”
Thấy dáng vẻ hồn xiêu phách lạc của nàng, Hạc tiên ho mấy tiếng rồi nói: “Chuyện cô… Để ta đưa cô đi gặp Đế quân trước đã.”
Hoa Lan nhỏ nào còn quan tâm Hạc tiên muốn đưa mình đi gặp ai. Hiện giờ, nàng cứ như bị hiện thực giáng một đòn choáng váng, trong đầu không ngừng lặp lại chỉ một câu: “Chủ nhân không cần mình nữa.”
Ty Mệnh tinh quân không cần Hoa Lan nhỏ nữa. Đứa bé bị bắt cóc sau khi trải qua trăm đắng ngàn cay, cuối cùng về được đến nhà, lại chỉ trong thoáng chốc biến thành đứa bé lang thang bị người thân vứt bỏ… Sự trêu đùa của số phận thật sự quá nghiệt ngã!
Hạc tiên đưa Hoa Lan nhỏ vào cung điện của Thiên Đế. Mãi đến khi đi tới trước mặt Thiên Đế, Hoa Lan nhỏ vẫn chưa hoàn hồn. Hạc tiên đứng bên cạnh nàng khẽ ho húng hắng. Lúc này, đôi mắt trống rỗng của Hoa Lan nhỏ mới in bóng Thiên Đế đang ngồi ở vị trí cao nhất trong cung điện.
Trong Thiên Cung, bá quan Thiên giới đều có mặt. Chiến thần hiện tại của Thiên giới là Mạch Khê đứng đầu các võ tướng, còn thê tử của ngài là Tam Sinh lại đang đứng ở vị trí vốn thuộc về Ty Mệnh tinh quân.
Ánh mắt của mọi người đều tập trung về phía nàng. Ai nấy đều nhìn nàng với vẻ mặt khác nhau: có kinh ngạc, có hoang mang.
Thiên Đế nhìn thấy Hoa Lan nhỏ cũng nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc.
“Lan Hoa tiên linh, kiếm và khải giáp của ngươi từ đâu mà có?”
Đúng rồi, nàng còn phải làm chính sự nữa mà. Hoa Lan nhỏ hít một hơi thật sâu, cố đè nén tất cả cảm xúc trong đáy lòng, nói: “Cướp từ chỗ đại ma… từ chỗ Đông Phương Thanh Thương.”
Vừa dứt lời, đại điện xôn xao.
Xin quý độc giả lưu ý, tác phẩm này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.